Nhanbkvn 2017
Chào Mừng Các Bạn Tham Gia Và Chia Sẽ Tại Diễn Đàn Nhanbkvn
Nhanbkvn 2017

Chia Sẽ Không Giới Hạn
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Events  PublicationsPublications  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Cái Bang Thập Ác - Lương Vũ Sinh

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 11022
Points : 14467
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cái Bang Thập Ác - Lương Vũ Sinh   Thu Aug 17, 2017 8:39 pm

Trên đường về Yên Kinh, Phàn Nhất Chi và nữ chủ Tử Chiêm viện ghé lại thăm dinh cơ năm xưa của nhà chàng. Mọi vật đã thay đổi, xưa đây là một tòa ngang dãy dọc thì nay chỉ còn là mảnh đất hoang tàn đầy bụi rậm.
Chàng ngậm ngùi nhìn mảnh đất cũ mà chàng đã lớn lên. Gần mười năm rồi còn gì? Vật còn đổi sao còn dời huống gì chỉ là mấy gian nhà ngói?
Ðang thơ thẩn vượt qua nền nhà cũ đã lên rêu mốc bỗng chàng nghe Lâm Tiểu Nương hớt hải :
- Công tử! Cớ sao mộ của Phàn tiêu sư lại bị đào tung thế?
Sau khi gia đình chàng xảy ra thảm họa, chàng đã bị địch nhân bắt đi liền nên không biết ai đã mang xác thân phụ chàng về chôn ở đây, rõ ràng trước một nấm đất bị xới tung là cái bia đá viết nắn nót mấy chữ: “Phàn công Huệ Chi chi mộ” dưới đó là một khoản nhỏ li ti: “Vương thị lập bia”. À, người xây mộ chính là cha con lão gia nhân Vương Ðiểm.
Chàng vội vàng chạy về phía Lâm Tiểu Nương kinh ngạc :
- Ðã lâu tại hạ không có dịp về đây, không biết quân cướp nào đào mộ phụ thân tìm gì thế?
Chàng thở dài :
- Sinh thời gia gia tại hạ chỉ có một thanh kiếm và một tấm lòng hào hiệp, vàng bạc gia sản có gì đâu mà bị người đào xới thế này?
Tiểu Nương phát hiện một vật gì lấp lánh trong lòng đất, nàng cúi xuống nhặt lên :
- Công tử xem này!
Đó là mảnh kim khí được tráng bạc in hằn nửa cánh hoa nhiều cánh ẩn hiện, nàng đăm chiêu :
- Ta biết chủ nhân lệnh bài này là ai rồi...
Lúc ấy có một bóng người thoáng vụt qua. Tiểu Nương đang đăm chiêu suy nguyên không để ý nhưng chàng đã phát giác. Chàng nói :
- Lệnh nương, chúng ta giả như tìm thấy cái gì lạ dưới ngôi mộ rỗng này để dụ tên kia đến!
Dứt lời chàng vờ cúi xuống reo lên :
- A! Ðây rồi! Lệnh nương nhìn xem đây là bảo vật đó!
Chàng đứng dậy thì bóng người đã đến gần bên. Đó là một thanh niên trang nhã mà chàng nhận ra ngay là Quan Thượng Cầu. Chàng kinh ngạc :
- Ủa! Nghe nói thiếu hiệp đã vào tay Tô Tử Kiệt rồi cơ mà?
Họ Quan chưa trả lời câu hỏi của chàng mà hỏi lại liền :
- Bảo vật đâu?
Tiểu nương chau mặt :
- Các hạ hãy trả lời, các hạ tìm gì dưới ngôi mộ này?
Quan Thượng Cầu cười rộ :
- Tô Tử Kiệt phao tin Càn Khôn yếu quyết còn chôn theo với xác Phàn Huệ Chi nên ta trốn y về đây đào tìm. Nhưng hôm nay vừa đi qua Yên Kinh lữ điếm ta biết ta đã bị gạt. Càn Khôn yếu quyết vào tay người khác rồi và đó mới là bản thật duy nhất trên đời, bản của Tô Tử Kiệt chỉ là bản giả như lời Ðảo Vũ chân nhân nói.
Phàn Nhất Chi vội hỏi :
- Thiếu hiệp biết vào tay ai không?
Quan Thượng Cầu mỉm cười :
- Nói ra công tử không thể ngờ, bản chính vào tay một lão bà đần độn rên là Bão Ðại Ẩu ở rất gần đây.
- Thì ta lúc nãy thiếu hiệp đi tìm Bão Ðại Ẩu chăng?
- Ðúng đó! Lão bà đã bị bọn Cái bang bắt giữ trong Tứ Quý trang rồi.
Phàn Nhất Chi còn nhớ lão bà người Hồi ở gần nhà chàng lúc chàng còn nhỏ xíu. Gọi lão bà là đần độn quả không có gì quá đáng vì từ khi lưu lạc từ Hồi Cương sang đây, được thân phụ chàng cho căn nhà nát sau vườn, bà lão chẳng có nghề ngỗng gì nuôi thân ngoài việc lãnh chăm sóc đàn ngựa cho gia đình chàng.
Phàn Nhất Chi lẩm bẩm :
- Lạ thật! Lạ thật! Lão bà ấy có còn giữ Càn Khôn yếu quyết của nhà ta không... Và lão bà đã đọc được chữ Hán chưa?
Tiểu nương quả quyết ngắt lời :
- Việc chẳng có gì khó! Chúng ta hãy đến Tứ Quý trang tìm Bão Ðại Ẩu là mọi điều sẽ sáng tỏ.
Cả ba cùng tìm đến Tứ Quý rang khi trời sụp tối. Toàn sơn trang chìm trong bóng đen mờ đục, im lặng như tờ.
Ðến cạnh cánh cổng sơn trang, đã đẩy cổng gỗ bước vào mà vẫn không có một ai xuất hiện khiến Quan Thượng Cầu phải kêu lên, kinh ngạc :
- Ủa! Sao không có đèn đuốc gì cả vậy?
Lâm Tiểu Nương linh cảm có điều gì bất thường :
- Mọi khi bọn Nhơn Pháp đạo nhân thức rất khuya để luyện đan dược, còn bọn vệ sĩ thì ăn uống ồn ào, không hiểu sao hôm nay lại tĩnh lặng thế này?
Phàn Nhất Chi là người phát hiện ra điều bất thường đầu tiên, chàng chỉ một xác chết nằm trong cỏ :
- Lệnh nương và thiếu hiệp nhìn kìa! Có xác chết!
Cả ba đến gần. Đó là xác chết của một võ sĩ ngực gã bị thủng một lỗ to.
Tiểu Nương kêu lên :
- Gã bị đối thủ moi mất trái tim rồi!
Phàn Nhất Chi hơi rùng mình quay lưng đi hướng khác. Ở hướng khác chàng lại phát hiện một tử thi nữa. Chỉ nhìn qua cả ba cũng nhận ra xác chết thứ nhì cũng bị moi mất trái tim.
Từ cổng sơn trang dẫn đến Tuyệt Cốc đường có đến năm xác chết có tư thế nằm giống như nhau và cũng đều bị moi mất tim. Chàng rùng mình :
- Không biết ác nhân nào hạ thủ độc địa quá! Ta hãy vào Tuyệt Cốc đường xem sao.
Cửa Tuyệt Cốc đường không đóng.
Quan Thượng Cầu cẩn thận mồi một que củi.ánh sáng chập chờn soi tỏ bên trong gian Tuyệt Cốc đường. Cả ba người đều sững mắt trợn lên kinh hoàng.
Thoát Xác Thiền, Nhơn Pháp đạo nhân cũng nằm co quắp ở một góc nhà, trong lồng ngực cũng không còn trái tim.
Lâm Tiểu Nương dùng đầu kiếm lật xác Nhơn Pháp đạo nhân lên. Có lẽ lão chết trong cơn kinh hoàng tột độ nên mắt lão không khép lại được, cứ trừng trừng nhìn lên trời. Nàng gằn giọng :
- Không biết cao nhân nào đột nhập vào đây mà tàn sát hết thế này?
Quan Thượng Cầu buông thòng :
- Hoặc là Vương Ðiểm chăng?
Chàng lắc đầu :
- Họ Vương chỉ là một người võ công trung bình, làm sao hạ thủ được các lão nhân đây?
Trong ba người, nội lực của chàng thâm hậu hơn cả, chàng la lên đột ngột :
- Có người còn sống!
Chàng bước tới liền. Đó là một lối đi quanh co dẫn từ Tuyệt Cốc đường đến Tàng Kinh thất nằm khuất sau một tàng cây lớn. Cầm que lửa chập chờn trên tay, chàng bước lướt trên mặt cỏ, trầm giọng hỏi :
- Xin vạn hạnh được bái kiến cao nhân nào đó!
Có tiếng khò khè phát ra từ một bụi rậm :
- Ta đây! Ta là Bão Ðại Ẩu đây! Hãy tới đây mau!
Phàn Nhất Chi đã tới. Dưới ánh sáng vàng khè và chập chờn của ánh lửa, chàng nhìn thấy một lão bà quần áo tơi tả nằm ngã chúi dưới một gốc cây.
Hơi thở của lão bà chỉ còn mỏng manh như sắp đứt và toàn thân lão bà nhuộm đỏ những máu, nhất là hai bàn tay lão bà giống như hai bàn tay bằng máu vậy. Quan Thượng Cầu và Lâm Tiểu Nương cũng vừa tới sau, Tiểu Nương nóng nảy hỏi liền :
- Lão bà đã giết chết bọn Nhơn Pháp đạo nhân?
Lão bà gật đầu :
- Phải, còn thằng nào sống không?
Không hỏi thêm một lời, Tiểu Nương nghiến răng đánh ra một chưởng mười thành công lực.
Bão Ðại Ẩu rõ ràng đã kiệt sức nhưng chưởng của Tiểu Nương khi chạm vào lão bà tự nhiên run lên bần bật dội lại khiến nàng phải lùi hai bước liền mới đứng vững nhưng lão bà cũng oằn lên lăn đi bốn năm vòng. Phàn Nhất Chi can thiệp :
- Lệnh nương hãy bình tĩnh, để tại hạ hỏi lão ẩu này xem sao.
Chàng đến sát Bão Ðại Ẩu. Mặt lão bà trắng nhợt như tờ giấy, hơi thở gấp gáp và đứt quãng, chàng hỏi :
- Cớ gì lão bà lại hạ thủ độc ác thế?
Bão Ðại Ẩu mệt nhọc đáp :
- Không phải tại ta... tại... tại Càn Khôn yếu quyết khi nó phát tác nếu không moi tim người ăn vào... thì sẽ... sẽ chết mất. Ta học lầm Càn Khôn yếu quyết nên mỗi khi phát động chân khí lại thèm... ăn tim người... Vả chăng... Vả chăng... bọn Tứ Quý trang cũng đáng chết lắm.
Nghe giọng nói, chàng biết chân khí lão bà đã phát tán hết rồi, bà ta có lẽ sắp chết đến nơi nên chàng hỏi mau :
- Lão bà có gặp một người tên Vương Ðiểm ở đây không?
Mắt lão bà trợn dọc lên, chàng đã tưởng lão bà trút hơi thở cuối cùng nhưng lão bà vẫn trả lời đứt quãng :
- Vương hả? Nó vẫn ở dưới hầm... Ta đã truyền thụ Càn Khôn yếu quyết cho nó rồi... Hãy gặp nó và nói rằng... cái này độc lắm... thi triển là phát tán chân khí và phải... ăn tim người đó... Phàn tổng tiêu đầu đang chờ ta ở suối vàng... Hừ hừ! Vương... Phàn... nhớ nói... còn đó...
Bão Ðại Ẩu chỉ nói được đến thế. Người lão bà oằn lên lần cuối cùng.
Phàn Nhất Chi khẽ vuốt mắt cho bà rồi quay lại bên Tiểu Nương :
- Lão bà chết rồi!
Tiểu Nương nghiến rằng :
- Con mụ già đó chết là phải lắm! Nó đã giết hết người trong Tứ Quý trang rồi còn gì!
Quan Thượng Cầu trầm tư :
- Hạ thủ cực độc thật nhưng phải công nhận công lực của lão Bão Ðại Ẩu là tuyệt thế kinh thiên. Không biết lão bà học ở môn phái nào vậy?
- Càn Khôn yếu quyết đó thiếu hiệp!
Họ Quan đang đi bỗng đứng dừng lại :
- À phải rồi! Thế mà mụ ta chết rồi! Biết bí kíp ấy cất ở đâu?
Nhìn vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa háo hức của gã, Phàn Nhất Chi mỉm cười :
- Không ai biết được bí kíp cất giấu ở đâu. Có lẽ... có lẽ... đây là người duy nhất cuối cùng học được Càn Khôn yếu quyết. Thảo nào xưa kia gia gia giấu rất kỹ bí kíp này không cho ai nhắc tới... Thì ra chỉ vì nó quá tàn độc! Nó có thể tiêu diệt người nhưng đồng thời cũng tự diệt mình luôn... Quan thiếu hiệp có thấy Bão Ðại Ẩu thi triển Càn Khôn yếu quyết và bị tận diệt đó không?
