Nhanbkvn 2017
Chào Mừng Các Bạn Tham Gia Và Chia Sẽ Tại Diễn Đàn Nhanbkvn
Nhanbkvn 2017

Chia Sẽ Không Giới Hạn
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Events  PublicationsPublications  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 8886
Points : 11953
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   Mon Jul 03, 2017 8:09 pm



QUỲNH DAO
Cô Bé Thích Đùa
Chương 1


Mưa, những cơn mưa tháng bảy vẫn thường chợt đến, chợt đi như vậỵ Con hẽm nhà Thanh Thảo đã lĩnh bĩnh nước. Đôi guốc gỗ không còn làm sao cao hơn mực nước hiện giờ. Thanh Thảo vén cho hai ống quần cao lên môt chút rồi bước từng bước dọ dẫm. Bỗng từ phía trong có tiếng ai la ó lên:

__ Dô.... vô !

Thanh Thảo chưa ngẫn lên đễ xem chuyện gì thì cũng là lúc một tia nước bắn lên người ướt đẫm. cô bé đứng chết trân, bậm môi, đôi mắt hoe đỏ.

__ Xin lỗi, xin lỗi !

Người lạ lom khom phũi nước trên tà áo dài trắng tinh cũa Thanh Thảọ Cô bé giơ cao chiếc guốc gỗ giậm xuống nước một cái thì...

__ Ái... cha !

Người lạ đưa hai tay bụm lấy mặt, quẹt lia liạ Thanh Thảo cười khúc khích :

__ Đáng đờị

Người lạ trề môi :

__ Con gái gì dữ như chằn.

Thanh Thảo háy lại :

__ Hừ, hiền đễ mấy người ăn hiếp à ?

__ Người ta xin lỗi rồi chứ bô..

__ Xin lỗi là xong sao ?

__ Vậy cô bé muốn gì ?

Thanh Thảo sững sờ :

__ Ê, đó kêu đây bằng gì đó ?

__ Cô bé !

Thanh Thảo phùng má :

__ Hỗng dám bé đâu"em trai".

Người lạ lắc đầu :

__ Chịu thua cô luôn, bây giờ mình huề nha ?

Thanh Thảo giậm chân, nước cứ bắn tung tóe :

__ Hỗng huề

__ Chứ cô muốn gì ?

__ Đó phãi đưa đây về đến nhà.

Người lạ gãi đầu :

__ Yêu cầu gì lạ vâỷ nằm mơ cũng không dám thấỵ

Thanh Thảo hối :

__ Nhanh l^en, đem xe lại đâỵ

__ Hỗng sợ té xuống nước à ?

Thanh Thảo chỉ vào mặt anh ta :

__ Hãy lấy chuyện lúc nãy làm gương, hễ đây mà có chuyện gì thì đó cũng vậy thôị

Anh ta đem xe lại cho Thanh Thảo leo lên. Anh ta định đèo cô bé qua cái ãi này nhưng cô bé đã đấm vào vai anh :

__ Không được chỡ, phãi dẫn bộ cợ

Anh ta nhăn nhó đến khỗ sỡ rồi đễ y quần dài áo rộng, đẫy xe đưa Thanh Thảo về nhà. Hai ống quần ướt lếch phếch đến tội nghiệp. Thanh Thảo cười khúc khích ra chiều

đac ý lắm.

Thanh Thảo nhãy xuống đất cười khì khì

__ Bây giờ thì huề rồi, cám ơn nha !

Cô bé mỡ cữa rào đi thẵng vào nhà, anh ta chĩ kịp nhìn thấy mái tóc dài đen nhánh.

Thanh Thảo vừa bước vào nhà đã nghe Minh Hiếu nói :

__ À, hôm nay có cã chàng đưa về tận nhà, bãnh ghê ha !

Thanh Thảo bĩu môi :

__ Chàng ? Nghe nỗi da gà. Em phạt hắn thì có.

Minh Hiếu bẹo má em gái:

__ Một hình phạt mà bất cứ chàng trai nào cũng muốn làm.

Thanh Thảo tròn xoe mắt :

__ Anh nói vậy là ý gì chứ ?

Hiếu cười :

__ Dược người đẹp biễu đưa về nhà, theo em người ta có tù chối không ?

Thanh Thảo xĩ vào tráng Hiếu :

__ Đầu óc anh đen tối quá, hắn chạy xe làm nước văng ướt áo quần em, em phạt hắn thôi mà.

__ Nè, chuyện nhõ đâu cần em phạt nặng vậy ?

Thanh Thảo nguýt anh :

__ Thì anh nói, hình phạt đó ai cũng thích làm mà.

__ Vậy cũng phãi, thế nào hắn cũng tìm đến đây trã hận.

Thanh Thảo há hóc mồm :