Quan Thượng Cầu đáp, giọng gã hơi thảng thốt :
- Càn Khôn yếu quyết độc đến thế ư? Hờ hờ! Người xưa có câu “Tối độc phụ nhân tâm” (Lòng người là cái độc ác nhất trong mọi cái độc ác) Ta đã nếm nhân tâm rồi, còn sợ gì độc của Càn Khôn yếu quyết?
Nói dứt gã quay trở lại khiến chàng phải gọi giật :
- Quan thiếu hiệp đi đâu đó?
Gã đáp liền :
- Ðể ta hỏi Bão Ðại Ẩu xem bí kíp mụ giấu ở đâu?
- Bà ta làm sao còn thở để trả lời? Nhưng tại hạ biết còn Vương Ðiểm...
Gã đứng khựng lại cười vui vẻ :
- Hừ phải! Còn Vương Ðiểm là ta còn tìm được Càn Khôn yếu quyết!
Cả ba vội vàng trở lại Tuyệt Cốc đường.
Theo lời trăn trối của Bão Ðại Ẩu, Phàn Nhất Chi mau chóng tìm được nắp hầm. Dưới hầm tối đen như mực. Chàng vận công lực hỏi vọng xuống :
- Ta là Phàn Nhất Chi xin được gặp người còn ở dưới hầm!
Ngay lúc đó có tiếng đáp nho nhỏ khiến chàng phải lắng nghe :
- Phàn đại ca đó ư? Có ngu đệ là Vương Ðiểm ở dưới này!
Quan Thượng Cầu cũng nghe câu đáp ấy, gã hấp tấp buông mình xuống miệng hầm. Chưa đặt chân xuống mặt đất gã đã thấy một kình lực ghê gớm bao phủ lấy quanh người. Gã vội lên tiếng :
- Vương nhân huynh! Tại hạ là bằng hữu của Phàn công tử xuống để cứu nhân huynh đây!
Kình lực vẫn tiếp tục bóp chặt lấy người họ Quan rồi một tiếng nói :
- Ngươi có trái tim không? Hãy tự móc tim đưa ra cho ta!
Luồng kình lực làm gã muốn ngạt thở, gã vận hết mười thành hỏa hầu ra cố đẩy kình lực đối phương nhưng hình như càng đẩy kình lực càng đè xuống nặng hơn. Sợ không thể chống nổi, gã thét lên :
- Phàn công tử! Có Vương Ðiểm đây rồi! Công tử hãy xuống đây mau!
Phàn Nhất Chi buông mình xuống đáy hầm, chàng nói trong bóng tối :
- Vương đệ đâu rồi, hãy lại đây với ta!
Tự nhiên Quan Thượng Cầu thấy nhẹ người hằn, là Vương Ðiểm đã thu kình lực chạy lại với Nhất Chi. Vương Ðiểm hỏi liền :
- Bão Ðại Ẩu còn trên đó không?
- Họ Bão đã chết rồi, ta lên đi thôi.
Chàng và Vương Ðiểm vọt lên như hai cây pháo thăng thiên, chớp mắt đã đứng trên mặt đất Tịch Cốc đường. Quan Thượng Cầu cũng phi thân lên.
Vương Ðiểm hỏi tiếp :
- Phàn ca ca nói sao? Bão Ðại Ẩu chết rồi à?
Chàng chỉ ra ngoài :
- Xác lão bà vẫn còn nằm ở đường tới Tàng Kinh thất, hiền đệ hãy tới đó mà xem.
Vương Ðiểm vừa nhìn thấy hai xác chết của Thoát Xác Thiền và Nhơn Pháp đạo nhân. Y quan sát một lúc rồi la lên :
- Ai giết chết hai người này mà lại moi cả tim ra thế?
Chàng trả lời :
- Hiền đệ không biết đó là thủ pháp của Càn Khôn yếu quyết sao?
Vẻ kinh dị của Vương Ðiểm chứng tỏ y không hiểu thật. Y lẩm bẩm :
- Té ra là do tay của Bão lão sư. Tại sao lão sư lại ác độc đến vậy?
Phàn Nhất Chi đành thuật sơ lược về cái chết của những võ sĩ trong Tứ Quý trang và những lời Bão Ðại Ẩu dặn dò chàng trong cơn hấp hối. Vương điểm than dài :
- Hỡi ôi! Vậy thì ngu đệ còn học cái Càn Khôn yếu quyết này làm gì nữa? Cả đời dòng họ Vương tiểu đệ chỉ biết ăn chay niệm Phật, nay lẽ nào tiểu đệ lại nhẫn tâm học thứ tà môn độc ác này? Chi bằng... chi bằng... xin trả lại cho Bão lão sư!...
Không đợi mọi người có phản ứng gì, Vương Ðiểm âm thầm vận nội công. Trong đêm tối mọi người chỉ nghe những tiếng “rắc, rắc” nhỏ. Chàng hỏi, lo lắng :
- Hiền đệ làm gái vậy?
Vương Ðiểm ngậm ngùi đáp :
- Ngu đệ tự phế bỏ võ công rồi. Từ nay trở đi ngu đệ là một tên trói gà không chặt! Hà! Biết đâu nhờ vậy mà ngu đệ tìm thấy an tĩnh trong nội tâm hơn.
Tiểu Nương, Quan Thượng Cầu lạ lùng vì quyết định quyết liệt của Vương Ðiểm, cả hai bàng hoàng :
- Nhân huynh quả là dũng khí. Công phu võ học của nhân huynh ít người may mắn có được, nay phế bỏ như phế bỏ một chiếc giày rách, quả là phải có dũng tâm của Bồ Tát...
Riêng Quan Thượng Cầu than thở :
- Vậy là từ nay Càn Khôn yếu quyết không còn truyền môn nhân trên đời nữa. Uổng thay công phu ta mấy năm lặn lội!
Phàn Nhất Chi nắm tay Vương Ðiểm, cả bốn chậm rãi ra cổng Tứ Quý trang
- Biết đâu đó chẳng là may mắn cho chốn giang hồ. Ở đời cứ sống như bọn ngu phu trong chốn làng quên mà có lẽ dễ đạt tới hạnh phúc hơn.
Bốn người vừa đi vừa than thở đã ra đến cổng Tứ Quý trang. Trong đêm tối có tiếng vó ngựa dồn dập văng lại. Thoáng chốc đã thấy lão nhân chồng của Bão Ðại Ẩu và tiểu cô nương A Khúc đến gần. Lão nhân lên tiếng gọi :
- Bão Ðại Ẩu! Bão Ðại Ẩu!
Vương Ðiểm đã gặp họ từ trước nên trả lời :
- Lão bà đã chết trong sơn trang rồi!
A Khúc kêu thương :
- Mẫu thân chết rồi sao? Chắc bị bọn Nhơn Pháp đạo nhân bức tử?
- Không phải đâu! Chính lão bà đã bức tử Nhơn Pháp đạo nhân và toàn bộ sơn trang này rồi kiệt lực mà chết.
Nhớ tới người vợ, Vương Ðiểm vội hỏi :
- Tiện nội có bình an không?
Lão nhân bình thản :
- Cô nương đang tĩnh dưỡng nơi tệ xá, luôn nhắc tới các hạ.
Y dục :
- Ta mau về thôi!
Tiểu nương đề nghị!
- Vương các hạ lên ngựa cùng về với lão già đây, còn bọn chúng ta sẽ phi hành theo.
Cả nhà cùng lần lượt về nhà của lão nhân ở gần khu dinh thự cũ của Tam Dương tiêu cục ngày nọ.
Gian nhà của cha con A Khúc chỉ là một căn liều, một gian chính và gian phụ dành cho Tiểu Tú dưỡng bệnh.
Trời vừa hững sáng cả bọn về tới nhà. Nhưng trước mắt họ chỉ còn một đống tro than nghi ngút khói. Lão nhân kinh hoàng :
- Ác nhân nào đốt sạch nhà của lão rồi?
Tất cả cùng lục tung trong đám tro tàn tìm xác Tiểu Tú, một lúc Quan Thượng Cầu nói :
- Không thấy xác của Tiểu Tú cô nương. Có ai bắt cóc cô nương thế?
Phàn Nhất Chi lật mấy cây gỗ nạm đen, reo lên :
- Thủ phạm đây rồi!
Trên tay chàng là một tín bài bằng kim khí tráng bạc in hình nửa cánh hoa đào ẩn hiện, Tiểu Nương kêu lên :
- Tín bài của Nhị Thiên Côn ở Giang Lăng đó!
Quan Thượng Cầu đỡ lấy tín bài lật ngược, quả nhiên sau lưng có hai nét ngang nhỏ xíu, y thắc mắc :
- Không hiểu họ Nhị bắt cóc Tiểu Tú cô nương làm chi?
Vừa lúc ấy lão nhân và A Khúc sau một vòng lục soát khắp đống tro tàn hớt hải đến báo tin :
- Lão ngạc nhiên vì một việc hết sức kỳ dị!
- Việc gì?
Mặt A Khúc chưa hết vẻ sợ hãi :
- Phụ thân tôi có nuôi đàn heo trên chục con. Chuồng heo vẫn còn ngoài kia không bị đốt nhưng tất cả heo mẹ heo con đều bị giết sạch, dễ sợ là đều bị moi tim lấy đi mất!
Vương Ðiểm trợn tròn mắt :
- Ðều bị moi tim à? Hay là độc thủ của Càn Khôn yếu quyết?
Quan Thượng Cầu lạ lùng :
- Trên đời này có hai kẻ học được Càn Khôn yếu quyết là Bão Ðại Ẩu đã chết và các hạ đây thì đã tự phế võ công, còn có ai là người hạ độc thủ ấy nữa?
Cả bọn kéo nhau đến chuồng heo. Ðây có lẽ là kế sinh nhai duy nhất của nhà lão ông nên được xây bằng gạch kiên cố và xem chừng còn chắc chắn hơn cả nhà ở nữa.
Ðúng như lời lão ông. Bầy heo khỏe mạnh đều nằm chết ngổn ngang trong chuồng nhuộm đầy máu. Tất cả đều bị lấy mất trái tim và chỉ độc nhất trái tim thôi, còn những bộ lòng ruột vương vãi lòng thòng vẫn còn nguyên vẹn.
Chàng nhìn bầy heo hoảng kinh kêu lên :
- Hoặc là Tiểu Tú cô nương cũng bị thảm sát như thế này chăng?
Tiếng Tiểu Nương trả lời :
- Tiểu Tú cô nương đang trúng độc của ta, kẻ nào ăn trái tim cô nương cũng bị lây độc, chắc chẳng ai ngu dại làm điều đó đâu.
Nghe lời Tiểu Nương, Phàn Nhất Chi và Vương Ðiểm cảm thấy yên dạ hơn :
- Chừng nào Tiểu Tú cô nương chưa được chữa trị, cô nương còn có hy vọng sống dù gặp kẻ biết Càn Khôn yếu quyết đi nữa!
Riêng Tiểu Nương lại thoáng buồn nghĩ bụng :
- “Biết cớ sự này ta không tặng cô nương ấy mấy ám khí có lẽ lại hơn!”
Lúc ấy lão nhân và A Khúc cùng rú lên một lúc. Cả bọn quay lại thì hai người ngã vật xuống đất. Trên ngực mỗi người là một mũi tên vẫn còn rung bần bật. Phàn Nhất Chi kêu :
- Bọn thủ phạm vẫn còn quanh quất ở đây. Lệnh nương và Quan thiếu hiệp hãy truy tìm bọn chúng, để tại hạ săn sóc vết thương cho quý vị đây.
Nhưng khi chàng rút hai mũi tên ra thì hai người cũng đã tắt thở. Cán mũi tên cũng có chữ “Nhị” nhỏ xíu.
- Hừ! Lại tên Nhị Thiên Côn này nữa!
Chàng vất hai mũi tên xuống đất, ngay lúc ấy chàng thấy bụi cây gần đấy lay động. Bước tới gần, chàng liền bị một mũi tên khác bay tới. Không dừng chân phi hành, chàng vươn trảo ra bấu chặt lấy mũi tên rồi rút trường kiếm chém phăng vào bụi cây.
Hai đại hán đeo cung cầm đoản đao nhảy vọt ra, một trước một sau tấn công Phàn Nhất Chi. Chàng bật cong lưỡi kiếm sắc như lá lúa :
- Bình sinh ta không thèm giết những tên vô danh tiểu tốt. Nhị Thiên Côn đâu rồi đến cho ta hỏi tội!
Hai tên đại hán sau khi nghe chàng xưng tên biến sắc mặt, một tên áo xanh cố cứng giọng :
- Nhị đại ca không có thì giờ nói chuyện nhảm đâu!
Y bật liền cán đao. Tự nhiên đao bật ra hai lưỡi nữa. Ðao của y bây giờ một cán mà có đến ba lưỡi. Y múa đao một vòng chém liền. Chàng cười khẩy một tiếng, trường kiếm lọt vào giữa ba lưỡi đao. Chàng ấn nội lực xuống. Ba lưỡi đao cùng gãy “rắc, rắc” rơi xuống đất. Y tái xanh mặt :
- Kình lực bảo kiếm ghê thực!
Nói rồi cả hai co chân chạy. Không muốn đuổi theo, chàng quay lại chỗ Vương Ðiểm đứng bên xác hai cha con A Khúc. Không thấy Vương Ðiểm đâu cả chàng hoảng sợ kêu lớn :
- Hiền đệ! Hiền đệ!
Có tiếng Vương Ðiểm rên hừ hừ trong bụi rậm. Y đã trốn trong đó từ lúc nào, mặt mũi tái nhợt. Phàn Nhất Chi kéo y ra hỏi :
- Hiền đệ làm gì mà hoảng sợ vậy?
Vương Ðiểm run lập cập chỉ vào hai xác chết :
- Ca ca nhìn xem họ còn tim không?
Chàng cúi xuống xác của lão nhân. Lồng ngực bị mở tung ra đống thịt máu bầy nhầy. Cả xác A Khúc cũng vậy. Chàng hơi choáng váng :
- Kẻ nào xuất hiện ư? Sao hiền đệ không giữ nó lại cho ta?
Vương Ðiểm ấp úng :
- Ca ca quên rằng ngu đệ không còn một chút võ công nào ư? Ðột nhiên hắn xuất hiện mặc tăng phục Hán tộc, đánh một chưởng đẩy ngu đệ ra rồi dùng trảo công móc tim lão nhân và A Khúc liền. Cảnh tượng thật là kinh khủng ngu đệ không dám nhìn nữa.
- Vậy ra Nhị Thiên Côn vẫn còn ở đây chứ chưa đi đâu cả!
Vương Ðiểm ngơ ngác :
- Tăng nhân ấy là Nhị Thiên Côn ư?
Chàng thở dài :
- Ta nào biết mặt mũi Nhị Thiên Côn? Chỉ đoán mò vậy thôi.
Lúc ấy Quan Thượng Cầu và Lâm Tiểu Nương cũng đã trở về dẫn theo một hán tử lạ mặt. Chàng vội hỏi :
- Nhị vị bắt được tên này?
Quan Thượng Cầu đáp :
- Không biết tên này có phải thủ hạ của Nhị Thiên Côn không nhưng tất cũng phải có liên quan với bọn bắt cóc Tiểu Tú cô nương nên tại hạ tạm giữ. Cha con lão nhân đâu rồi?
Vừa hỏi gã đã nhìn thấy xác hai cha con nằm co rúm dưới đất, gã tái mặt :
- Cũng là độc thủ Càn Khôn yếu quyết phải chăng?
- Chính phải. Phải chăng Nhị Thiên Côn là người mặc y phục tăng sĩ Hán tộc?
Quan Thượng Cầu lắc đầu :
- Thiên Côn có bao giờ thèm mặc tăng phục? Y là con rơi của một ác tăng người Hán nên suốt đời thù ghét bọn tăng nhân hãm hại mẹ y, đời nào thèm mặc giống kẻ thù?
Vương Ðiểm càng kinh sợ hơn :
- Thế thi tăng nhân moi tim cha con lão nhân là ai?
Tiểu Nương hỏi tên hán tử :
- Các hạ hãy nói thật đi, thủ lãnh của các hạ là ai hoặc ai sai các hạ đến đây làm việc này?
Hán tử thản nhiên không trả lời, mặt hắn cúi gầm xuống, ánh mắt thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Tiểu Nương một cách căm hờn. Tiểu Nương xoay người tát hắn một cái như trời giáng. Hắn cũng không đỡ hoặc tránh né, lãnh nguyên một tát tai lảo đảo sắp ngã chúi. Quan Thượng Cầu can thiệp :
- Lệnh nương đừng nóng, để ta có cách bắt hắn phải nói.
Quan Thượng Cầu ra tay nhanh như vượn. Gã vương trảo công ra bóp mạnh vào huyệt Á Môn của hán tử, quát lớn :
- Nói mau không ta cắt lưỡi!
Huyệt Á Môn đau nhói khiến hắn tự động thè lưỡi dài ra, mọi người mới thấy lưỡi hắn cụt ngủn, vết máu còn dây ở đó như vừa bị chặt lưỡi xong.
Vương Ðiểm la hoảng :
- Quan thiếu hiệp dừng tay, hắn còn lưỡi đâu nữa mà cắt?
Quan Thượng Cầu cũng thấy rõ, gã buông tay ra nhún vai :
- Thủ phạm muốn bịt đầu mối nên đã ra tay trước ta rồi!
Tiểu Nương tức tới xô hắn thật mạnh cho hắn ngã xuống đất, nàng dùng sáo trúc ấn mạnh vào vai hắn :
- Không biết nói thì thôi! Hãy dùng ngón tay viết xuống đất tên của thủ phạm đốt nhà bắt người đi mau!
Hán tử chần chừ một chút rồi viết, nét chữ hắn cào trên mặt đất mới thành một chữ “Tô”, Tiểu Nương đã nổi giận đập sáo trúc trúng ngay huyệt Bách Hội trên đầu hắn :
- Ðừng nói láo, phu quân ta làm gì học được Càn Khôn yếu quyết?
Nhưng chữ “Tô” ấy rõ ràng đã hằn xuống mặt đát. Hán tử bị trúng sáo trúc vào yếu huyệt giãy đành đạch dưới đất, Phàn Nhất Chi lên tiếng :
- Lệnh nương nghĩ sao về lời thú nhận của tên này?
Lâm Tiểu Nương đỏ bừng mặt :
- Nó nói láo! Phu quân Tô Tử vương của ta hiện nay đang theo đuổi Càn Khôn yếu quyết.
Vương Ðiểm than thở :
- Không biết an nguy của tiện nội giờ này ra sao?
Phàn Nhất Chi nghe câu than thở của y bèn quay qua Lâm Tiểu Nương khẩn khoản :
- Lệnh nương, có lẽ tại hạ phải xin phép chia tay với lệnh nương. Hiền đệ đây đã mất hết võ công, tại hạ phải dẫn y đi tìm cô nương Tiểu Tú. Xong việc này có lẽ tại hạ sẽ tìm về Long Quyết tự gặp lại lệnh nương.
Tiểu Nương kín đáo liếc nhìn Quan Thượng Cầu xong ra vẻ miễn cưỡng :
- Công tử hãy sớm quay về, lúc nào ta cũng mong chờ công tử!

Xem tiếp hồi 20
Lầm người suýt nguy tính mạng
Sai mưu hỏng cả cơ đồ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 11022
Points : 14467
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cái Bang Thập Ác - Lương Vũ Sinh   Thu Aug 17, 2017 8:41 pm

Hồi 20
Lầm người suýt nguy tính mạng
Sai mưu hỏng cả cơ đồ

Qua suốt ngày lễ Phật Ðản ai nấy đều mệt rã. Buổi chiều khi chùa vừa vãn khách, tăng Bạt Ðóa vội vàng rút vào tịnh thất riêng.
Phàn Nhất Chi trở lại Long Quyết tự đã hơn tuần khi chàng dẫn Vương Ðiểm tìm gặp nội tướng là Tiểu Tú cô nương. Khi chàng trở lại Long Quyết tự tìm tăng Bạt Ðóa đã gặp Quan Thượng Cầu cũng ở trên ấy. Không biết gã thiếu hiệp này tại sao không trở về bên Ðinh Chu Lâm mà lại giang hồ lên đây làm gì?
Chàng và họ Quan còn đang thơ thẩn ngoài sân sau của chùa xem mấy giò phong lan vừa ra hoa. Gã nhìn một đóa phong lan màu vàng nở to bằng cái bát ăn cơm, tấm tắc khen ngợi :
- Tôi chưa thấy hoa Ưu Ðàm bao giờ, nhưng theo nội điển nó chỉ nở vào lúc đức Phật ra đời. Công tử nhìn đóa phong lan này xem, nó kém gì hoa Ưu Ðàm tả trong sách?
Ðang nói về hoa, gã đột ngột chuyển câu chuyện :
- Công tử có chú ý tới cô nương Oa Nhữ Ðài người Tây Vực chăng?
Chàng ngạc nhiên :
- Tại hạ thấy không có gì đáng chú ý. Thiếu hiệp muốn nói gì?
Gã hạ một câu lạ lùng :
- Duưòng như Oa cô nương có hảo ý với công tử lắm đó!
Chàng cười khẩy :
- Hảo ý với tại hạ hay là với thiếu hiệp? Muốn ăn thì cứ ăn, việc gì phải gắp cho người?
Gương mặt họ Quan hơi ửng đỏ :
- Công tử có nhận xét gì về cô nương đó?
- Nàng đẹp lắm!
Chàng chỉ đóa phong lan :
- Giống như đóa hoa này vậy, còn đẹp hơn nữa vì nàng biết nói!
Chàng cười ha hả khiến Quan Thượng Cầu càng lúng túng.
Chia tay với Thượng Cầu, chàng đi về phòng riêng của mình, chàng quên liền câu bỡn cợt ấy nhưng chập tối hôm ấy, một bóng người vượt qua cửa sổ đến phòng Quan Thượng Cầu khiến chàng chú ý. Bóng đen nhỏ nhắn mặc võ phục chẽn đen tuyền, thân pháp khá nhẹ nhàng, không biết xuất hiện từ đâu lướt qua khung cửa sổ nhỏ của chàng như một con mèo. Cạnh phòng chàng là phòng của Quan Thượng Cầu. Qua phòng họ Quan là đã tới khoảng sân đất trồng mấy luống khoai sắn do mấy chú tiểu trong chùa chăm sóc. Chàng chợt nhớ tới thái độ kỳ lạ của Quan Thượng Cầu ban chiều trước mấy giò phong lan. Chàng lắng tai nghe :
- Quan huynh! Mau mở cửa cho tiểu muội vào!
Rõ ràng là giọng nói của thiếu nữ và nghe rất quen thuộc khiến chàng càng tò mò. Tiếng họ Quan mở cửa phòng nhè nhẹ rồi tiếng gã nhỏ như hơi thở :
- Có ai nhìn thấy tiểu muội không?
- Tiểu muội có thuật ẩn hình của môn phái, ai mà nhìn thấy được?
- Tiểu muội không nên khinh xuất. Ở đây tai vách mạch rừng. Lần sau có lẽ ta nên hẹn chỗ khác.
Giọng nữ nhân nũng nịu :
- Huynh ơi! Bao giờ huynh mới theo tiểu muội để khỏi hẹn hò lén lút như thế này?
- Ta muốn theo tiểu muội ngay chứ, nhưng... nhưng...
Chàng nín thở nghe nhưng tiếng nói của Quan Thượng Cầu đột nhiên chìm hằn xuống, chỉ còn nghe tiếng thở gấp của gã, một lúc lại tiếng thiếu nữ cất lên :
- Hay là... hay... ừ mà tiểu muội sợ rằng sư tổ Cử Nhân Kiệt và sư huynh Cổ Nhân Sư lắm... nên...
Thì ra là Oa Nhữ Ðài và cô nương Tây Vực này đã là tình nhân của nhau từ lúc nào rồi và bây giờ đang bàn định gì đây không biết. Thiếu hiệp họ Quan vốn có phong vẻ hào hoa nên phụ nữ nào gặp gã cũng có thể mê mệt ngay, thế còn Ðinh Chu Lâm nghe nói cũng nặng tình với gã lắm? Hừ! Chẳng biết sao...
Tiếng thì thầm bây giờ hạ xuống rất nhỏ, thêm Quan Thượng Cầu tinh khôn luôn luôn cầm vật gì đó gõ xuống mặt bàn những tiếng lộc cộc át hằn tiếng hai người nói. Một lúc bỗng có tiếng họ Quan kêu thảng thốt :
- Có người theo dõi đó, tiểu muội ra thử xem.
Tiếng chân Oa Nhữ Ðài lướt ra cửa tiếp theo là tiếng chân Quan Thượng Cầu theo ra :
- Không biết tên quái quỷ nào vậy, để tiểu muội đuổi theo hắn!
Tiếng cửa phòng đóng ngược trở lại.
Phàn Nhất Chi chờ một lúc nữa thấy phòng bên cạnh hoàn toàn im lặng.
Chàng đu mình lên khoảng trốn trên sà nhà nhìn sang phòng Quan Thượng Cầu thấy trống vắng, không có ai bên trong cả. Có lẽ cả gã và cô nương họ Oa đều đã vội vàng đuổi theo tên “quái quỷ” nào đó mà họ chợt phát hiện chăng?
Nhún chân một cái, chàng hạ thân xuống phòng của họ Quan.