__ Trã hận ? Anh nói gì nghe thấy ghê vậy ?

Hiếu gật đầu :

__ Đễ rồi xem

Hiếu bõ ra nhà sau đễ lại cho cô bé nỗi lo âu, phập phòng. Mình vừa gặp phãi tay côn đồ nào rồi ư ? Nếu

hắng trã thù ta thì sao đâỵ Eo ơi, khũng khiếp quá.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 8886
Points : 11953
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   Mon Jul 03, 2017 8:09 pm

QUỲNH DAO
Cô Bé Thích Đùa
Chương 2


Thanh Thảo cứ mang nặng nỗi ám ãnh trong lòng. Từ nhà

đến trường đoạn đường cũng khá xa lại phãi đi bộ nữạ Thanh Thảo đi vài bước lại nhìn chung quanh, trái tim cứ đập liên hồi, chắc cái mặt mình xanh lắm.

Đang căng thẵng bỡi những hình ãnh ghê rợn ỡ trong phim xã hõi den, bỗng ai đó đập lên vai cộ Cô hoãng hốt la ré lên :

__ Á....

Đến chừng nhận ra là Mỹ Hạnh, Thanh Thảo mới hoán

hồn :

__ Con quỷ, làm ta hết hồn hà.

Mỹ Hạnh cười :

__ Bồ làm gì như người mất hồn vậy, mình kêu muốn khan cỗ cũng không nghẹ

Thanh Thảo cười khõa lấp.

__ Đâu có. Mình đang ôn bài mà.

__ Siêng học ghê há.

__ Ừm !

Có Mỹ Hạnh bên cạnh Thanh Thảo đỡ lọ Cô bé tiếc là hôm đó mình không nhín kỹ mặt anh ta, nên bây giờ thấy ai trái tim cô cũng thót lạị

__ Thanh Thảo nè !

Thảo giật mình

__ Gì ?

__ Sáng ăn gì chưa ?

Thảo đứng lại :

__ Đễ ta nhớ coị

Mỹ Hạnh cười rũ rượi :

__ Trơì ơi, con quỹ, ăn chưa mà cũng không nhớ, coi bộ cái đầu mi có vấn đề rồi

Thanh Thảo nỗi cáu :

__ Vậy cũng cười, bình thường thôi mà. Ta còn nhơ mi nợ ta một cữ búng riêu mà, cái đầu ta có vấn đề gì không ?^.

__ Vậy thì không rồị

__ Đễ yên cho ta suy nghĩ coị Tại gì hồi sáng anh Hai có đễ dành cho ta một ỗ bánh mì với hai quã trứng ốp lạ Hỗng biết ta đã ăn rồi chưạ

Ngĩ ngợi một lúc Thanh Thảo nói :

__ Mà thôi, Chắc là chưa rồi, vì vậy bụng cũa ta đang kêu ột ột trong đó.

Mỹ Hạnh phì cười :

__ Vậy sẵn đây ta trã cho mi cữ bún riêu luôn.

__ Ừm !

Thanh Thảo dõm bước tính rẽ lối theo Mỹ Hạnh đến quán bún riêu thì cô

bắt gặp một người con trai đang nhìn cô chăm chăm. Bất giác Thanh Thảo nỗi gay óc, cô

thay đỗi ý kiến.

__ Hạnh ơi, hôm khác đi, ta hỗng muốn an bun rieụ

Hanh vo tu :

__ Hỗng ăn bún riêu thì ăn món khác, làm gì thay đổi ý kiến nhanh vậy ?

__ Ta hỗng nhớ còn mấy bài toán chưa làm.

__ Ra chơi giữa giờ, làm đâu có muộn.

__ Ta muốn lắm ngay bây giờ hà.

Thấy Thanh Thảo đột ngột thay đổi, lúc nói chuyện lại nhìn về một phíạ Mỹ Hạnh nhìn theo hướng ấy rồi la lên :

__ Ê, mi dị ứng với anh chàng đó phải không ?

Thanh Thảo thấp giọng :

__ bộ mi quen hả ?

__ Nhờ gây lộn mới quen.

Thanh Thảo tròn mắt :

__ Gây lộn ?

Mỹ Hạnh cười hít hít :

__ ừm, tức cười lắm. Cái hôm mà mi bệnh nghĩ học đó, ta ra xe cốc ổi của chị Tư ăn. Ddang ăn tự dưng ta có cảm giác như bị nhìn trộm nên ta liền tìm thủ phạm. Thấy anh ta cứ nhìn ta hoài dù ta đã liếc háy, thậm chí đưa nắm đấm lên ta sấn tới gây sư.. Sau một lúc dsấu võ mồm, ta mới được chị Tư kéo lại gần mà thủ thỉ :

__ Trời ơi, anh ta bị lé đó.

Ta vỡ lẽ bèn đến xin lỗi, anh ấy cũng hiền không nói năng ta một lời nàọ

Thanh Thảo bụm miệng cười rung bờ vai, mặt mày đõ lư.. Vậy mà nãy giờ mình cứ tưỡng hắn...