Ngoài cái giường chỉ có một cái bàn độc nhất bằng gỗ tạp. Chàng thò vào túi tìm bùi nhùi đánh lửa. Không có. Chàng lại phải vòng trở về phòng mình mang sang đĩa đèn dầu. Khi vòng trở sang phòng Quan Thượng Cầu, chàng đã thấy ở đó có sẵn đĩa đèn dầu khác. Chàng phân vân kinh ngạc, rõ ràng vừa rồi phòng Quan Thượng Cầu tối mịt mù chàng mới phải vòng về phòng mình tìm lửa. Tại sao chỉ trong chốc lát lại có đĩa đèn của ai đặt trên bàn họ Quan thế này?
Ðang ngạc nhiên, chàng nhin lên bàn. Dưới ngọn đèn lờ mờ có khúc xương Cốt lệnh đặt chéo. Chàng chậm rãi cầm lên coi. Ðúng là Cốt lệnh của Tàn Cốt môn. Tại sao nó có ở đây? Oa Nhữ Ðài đem tới chăng?
Chàng bỏ khúc Cốt lệnh vào ống tay áo mau chóng trở về phòng mình.
Ðêm ấy chàng không ngủ được. Suốt đêm chàng chờ mãi mà không thất Quan Thượng Cầu trở về, không hiểu gã và Oa Nhữ Ðài đuổi theo ai, có bắt được không? Hoặc gã đã gặp tai biến gì?
Chàng mang khúc Cốt lệnh ra xem. Vẫn là khúc Cốt lệnh như khúc chàng đã tình cờ có được lúc trước với những hàng chữ li ti ngoằn ngoèo như con kiến. Cô nương Oa Nhữ Ðài quả là trẻ con, lơ đãng đến kinh ngạc.
Cốt lệnh vừa là vũ khí, vừa là tín phù của môn phái mà nàng lại vô tình sơ tâm đến thế?
Mặc dù khúc Cốt lệnh này chàng đã thấy nhiều lần nhưng không hiểu sao hình dạng khúc xương người vẫn tạo cho chàng ấn tượng hôi hám đến lợm giọng. Có cảm tưởng mùi mộ huyệt xông lên ở đâu đây, chàng đưa Cốt lệnh lên mũi ngửi.
Nó bốc lên một mùi là lạ, ngửi đến lần thứ hai chàng thấy đầu óc choáng váng, chàng kinh sợ cất Cốt lệnh dưới gối không thèm ngó tới nó nữa.
Sáng hôm sau vẫn không thấy bóng dáng Quan Thượng Cầu trở về nhưng hôm đó có Ðinh Chu Lâm tìm lên chùa hỏi thăm gã. Ðinh cô nương được tăng Bạt Ðóa tiếp đãi rất nồng hậu và cho nàng ở tạm trong phòng Quan Thượng Cầu và hắn vẫn còn bặt vô âm tín.
Tối hôm ấy, trong khi đang nằm mơ màng trên giường, nghe tiếng gõ cửa, chàng đứng ngay dậy :
- Ai đó?
Giọng nữ nhân :
- Công tử mở cửa! Tôi có chuyện muốn nhờ công tử...
- Nhưng ai mới được chứ?
- Oa... Oa Nhữ Ðài...
Chàng kéo nhẹ cánh cửa. Oa Nhữ Ðài lách mình vào, sắc mặt nhợt nhạt :
- Thiếu hiệp... huynh đài Quan Thượng Cầu bị nguy tại chi đàn Cái bang trong trấn Linh Lăng!
- Có chuyện ấy ư? Sao cô nương biết?
Oa Nhữ Ðài ấp úng :
- Cũng là... tình cờ vậy thôi. Công tử, Cái bang rất ky Tàn Cốt môn của ta nên... nên tưởng lầm Quan thiếu hiệp cũng là người của bản môn, chuyện ấy... chuyện ấy... oan cho Quan thiếu hiệp lắm... Nhờ công tử đến giúp dùm thiếu hiệp...
Nghe qua câu chuyện chàng ngờ rằng trong này có gì mờ ám không hợp lý nên nói :
- Ở đây có Ðinh Chu Lâm nữ hiệp là bằng hữu rất thân của Quan thiếu hiệp, cô nương thử nhờ xem.
Oa Nhữ Ðài giãy lên :
- Ta... ta làm sao dám gặp Ðinh Chu Lâm? Hay là nhờ công tử nói giúp.
Chàng miễn cưỡng nhận lời. Ðợi cho Oa Nhữ Ðài đi rồi, chàng chậm rãi sang phòng Ðinh Chu Lâm. Vừa kể xong câu chuyện, Ðinh cô nương tủm tỉm cười :
- Công tử muốn ta giải thoát cho Quan Thượng Cầu chứ gì? Tất nhiên ta phải hành động như thế vì dù sao Thượng Cầu với ta cũng là...
Té ra nàng cũng đã biết chuyện Quan Thượng Cầu bị bắt? Chàng trở về phòng mà lòng hoang man hết sức.
Hôm ấy có thêm nữ chủ Tử Chiêm viện Lâm Tiểu Nương, không hiểu nàng đến đây với mục đích gì nhưng vì là người quen cũ nên tăng Bạt Ðóa tiếp nàng cũng không kém phần nồng hậu.
Sáng hôm sau, Ðinh cô nương rời chùa Long Quyết, nàng ra đi trong tay hoàn toàn không mang theo một tấc sắt, không biết nàng sẽ ứng phó ra sao với bọn đệ tử Cái bang?
Thêm một mùa trăng trên Long Quyết tự.
Tháng ngày vô liêu trên chùa vắng quả là dài dằng dặc. Lợi dụng những ngày nhàn tản ở đây, mỗi ngày Phàn Nhất Chi, Lâm Tiểu Nương và tăng Bạt Ðóa cùng nhau trao đổi và luyện tập các loại võ công kiếm học trong thiên hạ.
Sân chùa biến thành võ đường để ba người luyện kiếm và thi triển sở học.
Bình thường, những ngày đầu, Phàn Nhất Chi cũng có thể đấu nội lực với Lâm Tiểu Nương và cả tăng Bạt Ðóa. Nhưng không hiểu sao càng ngày nội lực của chàng càng sút giảm.
Một tháng qua, Phàn Nhất Chi biếng ăn, chàng cũng tự nhận thấy khí huyết chàng bị phân tán ngày càng trầm trọng. Tìm nguyên nhân mãi không ra, chàng đành âm thầm nhớ lại Huyền Công kiếm môn và Cái Bang Di Công của Tổ Di Khánh để vận công tập lại từ đầu.
Một hôm, gặp chàng vào buổi xế chiều, Lâm Tiểu Nương phải thốt lên :
- Công tử thần sắc sút giảm quá, không biết có biến cố gì trong nội tâm?
Nàng đưa cho chàng một mảng gương đồng sáng bóng. Nhìn vào trong gương mặt chàng trong ấy chính chàng cũng phải giật mình vì vóc dáng gầy guộc vàng võ của mình. Tiểu Nương lo âu cầm lấy tay chàng nghe mạch :
- Mạch của công tử rất yếu, công tử đang bị thoát khí đó, nên cẩn thận.
Ba hôm sau nữa, chàng không gượng dậy nổi, chàng bị cơn sốt cao hành hạ núi chặt xuống giường. Tăng Bạt Ðóa vào thăm loay hoay mãi mà không tìm ra nguyên nhân bệnh. Lão chắt lưỡi :
- Trước đây, ta không ưa gì công tử, đã có lần ta mưu dùng độc kế hạ thủ công tử đó. Tiếc thay, ở với nhau một thời gian, ta đâm ra có cảm tình với công tử lắm, bởi vậy ta e rằng công tử bị trúng độc gì chăng? Gần đây công tử có ăn vật gì lạ chăng?
Chàng cố nhớ. Không, chàng vẫn sinh hoạt bình thường, nào có gì lạ?
Chiều hôm ấy Ðinh Chu Lâm trở về. Nàng nghe nói Phàn Nhất Chi bị bệnh trầm kha liền vào ngay phòng thăm, nàng biến sắc khi thấy thần khí chàng đã quá sa sút. Nàng kể :
- Chuyện Quan Thượng Cầu bị Cái bang bắt giữ chỉ là chuyện bịa đặt. Bọn Tàn Cốt môn này đang âm mưu gì đây. Tôi linh cảm sắp có việc không hay!
Linh cảm phụ nhân thường thường khá đúng. Tối hôm đó phái Tàn Cốt môn kéo đến thắp đuốc sáng rực quanh chùa. Chưởng môn Tàn Cốt môn Tiến Cốt Thần Toán Cử Nhân Kiệt khăng khăng mực đòi cho được gặp Phàn Nhất Chi. Khi nghe tăng Bạt Ðóa từ chối vì chàng lâm trọng bệnh, lão cười lớn :
- Phàn công tử có Càn Khôn yếu quyết mà cũng lâm trọng bệnh nữa ư?
Tăng Bạt Ðóa lần tràng hạt :
- Sinh Lão, Bệnh, Tử là bốn nỗi khổ ở đời, có ai tránh được?
Cổ Nhân Sư hùng hổ xông thẳng vào tam quan :
- Phàn công tử còn giữ một Cốt lệnh của bản môn, ta phải vào thu lại.
Lâm Tiểu nương giang tay ra chân lại :
- Cổ các hạ! Vào chùa phải có lệnh của sư trụ trì!
Nàng liếc mắt nhìn sang tăng Bạt Ðóa, thấy tăng đã nhấc lưỡng kim cô lên liền tức khắc tung song chưởng đánh vào ngực họ Cổ. Nhân Sư hơn một lần đụng độ với người lệnh nương này nên hắn đã cẩn mật đề phòng từ trước dùng Cốt lệnh án ngữ trước ngực đồng thời tay tả chuyển thế đánh thốc lên mặt Tiểu Nương. Tiểu Nương lộn ra sau một vòng tránh quyền, chớp nhoáng rút trường kiếm có dạng rắn trườn tấn công luôn bên sườn Cổ Nhân Sư. Lúc ấy Cử Nhân Kiệt cũng xuất chiêu hỗ trợ đệ tử vì sợ Cổ Nhân Sư yếu thế họ Cử vung tiểu Cốt lệnh lên cho nó kêu vo vo những tiếng thật kinh người đánh qua lại ba thế liền trước mặt Tiểu Nương.
Vừa chống với Cổ Nhân Sư vừa tránh chiêu thế của Cử Nhân Kiệt, lệnh nương lúng túng, thân pháp không còn linh hoạt được nữa. Nàng chuyển thân qua trái thì đụng Cổ Nhân Sư, chuyển thân qua phải lại đụng Cử Nhân Kiệt, định lùi lại đã nghe Oa Nhữ Ðài cười khanh khách :
- Lệnh nương! Hôm nay Tàn Cốt môn đến là để bắt một mình Phàn Nhất Chi về bản môn thôi, không lý gì đến lệnh nương đâu, chống cự làm chi?
Trong ba thầy trò Tàn Cốt môn này có lẽ Oa Nhữ Ðài là trẻ tuổi ít kinh nghiệm nhất, dĩ nhiên võ công cũng không bằng sư phụ và sư huynh.
Tiểu Nương xoay nửa vòng đối mặt với Oa Nhữ Ðài, hai tay đánh chéo vào nhau theo thế Long Phụng Giao Ðầu định bắt buộc Oa Nhữ Ðài phải nhảy tránh ra xa.
Chiêu thế mới ra nửa chừng, một giọng nói trầm trầm từ trong sân cất lên :
- Chư vị dừng tay! Có ta là Phàn Nhất Chi đây! Việc gì cũng có thể dàn xếp được vọng động có ích gì?
Ðứng cạnh chàng là Ðinh Chu Lâm xốc nách để chàng đứng vững. Giọng nói của chàng tuy cố làm ra vẻ còn đủ chân khí nhưng ai cũng biết đã yếu lắm rồi. Oa Nhữ Ðài nhân đà đang nhảy tránh chiêu thế của Tiểu Nương, bèn bắn mình đến trước mặt chàng. Trong mấy ánh đuốc chập chờn, nàng thấy gương mặt chàng xanh xao tiều tụy liền xúc động nói nhỏ :
- Công tử ra đây làm chi? Chẳng qua... chẳng qua... xin công tử cố hiểu cho...
Lời nói nàng đứt đoạn, không ai hiểu gì, chỉ riêng Cổ Nhân Sư khẽ “hừm” một tiếng rồi quát :
- Tiểu muội lui lại, để sư phụ quyết định!
Cử Nhân Kiệt tiến lên, bộ mặt lão vốn đã vàng khè, đêm nay dưới ánh đuốc trông càng kỳ dị như bóng ma quỷ ở dưới âm ty chứ không phải bóng người nữa. Lão nín hơi nói liền một tràng :
- Phàn Nhất Chi! Tàn Cốt môn qua đây cũng vì việc Càn Khôn yếu quyết họ nhà ngươi. Hôm trước trên ngọn Cấm sơn nhìn thấy ngươi sử dụng thanh Can Tương ta đã sinh nghi người đang giữ Càn Khôn yếu quyết, sau mới biết chắc ngươi đánh cắp trong Tiểu Tử Chiêm viện ở Quan ngoại, nay lệnh của Tàn Cốt môn là ngươi phải nạp bí kíp, ngươi nghĩ thế nào?
Phàn Nhất Chi lờ đờ nhìn Cử Nhân Kiệt, giọng chàng nhẹ hẫng :
- Cử tiên sinh, tại hạ tuy đoạt được bí kíp trong Tiểu Tử Chiêm viện thật, song không phải do cố tình. Chẳng qua đó là vận nhà tại hạ còn may đó thôi. Vả chăng bí kíp này đâu phải là của Tàn Cốt môn mà bắt tại hạ phải giao nạp, tại hạ có thể chết chứ không đời nào...
Chỉ cần nghe tới đó là Cử Nhân Kiệt đủ hiểu, lão không chờ chàng dứt câu bèn giơ hai tiểu Cốt lệnh đánh liền. Tiểu Cốt lệnh bên hữu đánh tạt quá tả còn tiểu Cốt lệnh bên tả đánh tạt qua hữu. Hai Cốt lệnh đánh xéo như vậy là cố ý không dành đường né cho đối thủ.
Ðinh Chu Lâm là người đứng gần chàng nhất, khi thất Cốt lệnh hữu xé gió tiến đến với kình lực kinh người, nàng hơi buông tay đỡ chàng ra nghiêng người dùng Bích Lạc Cung đá vút lên. Hữu Cốt lệnh trúng cước rơi xuống đất liền nhưng tả Cốt lệnh cũng đã bay tới trước ngực chàng. Chàng thấy rõ ràng chiêu thức của đối phương, muốn tràn người qua tránh nhưng người chàng yếu đến độ không tuân theo ý chàng điều khiển nữa.
“Bộp” một tiếng, tả Cốt lệnh trúng giữa ngực chàng, chàng đổ ra sau, may Chu Lâm đã mau lẹ dùng chưởng đỡ sau lưng chàng nâng cho khỏi ngã. Tuy vậy miệng chàng cũng ứa máu tươi.
Lâm Tiểu Nương phi thân tới sát bên Cử Nhân Kiệt tức giận quát :
- Lão nhân không thấy Phàn công tử đang mang trọng bệnh sao?
Cử Nhân Kiệt dường như điếc, lão quay ra sau hô các môn đệ :
- Tràn vào chùa, tìm cho ra kiếm báu và bí kíp cho ta!
Cổ Nhân Sư Oa Nhữ Ðài dẫn đầu bọn môn hạ gần mười người tiến vào liền. Tăng Bạt Ðóa với hai vòng kim cô giang rộng cản lại :
- Chư vị chưa có sự đồng ý của ta chưa vào được!
Tăng bung hai vòng kim cô rút lên cùng một lúc. Cổ Nhân Sư cũng dùng hai khúc Cốt lệnh giao đấu với lão tăng.
Phàn Nhất Chi gần như phải dựa vào Ðinh Chu Lâm mới đứng vững, chàng quệt vệt máu trên khóe miệng giọng thều thào :
- Ðinh cô nương, cô nương tốt với ta quá. Biết bao giờ mới trả được ân...
Ðinh Chu Lâm rất dịu dàng, nàng đáp :
- Ðể khi nào yên hàn ta sẽ nói chuyện đó. Công tử nhìn coi!
Chàng nhìn và nhận ra Cổ Nhân Sư đang đánh với tăng Bạt Ðóa, hắn vẫn sử dụng hai khúc Cốt lệnh trái và phải múa vun vút như hai ánh sao băng.
Theo chàng biết trong Tàn Cốt môn họ Cổ là đệ nhất cao đồ duy nhất được sử dụng cặp Cốt lệnh. Vậy tại sao chàng lại có một khúc Cốt lệnh lấy được ở trong phòng Quan Thượng Cầu ở đêm hôm nọ? Trên cõi giang hồ này làm gì có người thứ hai sử dụng Cốt lệnh làm vũ khí? Không lẽ... không lẽ...
Ðầu chàng lóe lên một tia nghi hoặc nhưng trong tình thế này chàng không có thờ giờ để suy tính.
Cổ Nhân Sư vừa rú lên tiếng “ái chà” thật lớn, Cốt lệnh tả của hắn đã bị vòng kim cô đánh rơi xuống đất, người hắn loạng choạng lui lại và Tiểu Nương như chờ sẵn nện một chưởng ấp tới sau lưng hắn.
Hắn bị chưởng đẩy bắn ra xa, mồm và mũi đều bị ọc ra máu tươi.
Thấy sư huynh bị trúng đòn của đối phương, Oa Nhữ Ðài lúng túng hắn, nàng phải dựa lưng vào đám môn hạ xếp thành hình chữ Nhất, còn trước mặt dùng kiếm gạt đỡ kim cô của tăng Bạt Ðóa.
Mới giao đấu mà Oa Nhữ Ðài đã có ý tưởng thất bại nên chiêu pháp của nàng vụng về vừa non nớt khiến tăng Bạt Ðóa thương hại :
- Oa cô nương nếu không muốn động thủ hãy để bọn môn hạ tiến lên!
Tuy lão tăng nói nhưng kim cô vẫn lướt tới xoay tít đánh vào mặt nàng.
Nàng hoảng hốt thu kiếm đỡ, vòng kim cô thứ hai mau không kém cùng xoáy tới hông nàng đánh trúng một tiếng “cộp” lớn. Oa Nhữ Ðài đau nhói lạng người qua bên bị cước lão tăng đá luôn vào khuỷu tay đành buông kiếm.
Ðám môn hạ Tàn Cốt môn vội múa đao một lượt xông vào che chở cho sư tỷ để tăng Bạt Ðóa không đánh tiếp được nữa. Lúc ấy Phàn Nhất Chi chỉ chú tâm nhìn khúc Cốt lệnh của Cổ Nhân Sư vừa bị tăng Bạt Ðóa đánh trúng văng ra xa, chàng thì thào vào tai Ðinh Chu Lâm :
- Cô nương làm ơn nhặt cho ta khúc Cốt lệnh kia đi!
Trong lúc hấp tấp, Ðinh Chu Lâm không kịp hỏi nguyên do, nàng vươn trảo chụp Cốt lệnh.
Cổ Nhân Sư sợ đối phương đoạt mất vũ khí của mình, hắn nghiến răng nhịn đau trườn tới mong cướp lại. Thân hình hắn vừa trườn tới, Ðinh Chu Lâm biến trảo thành chưởng đập xuống. Lưng Cổ Nhân Sư hứng trọn một chưởng phát ra tiếng “ùm” thật lớn, lưng hắn gần như nát bấy. Hắn nằm bất động không kịp la một tiếng, Cử Nhân Kiệt ngẩn người trước cái chết của đệ tử lão dường như quá xúc động quay lại nói với bọn môn hạ với giọng uất hận :
- Hôm nay hỏng đại sự rồi. Ta về thôi!
Rồi quay nhìn các nhân vật Long Quyết tự, lão đe dọa :
- Lần sau ta trở lại các ngươi sẽ biết tay!
Lão phát mạnh tay áo gọi môn hạ rút lui.
Phàn Nhất Chi đem khúc Cốt lệnh do Cổ Nhân Sư bỏ lại đem về phòng mình. Chàng lấy khúc Cốt lệnh ở đầu giường ra so sánh. Quả nhiên hai khúc Cốt lệnh chỉ giống nhau ở đại đồng còn chi tiết có khác nhau. Rõ ràng trong hai phải có một là Cốt lệnh giả, không lẽ Cổ Nhân Sư lại sử dụng Cốt lệnh giả? Vậy thì chỉ có Cốt lệnh chàng lấy được trong phòng Quan Thượng Cầu là giả mà thôi. Tại sao gã họ Quan lại có Cốt lệnh giả, và gã cố ý bỏ quên trong phòng để làm gì? Phàn Nhất Chi nghĩ đến nát óc mà vẫn không sao hiểu được những điêu rắc rối ấy.
Có tiếng gà gáy tàn canh, trời bắt đầu hừng sáng. Lẫn trong tiếng gà gáy, chàng đột nhiên nghe như có tiếng chân động. Chàng tập trung thính lực. Quả có bóng đen vừa vụt qua cửa. Thích khách nào định vào phòng chàng chăng?
Hình như có tiếng động ở bên phòng Quan Thượng Cầu. Phòng gã đã bỏ trống nhiều ngày rồi làm sao còn có tiếng người di động? Chàng dồn hết tinh lực lắng tai nghe. Có hai ba câu đối đáp gì đó chàng không nghe rõ vì bây giờ chân lực chàng đã phát tán gần hết rồi.
Chợt chàng ngửi thấy thoang thoảng có mùi thơm lạ. Chàng ngưng thần bế khí liền. Kinh mạch của chàng bắt đầu yếu nên phong bế các huyệt đạo là chuyện rất dễ. Tiếng thì thào nổi lên khá rõ :
- Ngưng Hồn Hương phấn này rất công hiệu. Quan huynh thử nhìn xem y đã hôn mê chưa?
À thì ra bọn thích khách đã tung cái thứ Ngưng Hồn Hương phấn để chàng hôn mê? Và tự thị vào công dụng của thứ phấn này chúng tưởng chàng đã hôn mê thật. Quan huynh? Còn ai ngoài thiếu hiệp Quan Thượng Cầu?
Giọng thiếu nữ :
- Lúc chập tối y đã bị một tiểu Cốt lệnh của lão sư phụ ứa máu ra rồi, chắc không sống lâu nữa đâu. Quan huynh thử vào phòng xem y cất cái đó ở chỗ nào?
Rõ là âm thanh của Oa Nhữ Ðài và Quan Thượng Cầu. Nàng nói “cái đó” là cái gì? Chắc là khi về tới môn sở phát hiện ra mất một Cốt lệnh, sư phụ Cử Nhân Kiệt của nàng bắt buộc nàng và họ Quan âm thầm trở lại để tìm cách đoạt lại chăng?
Quan Thượng Cầu tưởng chàng đã hôn mê nên gã tự nhiên đẩy cửa phòng đi vào. Chàng nằm trên giường giả hôn mê thật. Trong phòng tối om nên gã lúi húi bật bùi nhùi đốt lửa. Ánh sáng lóe lên. Trên bàn có đặt một dĩa dầu nhỏ cạnh khúc Cốt lệnh của Cổ Nhân Sư. Quan Thượng Cầu thắp ngọn đèn và chắc chắn gã đã nhìn thấy khúc Cốt lệnh, nhưng chàng lại nghe gã nói :
- Không thấy đâu cả, tiểu muội hãy vào xem!
Té ra gã không phải tìm Cốt lệnh.
Cái dáng thon thả của Oa Nhữ Ðài lách vào. Cả hai nhìn quanh quất khắp phòng dù khúc Cốt lệnh nằm ngay trước mắt họ. Cổ Nhân Sư thở dài :
- Hừ! Không biết y cất cái đó ở chỗ nào? Rõ ràng ban tối tiểu muội không thấy y đeo bên mình.
Oa Nhữ Ðài nhấc dĩa đèn lên, nàng đưa quanh phòng tìm kỹ cả trên bốn bức vách. Rồi nàng lại thở dài :
- Không thấy đâu cả đại huynh ơi!
Quan Thượng Cầu đề nghị :
- Cô nương thử lật chiếu nằm của y lên coi!
Oa Nhữ Ðài đến bên giường, nàng lật chiếu đầu giường chàng lên thật.
Nàng reo lên :
- A đây rồi!
Ở dưới chiếu chàng cất bảo kiếm Can Tương và khúc Cốt lệnh lấy trong phòng Quan Thượng Cầu. Nghe tiếng Oa Nhữ Ðài reo vui mừng, chàng tưởng nàng phát hiện ra Cốt lệnh. Dứt tiếng reo nàng vương tay chộp liền, nhưng không phải chộp Cốt lệnh mà chộp lấy thanh kiếm báu.
Phàn Nhất Chi định đánh chưởng công ra ngăn lại nhưng chàng điều khí không nổi đành rên lên một tiếng. Oa Nhữ Ðài ngẩn người ra một phút vì tiếng rên bất ngờ của chàng rồi hoảng hốt phi thân ra cửa :
- Ði mau đại huynh!
Quan Thượng Cầu nhanh không kèm, gã đã như làn khói vọt luôn theo Oa Nhữ Ðài.
Phàn Nhất Chi nghiến răng vận hết nội lực, chàng nhảy xuống giường lảo đảo đuổi theo hai bóng đen. Mới ra khỏi cửa chưa chi chân chàng đã muốn run lên rồi, chàng kêu to :
- Ðạo tặc! Ðinh cô nương, có đạo tặc!