__ Ddi ăn bún Hạnh ơi !

Hạnh trợn tròn hai mắt :

__ Sao kỳ vậy, thay đỗi nhanh còn hơn chong chóng.

__ Hồi nãy đói ít ít, giờ đói nhiều, đi ăn thôị

Hạnh liếc Thanh Thảo :

__ Ddúng là sáu tháng nắng, sáu tháng mưạ

Hai cô bé kéo nhau đến quán bún riêụ Thanh Thảo hít hít mũi :

__ Cha, cái bao tữ nó đang biễu tình.

Trước khi ăn, Thanh Thảo liếc mắt một vòng, bất chợt hai má cô đõ bừng, Thật là oan gia, lúc nãy thì gặp người lé giờ thì..... Thanh Thảo cứ tưởng là hắn. Thanh Thảo dùng đũa đão tô bún hoài mà chưa ăn được miếng nào

__ Thanh Thảo, sao không ăn đị

Thảo liếc mắt về phía người lạ, hắn cũng đang nhìn cô, hình như còn nháy mắt với cô nữạ Cô bé rất sợ nhưng cô tự nhủ thầm:

__ Sau mình cứ hình như không vậỵ Nếu hình như thì đâu chắc

ăn.

Mỹ Hạnh tròn mắt :

__ Mi làm nhàm gì vậy Thảo ?

Thảo chối bay :

__ Ddâu có.

Nghĩ là mình nhìn lầm, nên cô bé cấm cúi ăn. Không biết hôm nay có bị chơi trác hay sao mà tô của cô quá nhiều ớt nên cay muốn xé miê.ng.

Thanh Thảo uống hết ấm trà mà vẫn còn thấy môi mình rát bỏng. Nước mắt chực rơị Mỹ Hạnh lấy làm la..

__ Bữa nay mi làm gì vậy Thảo ?

__ Ddâu có.

__ Lúng ta, lúng túng. Có gì nói đi đừng đễ mãi trong lòng.

Thanh Thảo chồm qua nói nhỏ vào tai Hạnh :

__ Cay quá bà ơi !

Hạnh cười ngất :

__ Ăn gì mê mết, đến cả ớt mà không thấy, trách ai đây

Trả tiền xong, Thanh Thảo đứng lên hổng hiểu mắc mớ gì cô lại nhìn sang bàn ấỵ Người lạ đưa tay lên mũi làm dấu hiệu chọc quê cộ Thanh Thảo tức anh ách, đây là quán xá chứ nếu ở ngoài thì không yên đâụ

Tự dưng tiền nhỏ Hạnh đang cầm bỗng rớt xuống. Thấy có cơ hội Thanh Thảo bèn nói:

__ Ddễ ta lượm chọ

Cô cúi xuống nhặt tiền, sẵn đôi guốc gỗ cô giẫm mạnh lên chân hắn. Hắn hét to :

__ Ui da !

Cả quán ăn xôn xao, ai cũng nhìn hắn tò mò làm hắn quê một cục. Thanh Thảo đứng lên thản nhiên bước ra khỏi quán. Mỹ Hạnh khều vai Thảo :

__ Ê, hồi nãy làm gì anh chàng đó la lớn dữ vậy ?

Thanh Thảo hả hê :

__ Chac( là bị kiến cắn.

__ Cắn lúc nào hỗng cắn lại nhè lúc mi lượm tiền. Ta sợ hắn kiếm chuyện với mi ghệ

__ Hắn mà dám kiếm chuyện với tạ Còn Khuya !

__ Mi chủ quan quá.

Thanh Thảo cười hít hít rồi đi nhanh vào lớp. Một phen hú vía, nếu tình trạng này cứ xãy ra hoài e mình giảm cân

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 8886
Points : 11953
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   Mon Jul 03, 2017 8:10 pm

QUỲNH DAO
Cô Bé Thích Đùa
Chương 3


Buổi chiều, Thanh Thảo xách quyển tập phay phủi đến nhà Ha.nh. Lớp cô bé hôm nay có giờ học thêm nên cô đến rủ nhỏ Hạnh cùng đị

__ Hạnh ơi, Hạnh à!

Kêu hai ba tiếng vẫn không có nhõ Hạnh lên tiếng, Thảo hét ầm ĩ :

__ Hạnh ơi, Hạnh ới....ời !

Nhà kế bên có mot^. người bước ra nhìn nhớn nhác :

__ Ai mà kêu réo om sòm vậy cà.

Thảo bụm miệng ngồi thụp xuống, đợi ngươi ta vào nhà cô lại kêu to :

__ Hạnh ơi, quỹ sứ ơi !

__ Cô bé tìm ai vậy ?

Thảo mãi la to nên không hay ai đó đến gần bên mình. Cô cúi thấp đầu :

__ Em tìm nhỏ Ha.nh.

__ Ddễ tôi gọi dùm chọ

Thảo không dám nhìn lên cũng không dám la to nữạ Cô chĩ thấy hình như người đó đi vào nhà bên ca.nh.