Ðinh Chu Lâm xuất hiện ở cửa phòng nàng và không hỏi một tiếng, nàng phi thân đuổi theo hai bóng người vừa thoát lên nóc chùa.
Thuật phi hành của Ðinh Chu Lâm hơn hẳn Oa Nhữ Ðài, thân pháp nàng như con cú liệng đáp liền xuống trước mặt Oa Nhữ Ðài. Oa Nhữ Ðài tung người chạy trước Quan Thượng Cầu nhưng vì thuật phi hành thua xa gã nên lọt lại phía sau bị Ðinh Chu Lâm chân lại. Nàng quát :
- Ðứng lại!
Giọng nàng rất trầm khiến Oa Nhữ Ðài rối loạn bộ pháp, nàng vươn tay chộp ngay Thiên Linh huyệt trên đầu Oa Nhữ Ðài và tiện tay ấn chỉ pháp xuống :
- Buông kiếm!
Oa Nhữ Ðài đau không chịu nổi đành buông luôn kiếm rơi xuống mái ngói. Lúc ấy Quan Thượng Cầu cũng vòng trở lại. Thấy Ðinh Chu Lâm đang nắm đầu đối phương, mặt Quan Thượng Cầu ngây ra rồi tái dần :
- Ðinh muội... ngu huynh xin muội nương tay...
Ðinh Chu Lâm thấy Quan Thượng Cầu cũng ngẩn ra một chút rồi “hừm” một tiếng nhỏ :
- Quan ca ca đấy à? Sao lại... sao lại... làm nghề đạo tặc từ lúc nào?
Quan Thượng Cầu ú ớ không biết trả lời sao, gã đứng như ngây như dại :
- Ngu huynh không ngờ... té ra lại là muội muội... nếu biết thế này... thế này...
Ðinh Chu Lâm cười mai mỉa :
- Nếu biết thế này Quan huynh chạy luôn không thèm vòng trở lại chứ gì?
- Không... không... a mà... muội muội có an khang?
Ðinh chu Lâm ngửa mặt cười :
- Tiểu muội phải an khang mới có đủ sức bắt bọn đạo tặc được chứ!
Rồi nàng nghiêm giọng :
- Thôi không đùa nữa! Nói đi, Quan huynh làm trò gì thế này?
- Vì... vì...
Hai đầu gối Quan Thượng Cầu gần như muốn khuỵu xuống, gã ấp úng mãi trước mặt Ðinh Chu Lâm :
- Cô nương... xin thông hiểu cho ta... chẳng qua...
- Hừ! Chẳng qua... làm sao mà bỏ theo bọn Tàn Cốt môn? Có phải vì tiểu cô nương Oa Nhữ Ðài này không?
Oa Nhữ Ðài nghe Chu Lâm nói vậy ngượng nghịu chống đỡ :
- Nương nương... Quan huynh chỉ vì... nương nương...
Chu Lâm gạt phắt :
- Ðừng gọi ta là nương nương... có phải cô nương dẫn dụ hắn?
Quan Thượng Cầu ngẩn người ra hồi lâu thầm bảo dạ :
- “Tiện nội là người quyết đoán chi bằng ta thú thật với nàng may ra...”
Gã nghĩ rồi cất giọng răn roi :
- Cô nương! Tất cả mọi lỗi lầm là do ta. Chỉ xin được làm sáng tỏ một điều: việc này do tự ý ta chứ không can hệ gì đến Oa Nhữ Ðài cô nương, chẳng qua cô nương phải hiểu ta chỉ là một tên không may mắn suýt bị tàn phế, lòng rất muốn tự chữa nên theo Tàn Cốt môn mong học bí pháp Phục Cốt thế thôi.
Gã nói rất dứt khoát khiến Ðinh Chu Lâm cũng phải ngẩn người, nàng thở dài :
- Phu quân... Hà! Kể cũng oan nghiệt thật. Bây giờ chúng ta nên làm sao?
Quan Thượng Cầu lấy chân hất thanh kiếm Can Tương :
- Tiến Cốt Thần Toán sai ta và Oa Nhữ Ðài cô nương trở lại Long Quyết tự để đoạt bảo kiếm này, nếu thành sự lão mới truyền pháp môn Phục Cốt cho ta, thực tâm ta có muốn thế này đâu?
Âm thanh gã có chút đau khổ khiến Phàn Nhất Chi đứng bên dưới cũng mủi lòng, muốn phi thân lên nhưng không đủ sức, chàng đành nói vọng lên :
- Ðinh cô nương! Quan thiếu hiệp đã nói vậy, cô nương cũng nên lượng thứ cho y, còn thanh bảo kiếm thực sự không phải của tại hạ nên tại hạ không thể trao cho ai khác.
Ðinh Chu Lâm cúi xuống nhặt kiếm, nàng phi thân xuống mái nhà sau khi đưa mắt lườm Quan Thượng Cầu :
- Phu quân hãy tự lo lấy thân. Mong từ nay đừng làm phiền nhau nữa.
Tuy nói vậy nhưng trước khi về phòng, nàng cũng còn ngoái lại nói với gã :
- Ðừng làm nhơ danh chúng ta là được! Hãy về nói với Tiến Cốt Thần Toán: Tàn Cốt môn vào Trung Nguyên chẳng khác gì con cọp xẩy rừng. Chớ tự thị!
Nàng tưởng Quan Thượng Cầu xoay người bỏ đi sau câu nói đó, không ngờ gã lại nhảy xuống theo, gã đến trước mặt Phàn Nhất Chi ngần ngừ đôi chút rồi nói nhỏ :
- Phàn công tử! Tôi thật có lỗi với công tử!
- Lỗi chi?
Họ Quan liếc thấy Oa Nhữ Ðài ở xa liền hạ thấp giọng :
- Công tử nên vất bỏ khúc Cốt lệnh trong phòng tôi đi. Nó có độc đó!
Nói dứt câu ấy, gã xoay người nhanh như điện chạy về hướng Oa Nhữ Ðài gấp rút nói mau :
- Ta về thôi cô nương!
Gã chưa dứt lời, dưới sân chùa đã nghe có nhiều tiếng binh khí chạm nhau. Phàn Nhất Chi dợm bước vào phòng lại phải trở ra.
Giữa sân chùa, tăng Bạt Ðóa đang đối đầu với một lão nhân lạ mặt cầm cặp song chùy to lớn khác thường. Lão mặc một áo bào xanh rộng nên mỗi khi chuyển động, vạt áo xòe ra như cánh bướm.
Tăng Bạt Ðóa vẫn sử dụng cặp lưỡng kim cô xoay tít rất kỳ dị nhưng lão nhân lạ không tỏ ra yếu thế một chút nào. Ðinh Chu Lâm chưa hề gặp lão nhân này nhưng Phàn Nhất Chi đã biết: lão là Vương chủ Tử Chiêm viện Tô Tử Kiệt.
Lão họ Tô Tử sử dụng song chùy quả là lợi hại. Hai quả cầu lớn có nhiều góc quay đảo lộn vùn vụt tiến thối hết sức nhanh nhẹn ảo diệu đánh ngang ngửa với lưỡng kim cô của tăng Bạt Ðóa.
Sau khi gạt một thế rất hiểm của đối phương, Vương chủ Tử Chiêm viện nhảy xa ra :
- Bạt Ðóa Phạm Sa! Ngày ở Tây Vực lão đã phải bỏ chùa Linh Sơn vì lỡ lấy vợ người, nay sang Trung Nguyên đóng vai chân tu, tưởng không ai biết ư? Thế còn Cực Ðộc Tam Xà của bản viện lão lấy trộm cất đâu rồi?
Bạt Ðóa tím tái cả mặt khi nghe Tô Tử Kiệt hỏi câu ấy, tăng xoáy lưỡng kim cô chập lại bổ xuống :
- Con rắn Bạch Ðàn kia! Cực Ðộc Tam Xà phấn ngươi đã cho “Thập Xoay” giết chết Phàn Huệ Chi ở Giang Nam khi xưa rồi, lão tăng phải thu hồi chứ!
Thì ra hai lão này có ân oán với nhau từ lâu. Phàn Nhất Chi nghe tăng Bạt Ðóa nhắc tới phụ thân mình là Phàn Huệ Chi và cái chết oan khốc của ông, liền lên tiếng :
- Tô Tử vương, Vương chủ lộng hành gieo rắc tàn độc đã nhiều năm, nay đã tới ngày tàn sao mà lại xuất hiện ở tu viện này?
Quay sang thấy Phàn Nhất Chi, Tô Tử Kiệt lửa giận càng cao, lão chuyển song chùy đánh một thế “Giáng Long Bạt Hổ” vào đầu chàng. Lão không thể ngờ được Phàn Nhất Chi bây giờ không còn một chút khí lực nào, néu trúng chùy này chắc chắn chàng sẽ tan xương nát thịt. Bỗng nhiên chàng thấy một luồng kình lực truyền khắp thân thể mình, đẩy thân chàng lùi ngược trở lại chùy đánh xuống nền gạch một tiếng lớn tung bụi cát.
Tư Không Thiên đã xuất hiện cạnh chàng từ lúc nào, Chàng ta ấn chỉ vào huyệt Huyền Quan của chàng, nói nhỏ :
- Công tử cứ bình tĩnh. Ðưa chân khí ở huyệt Ðan Ðiền lên hòa nhập Huyền Công với chân khí của ta ở huyệt Huyền Quan tạm đối phó với lão kia cũng được.
Huyệt Huyền Quan của chàng như cái đập nước vừa bị vỡ, luồng chân khí của Tư Không Thiên tuôn vào ào ạt khiến chàng cảm thấy thân mình nhẹ nhàng phấn chấn. Chàng thử tung một chỉ công nhắm đỉnh huyệt Bách Hội của đối phương. “Chỉ” phát ra mấy tiếng vo vo lạnh người.
Lão Tô Tử Kiệt thu chùy lại gằn giọng :
- Thứ thiếp Lâm Tiểu Nương của ta năm nay vì ngươi mà long đong. Nàng đâu rồi?
Ba tiếng sau lão chuyển giọng gầm lên dữ dội. Lâm Tiểu Nương khoan thai xuất hiện :
- Thiếp ở đây. Khi xưa đại ca đã ép bức phụ thân thiếp đến người phải tự chặt cánh tay trái và bán thiếp cho đại ca. Thời gian ấy có lẽ cũng đủ dài, bản thân thiếp phải tìm chút tự do chứ?
Giọng điệu bỡn cợt của Tiểu Nương khiến lão đại ca Vương chủ Tử Chiêm viện càng nóng mặt, lão xoay chùy đánh luôn vào Tiểu Nương :
- Ta tước luôn quyền phu nhân của nàng từ hôm nay. Nàng nên nhớ: ai chống lại Tử Chiêm viện là phải chết đó!
Tiểu Nương cười khanh khách :
- Ðại ca! Khi xưa phụ thân bán thiếp cho đại ca để làm chi? Có phải để cầu chút mộng già yên ổn không? Có phải để thiếp được vinh hoa mãn đời không? Tiếc thay, quá tuổi thanh xuân rồi mà thiếp chưa hưởng được chút sung sướng bản thân nào cả. Thiếp cũng chán ngán lắm rồi, mong được trả hết cho đại ca!
Nàng nói một hơi dài nhưng thân pháp vẫn nhanh nhẹn tránh cái thế chùy của Tô Tử Kiệt.
Song chùy của lão mỗi tay đánh một chiêu khác hẳn nhau; chùy hữu đảo lộn kềm tỏa Tiểu Nương còn chùy tả vẫn đâm ngang dọc vào người tăng Bạt Ðóa.
Nghe người thứ thiếp giở giọng bất cần đời, lão hú lên một tiếng dài, thân pháp nhấc bổng khỏi mặt đất, cả hai đầu chùy đều xẹt ra ánh lửa sáng ngời.
Tiểu Nương kêu lên hốt hoảng :
- Âm đạn chiêu hồn ư? Ðại ca!
Ánh lửa xẹt trúng kim cô bắn ra muôn ngàn tia lửa nhỏ li ti mà nóng bỏng. Tăng Bạt Ðóa bất ngờ bị ánh lửa bắn trúng tay áo. Tăng kinh hoảng đột nhiên buông rơi một vòng kim cô xuống đất.
Không để đối phương có thời giờ đối phó, Tô Tử Kiệt vươn dài thân bắn liên tiếp những ánh sáng đỏ rực tới tấp vào người tăng Bạt Ðóa. Lão tăng biến sắc, bộ pháp luống cuống lui lại có đến mười bước. Lưng lão tăng đụng một chậu cảnh lớn dừng lại vừa lúc nhiều ánh lửa bay tới bén vào áo. Lửa ám đạn nhạy lạ lùng, vừa bám vào là cháy liền khiến lão tăng phải xé luôn vạt áo quăng đi.
Bên hữu Tiểu Nương cũng bị tia lửa dồn thối lui, lúc ấy Tư Không Thiên đã vươn thân ra dùng song chưởng đỡ trước mặt :
- Vương chủ dùng tà thuật gì thế?
Tô Tử Kiệt thấy mình chiếm được thượng phong đẩy lùi cả Tiểu Nương và tăng Bạt Ðóa, lão chưa biết Tư Không Thiên là ai nên nhìn khinh thị :
- Các hạ là ai? Muốn nếm thử ám đạn chăng?
Không đợi chàng đáp, lão xẹt tới một luồng ánh sáng từ đầu chùy. Tư Không Thiên hơi mỉm cười, chàng ta dang rộng tay áo quạt ngang, song chưởng như bảo táp đánh vẹt lên. Tia lửa đụng vào chưởng công của chàng như lửa gặp nước tắt pháp ngay. Tô Tử Kiệt kinh ngạc :
- Hôm nay được đối đầu với cao thủ nào thế?
Tư Không Thiên khẽ “hừ” một tiếng tay quay chưởng lại đập vào vai lão.
Bất thình lình lão hơi chồm tới vung chùy lên.
Lão đã phát giác ra được từ đầu đến giờ mặc dù đối phó với lão nhưng Tư Không Thiên vẫn không dám tiến ra xa chỗ đứng của Phàn Nhất Chi. Lão ngờ có gì trục trặc trong hành động này nên thay vì vung chùy đánh vào Tư Không Thiên, lão chuyển thế cho chùy xẹt tới Nhất Chi. Chàng vội đưa chân khí từ Ðan Ðiền lên huyệt Huyền Quan để di chuyển bộ pháp, nhưng chùy đánh đến mau quá, chưa kịp động thân đã nghe Tư Không Thiên kêu lên :
- Ái chà!
Chàng ta trở ngược cước đỡ lấy đầu chùy đang lao tới, chùy chạm chân chàng kêu “rắc” một tiếng, chàng loạng choạng muốn qụy xuống.
Nhất Chi tái nhợt thần sắc vội cúi xuống đỡ Tư Không Thiên :
- Thiếu gia có sao không?
Tư Không Thiên gượng cười :
- Không sao, công tử ấn hai tay thật mạnh xuống huyệt Huyền Quan rồi nín thở đẩy khí ở Ðan Ðiền lên liên tục cho huyết mạch lưu thông. May ra...
Trong lúc ấy, Tô Tử Kiệt không bỏ lỡ dịp may, đánh chùy thứ hai tới liền.
Chùy này nhắm đúng đỉnh đầu Tư Không Thiên, nếu chàng không kịp tránh hoặc đỡ tất sẽ vỡ sọ ngay.
Lúc ấy Lâm Tiểu Nương thấy tình trạng của Tư Không Thiên nguy cấp quá bèn vung tay bắn ra một loạt kim thoa. Những mũi kim thoa thoát khỏi tay nàng tự nhiên xếp thành hình chữ “nhất” song song bay tới người Tô Tử Kiệt. Nếu không thu chùy về kịp thì có thể Tư Không Thiên vừa vỡ sọ thì lão cũng bị thoa độc ghim đầy người.
Lão hét lên một tiếng lớn tung mình bay vọt lên cao tránh thoa, vì vậy đầu chùy đi hơi lệch hướng, thay vì đập trúng đầu Tư Không Thiên lại trượt nghiêng đập vào bả vai phải của chàng. Người chàng mới bị trúng thương nơi chân nay bị thêm một chùy vào vai nữa đau đớn vô cùng. Tư Không Thiên lảo đảo buông tay giữ Phàn Nhất Chi ra.
Lão Tô Tử vương thấy thứ thiếp của mình nay lại chống mình, tức giận không chịu nỗi. Lão rống lên :
- Nàng dứt tình ư?
Cùng với cái rống, lão vung song chùy áp đảo Tiểu Nương. Nàng cũng lùi về phía với tăng Bạt Ðóa, mặt lạnh như băng :
- Ðây là lần cuối thiếp gặp đại ca! Từ nay đừng để oán thù nhau thêm có lẽ đại ca không nên tìm thiếp nữa!
Nàng nói câu ấy đúng là câu dứt tình. Chính câu này làm lão Tô Tử Kiệt đau đớn hơn bất cứ chiêu thức nào của đối phương. Lão lại gầm lên :
- Hừ! Nàng muốn dứt tình với ta không phải dễ dàng thế đâu! Nàng muốn ta nói chuyện năm trước nàng đã gặp tên tiểu tử ở Ma Lâm như thế nào không?
Lão lồng lộn như con thú trúng thương, hai chiếc chùi quay vun vút như điên cuồng. Mặt lão đầm đìa mồ hôi và bụi cát nhìn không khác gì một lão điên.
Lão đập liên tiếp ba chùy vào ba chậu cây cảnh ở cạnh đó như để trút hết lửa giận rồi đột nhiên lão phóng thẳng tới nơi Tiểu Nương đang đứng, chĩa đầu chùy ra lạnh lẽo hỏi :
- Càn Khôn yếu quyết nàng cất ở đâu?
Tiểu Nương ương ngạnh ngó lão một cái rồi tủm tỉm cười :
- Lão huynh! Có lẽ lão huynh lú lẫn rồi. Bí kíp võ công ấy chỉ là bí kíp giả mạo, thiếp đã quăng vào bếp lửa. Còn lão huynh dọa thiếp bằng câu chuyện ở Ma Lâm năm xưa ư? Thế lão huynh không biết người này là ai đây ư?
Nàng chỉ vào Tư Không Thiên với vẻ mặt ranh mãnh vừa đanh ác. Tô Tử Kiệt trố mắt :
- Gã là ai? Ta đã gặp lần nào?
Tiểu nương cười mỉm :
- Chưa gặp lần nào thật, nhưng thông qua lệnh của Cái bang Chưởng môn Tổ Ðại, gã một cốt một đồng với lão huynh trong chuyện đêm Giang Nam khi xưa đó...
Tô Tử Kiệt giật mình mặt cứ tái dần, lão ấp úng như líu lưỡi :
- Ơ... Ơ... đêm ở Giang Nam à? Ơ... Ơ thế ra... gã là thiếu gia Tư Không Thiên Cái Bang Thập Ác... hay sao?
Tiểu Nương cười khanh khách :
- Ðúng đó lão huynh! Lão huynh thấy đó, gã cũng là một cao thủ đó chứ, ấy là gã chưa thi triển Cái Bang Di Công để đánh với lão huynh đó. Biết nhau như vậy lão huynh quay về được chưa?
Tô Tử Kiệt ngẩn mặt :
- Càn Khôn yếu quyết đúng là giả, ta học lầm mất rồi. Hừ! Ta lao tâm khổ trí từ lúc ám toán Phàn Huệ Chi ở Giang Nam đến nay trải qua gần mười năm trời, không lẽ vẫn hoàn tay trắng hay sao?
Tiểu Nương đáp, gọng vẫn lạnh tanh :
- Lão huynh sẽ còn tay trắng đến khi xuống mồ, vì chính kẻ duy nhất học được Càn Khôn yếu quyết đã xuống mồ rồi. Khi xưa ta đã chích huyết cắt tóc thề trung trinh với lão huynh, hôm nay xin tuyệt tình!
Nàng đưa kiếm lên vuốt một đường nhẹ, ngón tay giữa bàn tay trái của nàng rụng ngay xuống đất cùng với tia máu vọt ra. Mặt Tiểu Nương vẫn lạnh như tiền, nàng lặng lẽ xổ mái tóc dài ra rồi nâng kiếm lia ngang một đường Mái tóc óng ả của nàng nằm gọn trên tay. Nàng cười thản nhiên :
- Thế là ta đã hoàn tất lễ rút tên ra khỏi Tử Chiêm viện của lão huynh. Từ nay xin đừng coi ta là người Tử Chiêm viện nữa!
Nhìn cảnh Tiểu Nương tự cắt ngón tay và mái tóc của mình, tất cả đều bàng hoàng. Nàng cúi xuống nhặt đốt ngón tay đặt lên trên mái tóc đen nhánh dâng lên trước mặt Tô Tử Kiệt :
- Xin hoàn lại lời thề xưa! Ta coi nhau như người lạ thôi!
Tay nàng đưa ra nửa chừng biến thành song chưởng đánh thẳng vào ngực lão Tô Tử Kiệt.
Lão đang ngây người nhìn bỗng thấy có kình phong đè ấp tới liền bước ngang hai bước, song chùy đánh vẹt qua bên để tự bảo vệ. Cuộc hỗn chiến lại tiếp tục Bỗng ai nấy đều vị đinh tai nhức óc vì một tiếng hú ngân dài. Tiếng hú này rất kỳ dị, khi gần khi xa, khi giống tiếng nữ nhân khi lại giống tiếng nam nhân. Tất cả mọi người không ai bảo ai đều dừng tay nghe tiếng hú, chỉ riêng lão Tô Tử Kiệt là hơi biến sắc, lão lẩm bẩm :
- Cái bang... Chưởng môn nhân Cái bang Ðộc Cước đến rồi!
Lão vừa dứt lời, một bóng áo đỏ bay vút vào sân chùa dừng lại trước mọi người. Ðúng là Cái bang Chưởng môn Tổ Ðại oai chấn giang hồ lâu nay. Tổ Ðại cao giọng quét luồng mắt đảo chung quanh :
- Nghe nói kẻ đoạt Cái Bang Di Công của ta có mặt ở trong chùa này!
Tăng Bạt Ðóa tiến lên, lão tăng vẫn thủ vũ khí là cặp kim cô :
- Các hạ nói vậy là ám chỉ ai?
Tổ Ðại liếc nhìn tăng Bạt Ðóa, mắt lão lướt từ trên xuống dưới chân lão tăng với ý rất khinh thị. Lão khinh khỉnh đáp :
- Người ấy được giang hồ xưng tụng là Cái Bang Thập Ác Tư Không Thiên thiếu gia, lão tăng có nghe tên ấy không?
Nói xong câu ấy, lão quay sang nhìn khắp lượt lần nữa :
- Tư Không thiếu gia hãy bước ra lãnh kiếm!
Lúc ấy Tư Không Thiên đang dựa lưng vào cột chùa mệt nhọc vì bị liên tiếp hai vết thương, chàng ta lớn tiếng :
- Ta đang ở đây, Tổ đại ca!
Ánh mắt sắc như kiếm của Tổ Ðại ném về phía chàng ta :
- Vậy hãy bước ra!
Chợt nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của chàng, Tổ Ðại cau lông mày :
- Bị trọng thương à? Thế thì ta giết ngươi còn thú vị gì nữa? Khi nào khỏe mạnh hãy mang thân tới chịu tội! Ba ngày nữa ta sẽ đợi trước cổng chùa đó!

Xem tiếp hồi 21 Lạc phách giang hồ tái tửu hành
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 11022
Points : 14467
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cái Bang Thập Ác - Lương Vũ Sinh   Thu Aug 17, 2017 8:42 pm

Hồi 21 Lạc phách giang hồ tái tửu hành

Cùng Tư Không Thiên trở về phòng, chàng nghe tên thiếu gia Cái bang nói :
- Nếu không bị đả thương trước, ta có sợ gì lão Chưởng môn nhân ấy! Tiếc thay...
Chợt thiếu gia quay sang hỏi chàng :
- Công tử bị nội thương từ bao giờ?
Chàng đáp :
- Vãn sinh không rõ, chỉ nhớ từ đêm lấy được khúc Cốt lệnh trong phòng Quan Thượng Cầu...
Thiếu gia nói như truyền lệnh :
- Bắt đầu từ bây giờ, công tử hãy ở với ta, ta sẽ dùng nội lực trục độc trong người công tử!
Thế là bắt đầu ngay hôm đó Phàn Nhất Chi được Tư Không Thiên đem hết nội lực chân truyền giúp chàng điều vận kỳ kinh bát mạch. Tư Không Thiên đọc cho chàng nghe những bí quyết tự di chuyển chân khí trong người, cách điều tức tự trị bách bệnh trong người, cách điều tức tự trị bách bệnh trong nội tạng. Phương pháp trị liệu của Tư Không Thiên thiếu gia là phương pháp mật truyền của Cái bang, không cần phải phục dược mà chỉ cần trực tiếp ấn huyệt. Thiếu gia còn dùng nội lực phi thường nội ngoại công phu thượng thừa mà các tổ sư Cái bang đời nọ sang đời kia bỏ hết công phu tu dưỡng.
Ba ngày trôi qua như nháy mắt.
Sáng sớm đúng ngày hẹn với Cái bang Chưởng môn Tổ Ðại, vết thương chân và vai của Tư Không Thiên mười phần cũng thuyên giảm được tám chín, một mình chàng ta lững thững ra trước cổng chùa. Chàng ta hoàn toàn không mang theo vũ khí.
Cổng chùa Long Quyết quay mặt về hướng đông nên mặt trời vừa lên chiếu những tia nắng rực rỡ vào cái mái tam quan làm nó giống như được dát bằng vàng.
Ðứng sừng sững trước cổng chùa nhìn xuống chân đồi thấp, Tư Không Thiên bình thản chờ đợi. Tâm trạng của chàng ta rất thư thái như chuẩn bị một cuộc dạo chơi chứ không phải sắp tới giờ giao đấu.
Một lúc sau chàng ta phát hiện dưới chân đồi có bóng người chậm rãi đi lên. Chỉ có một người thôi. Cái bóng gọn gàng trong y phục đỏ nhìn ở xa không ai có thể đoán được lão Cái bang Chưởng môn nhân đã trên thất tuần.
Nhìn thấy Tư Không Thiên trước, Tổ Ðại có vẻ hơi ngạc nhiên :
- Ngươi nóng lòng chịu chết đến thế sao? Trước đây ở trong Cái bang ta chưa hề đối xử tệ với ngươi, sao ngươi nỡ phản bội sư môn hại ta thế?
Tư Không Thiên đã có thời gian dài sống chung với người sư huynh cũ này nên biết lão là một người cực kỳ tự thị, tin chắc vào võ công siêu tuyệt của mình nên mới dám một mình một kiếm lên đây. Chàng ta trầm giọng :
- Sư huynh! Tại hạ cũng có chút khổ tâm chứ không có ý phản bội sư môn đâu, vì... vì... vì sao sư huynh lại dẫn Cái bang vào cuộc thảm sát Tam Dương tiêu cục như thế?
Mắt Tổ Ðại long lên :
- Ai dẫn Cái bang vào việc ấy? Chứ không phải ngươi nghe lời xúi dục của Tô Tử Kiệt mưu đoạt Càn Khôn yếu quyết ư?
Tổ Ðại hú lên một âm thanh dài nghe đinh tai nhức óc rồi cùng với tiếng hú, lão phi thân tới múa liền một loạt chiêu thế trông rất nhẹ nhàng nhưng kình lực ập tới mạnh không sao tả được.
Những chiêu thế đầu tiên lão ra đều hoa mỹ khác thường, đôi tay lão như đôi tay của vũ công múa lượn yểu điệu bên trên bên dưới, khi tạt ngang qua, khi vòng về trước, càng lúc càng mau dần. Thoáng chốc Tư Không Thiên đã thấy chung quanh mình như có hàng ngàn con rắn uốn lượn. Ðôi cánh tay của lão Tổ Ðại đảo như người con rắn bò chung quanh người làm cho chàng bất giác hoa cả mắt.
Tư Không Thiên biết đây là trận quyết định sinh mạng của mình nên chàng vội vã định thần không để cho tà thuật của Tổ Ðại đoạt thế thượng phong. Chàng ngồi khoanh chân kiết già xuống đất, mắt nhắm nghiền lại, nét mặt thư dàn như đang nhập thần. Tổ Ðại vẫn múc chung quanh người chàng, vừa múa lão vừa rít lên những tiếng của đàn rắn gọi nhau.
Ðột nhiên Tư Không Thiên nghe một luồng kình phong ập tới sau gáy mình. Chàng lách đầu qua bên trái đồng thời thân đang ngồi quay ngược trở lại như được gắn trên một trụ quay, chỉ công đánh tới trước mặt hai chiêu liền nghe veo veo. Tổ Ðại vừa đánh hụt một đòn liền nhanh nhẹn gạt tay xuống đỡ chỉ công. Hai cánh tay đụng nhau khiến cả hai hơi sững lại. Tổ Ðại thảng thốt :
- Ngươi đã học hết Cái Bang Di Công?
Thì ra vì cả hai đều cùng một nguồn gốc võ học nên võ công tạo chỉ đều y hệt nhau. Tư Không Thiên cả cười :
- Sư huynh tưởng chỉ một mình biết Cái Bang Di Công thôi ư? Ngoài ta ra, Cái Bang Di Công còn được truyền cho Tổ Di Khánh, Phàn Nhất Chi và cả Quan Thượng Cầu nữa... Ở đời làm gì có vật nào là của riêng ai được, có lẽ có lẽ chỉ có một vật thôi...
Tổ Ðại nóng nảy :
- Một vật gì?
- Ấy là Càn Khôn yếu quyết vì hiện nay trên đời không có bản bí kíp nào là thật nữa cả. Bản thật duy nhất đã bị thiêu ra tro và người học được duy nhất cũng đã xuống mồ.
Tổ Ðại trợn mắt :
- Thế cả Phàn Nhất Chi cũng không học được ư? Sao nghe nói khi xưa ở Tử Chiêm viện...
Tư Không Thiên lại cất tiếng cười :
- Bản ở Tử Chiêm viện lại càng giả hơn bản nào hết. Ta lặp lại: trên đời không còn bản Càn Khôn yếu quyết nào là thật cả.
Tổ Ðại thảng thốt :
- Thế thì Tô Tử vương lên đường ra Quan ngoại làm gì?
- Ai biết lão sẽ làm gì? Có lẽ lần này lão sẽ bỏ xác ở Quan ngoại chứ khó có dịp quay về Trung Nguyên nữa...
Tuy miệng hỏi và đáp nhưng thủ pháp của Tổ Ðại và Tư Không Thiên vẫn không chậm lại chút nào.
Hỏi và đáp có vài câu mà cả hai đã trao đổi hơn hai mươi chiêu thế. Một chiêu “Hoạch Vân Kiến Nhật” đánh vào trung thân của Tư Không Thiên, chàng ung dung hóa giải bằng thủ pháp cũng hoa mỹ không kém gì đối phương.
Cả hai giao đấu trên tám mươi hiệp mà vẫn không ai chứng tỏ được ưu thế của mình. Nếu có người ngoài đứng nhìn vào sẽ thấy hai người một già một trẻ như đang đùa giỡn tập luyện cùng nhau vậy. Chiêu thế của hai người có thể nói là cùng một nguồn gốc nên người này vừa xuất chiêu là người kia biết trước và đỡ được liền.
Cuộc tỉ thí mà đầu tiên Tư Không Thiên tưởng là cuộc quyết tử bỗng nhiên lại hóa thành cuộc tập luyện võ thuật một cách rất kỳ dị.
Giao đấu để biểu diễn kéo dài đến lúc mặt trời đã lên cao hơn con sào, Tổ Ðại mới ngẩn người ra hỏi :
- Hừ... Chúng ta giao đấu thế này biết đến bao giờ mới ngã ngũ? Vả chăng... Vả chăng... lão tăng Bạt Ðóa đã tới kìa!
Bạt Ðóa Phạm Sa đã xuất hiện trước cổng tam quan từ lúc nào, lão im lặng nhìn thân pháp của hai người rồi khi bị phát hiện, liền giả cười :
- Chư vị có lẽ là những hảo thủ đệ nhất của võ lâm Trung Nguyên?
Tư Không Thiên và Tổ Ðại cùng dừng tay, Tư Không Thiên đáp :
- Có lẽ không đúng, chúng ta chỉ đáng gọi là cao thủ trong Cái bang thôi, còn võ lâm Trung Nguyên nhân tài như rừng...
Bạt Ðóa ngửa mặt lên trời cười :
- Nghệ Xoay Cái Bang Thập Ác Tư Không thiếu gia quá khiêm nhường, Trung Nguyên làm gì có cao thủ võ lâm hơn nhị vị được? Nếu có chăng là Tô Tử Kiệt nhưng chiều hôm qua vì tuyệt vọng lão đã lên đường ra Quan ngoại mất rồi...
Thì ra biệt hiệu Nghệ Xoay chính là của Tư Không Thiên vì chữ Nghệ nếu xoay lại sẽ là chữ Thập, chữ trong tước hiệu Cái Bang Thập Ác của chàng ta.
Bị lão tăng gọi là Nghệ Xoay, Tư Không Thiên hơi thất sắc, chàng ta giơ hữu chưởng lên :
- Lão tăng! Lão biết được ngoại hiệu ta là không thể sống được nữa!
Hữu chưởng như một luồng cuồng phong đập xuống đầu tăng Bạt Ðóa, lão tăng vội tung song kim cô tới gạt, một vòng gạt chưởng còn vòng kia đánh vụt ngang hông Tư Không Thiên. Kim cô thứ hai mới chuyển động, ánh kiếm trong tay Tổ Ðại lóe lên chớp nhoáng. Lão rống to :
- Dị tăng chớ đụng vào Tư Không thiếu gia! Tư Không Thiên chỉ được chết dưới tay ta chứ không chết dưới tay dị tăng ngoại tộc được đâu!
Kiếm pháp của lão vừa mau vừa kinh dị vì lưỡi kiếm không cứng không mềm thọc thẳng vào giữa vòng kim cô rồi lại uốn lên bật luôn vòng kim cô lên cao.
Bạt Ðóa không ngờ tới lưỡi kiếm đối phương đang cứng lại chuyển sang mềm nên không phản ứng kịp đành buông kim cô thoát khỏi tay mình.
Vòng kim cô bật ra lăn hàng chục vòng xuống dốc đồi và cứ lăn như vậy cho đến khi mất hút.
Lão tăng Bạt Ðóa xanh xám mặt mũi lui lại đến gần chục bước, trên tay chỉ còn một vòng kim cô duy nhất. Lão ấp úng :
- Nhị vị nhị vị lão đã đọc hết bí mật của Cái bang nhưng cũng đã giúp Chưởng môn nhân Tổ đại hiệp được nhiều, hôm nay xin đừng bức bách nhau nữa!
Tổ Ðại phi thân chớp nhoáng đế, sát tăng Bạt Ðóa, lão gầm rống :
- Chính vì ngươi biết hết bí mật của Cái bang nên chỉ nên sống tới hôm nay thôi!
Chưởng pháp Cái Bang Di Công của lão Chưởng môn nhân như hai gọng kìm khổng lồ kẹp vào đầu tăng Bạt Ðóa. Tăng chới với vì chưởng phong kình lực quá hùng hậu quét hết dưỡng khí một khoảng lớn khiến tăng nghẹt thở Trong tình cảnh chẳng đặng đừng, tăng vung mạnh tay, một luồng Cực Ðộc Tam Xà phấn chưa kịp tung ra thì cả ba nghe có tiếng rít “vo vo” như cả bầy ong đang vỡ tổ. Tư Không Thiên rống lên trước :
- Ðộc Thoa Ảnh của Tiêu Cô Tô Lệnh Ngọc!
Hai Ðộc Thoa Ảnh đã ghim sâu vào giữa tim Tổ Ðại và tăng Bạt Ðóa, cả hai ngã xuống chết ngay lập tức.
Phàn Nhất Chi ung dung bước ra vân vê độc thoa thứ ba trên tay :
- Ta cứu thiếu gia khỏi tay Cái bang Chưởng môn rồi đó! Thế là ân cứu mạng và truyền võ công cho ta đã được báo đền... Ta với thiếu gia sòng phẳng với nhau rồi nhé!
Tư Không Thiên sững sờ :
- Công tử tại sao lại có được Ðộc Thoa Ảnh của Tiểu Tử Chiêm viện vậy?
Chàng chòi nhẹ :
- Cũng là tình cờ vậy thôi.
Chàng đổi hướng câu chuyện liền :
- Thiếu gia có tước hiệu là Nghệ Xoay?
Tư Không Thiên gật đầu liền :
- Chính phải! Ðể ta kể nốt: Cái chết của nghiêm đường công tử thực sự do Tô Tử Kiệt chủ mưu nhưng ta có đóng góp quan trọng, ta ân hận lắm và chính vì vậy ta luôn theo dõi công tử, cứu công tử nhiều lần và truyền cả nội công hỏa hầu cho công tử nữa!
Phàn Nhất Chi mỉm cười :
- Thiếu gia nói phải. Oán cừu nên gỡ chứ không nên thắt. Tại hạ cũng chẳng có trách cứ gì thiếu gia, thế là chúng ta sòng phẳng rồi nhé!
Tư Không Thiên gật đầu nhìn chàng với cặp mắt tha thiết hàm ân :
- Vâng! Chúng ta sòng phẳng, ta với công tử kể từ nay không còn thù hận gì nữa. Mong rằng suốt đời chúng ta sẽ không bao giờ thù hận...
* * * * *
Thực ra sau thời gian dài ở trên Long Quyết tự, Phàn Nhất Chi đã thấm nhuần triết lý Không Luận của nhà Phật.
Chàng rũ sạch oán cừu như rũ bỏ đôi giày rách.
Tuy không xuất gia làm tu sĩ, nhưng từ đây trong chốn giang hồ chàng thõng tay vào chốn thung dung, trong lòng rỗng không như bậc Bồ Tát đã lên tới cõi Hư Không...

HẾT
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Cái Bang Thập Ác - Lương Vũ Sinh   

Về Đầu Trang Go down
 
Cái Bang Thập Ác - Lương Vũ Sinh
Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nhanbkvn 2017 :: THƯ VIỆN SÁCH TRUYỆN :: Truyện Kiếm Hiệp-
Chuyển đến