Mỹ Hạnh chạy ra :

__ Thanh Thảo, đến lâu chưa ?

Thảo ngữa mắt, lắc đầu :

__ Trời ơi, viêm họng rồị

Hạnh cười khúc khích lôi tay Thảo vào nhà :

__ Ddừng giận, vào nhà chút đị

__ Mi làm gì vậy ?

__ Xuống đây rồi biết.

Hạnh kéo Thảo xuống bếp, chỉ vào cái nồi còn bóc khóị

__ Cocktail đó.

Hạnh nhanh nhẹn lấy ly làm hai ly cocktail thơm ngon, hấp dẫn ghệ Thảo quên ngay chuyện Hạnh đễ cho mình kêu khàn cổ, khen lấy khen để :

__ Chà, ngon quá !

Hạnh ngồi cạnh Thảo :

__ Còn giận mình không ?

__ Xì, hơi đâu mà giận người dưng.

Như chợt nhớ đều gì, Hạnh đứng lên làm thêm một ly nữạ Thảo ngạc nhiên :

__ Mi chưa ăn hết còn làm thêm chi vậy ?

Hạnh cười :

__ Làm cho anh Minh.

Thảo đứng lên :

__ Anh Minh nào vậy ?

__ Thì người mi gặp ngoài cửa đó nếu không nhờ anh ta, có lẽ mi còn khổ sỡ dài dài

Thảo lườm bạn :

__ Ta có biết anh ta mặt tròn mặt méo đâu, mi khéo nóị

Hạnh cười :

__ Chưa biết càng hay đễ ta kêu ãnh qua đây cho mi biết mặt luôn nhạ

__ Ê, không cần đâụ

__ Mi không cần nhưng ta cần

Vậy là Hạnh biến nhanh, một lát sau Thảo đã nghe nhõ nói chuyện tíu tít, cô vội quay người đị

__ Anh Minh, nhỏ Thanh Thảo, bạn em đó.

Thảo miễn cưỡng quay lại cười xã giao không ngờ Minh kêu lên :

__ Thì ra là cô bé.

Nghe anh ta kêu lên thẳng thốt, Thảo quay lạị Bốn mắt giao nhau, Thảo

bối rô"i :

__ Là anh à ?

Hạnh ngơ ngác :

__ Hai người quen nhau rồi hả ?

Thảo lúng túng :

__ Ddâu có, mới gặp hồi nãy mà.

__ Anh Minh, có đúng vậy không ?

Minh cười :

__ Hình như là vậỵ

Hạnh kêu lên :

__ Cái gì mà hình nhự

Minh đáp:

__ Bạn em giống cô gái anh gặp lần đó.

Hạnh reo lên :

__ Bà chằn anh gặp bữa trời mưa đó hả ?

Minh gật đầu, anh lén nhìn Thảo, anh thấy rõ nét sượng sùng trên khuôn mặt cô bé.

Hạnh nói tiếp :

__ Anh Minh ơi, bà chằn đó so với nhỏ Thảo chắc cũng không hơn không kém đâụ

Thảo lườm bạn :

__ Không ngờ mi có lối giới thiệu bạn bè độc đáo như vậỵ

Hạnh cười :

__ Thôi đừng vờ nữa, thà cho anh Minh biết sớm còn hơn sau này lộ

ra anh ấy sẽ bão tao là người nói dốị

Minh cười :

__ Tinh ngịch là tính vui nhộn của tuổi trẻ, anh thích như vậỵ

Hạnh lắc đầu :

__ Anh sẽ phãi hối hận vì sỡ thích đó. Cấm anh sao này tìm em than

phiền đó.

__ Theo anh nhận xét, Thảo rất hiền.

Thảo hất cao mặt :

__ Anh không nên nhận xét bề ngoàị Hiền hay không Thảo nghĩ anh

hiễu rõ hơn ai hết mà.

Mỹ Hạnh reo lên :

__ A, bộ anh Minh biết coi tướng hã anh Minh, xem tướng em xem có

hiền không vậỷ

Minh liếc nhìn Thảo trách móc, Thảo tủm tỉm cười :

__ Tướng em khỏi xem cũng biết bị hãm tài rồị

Hạnh giãy nãy :

__ Anh nói gì kỳ vậy ?

__ Em bị bạn bè ém tài đó.

Hạnh chợt nhìn Thảo :

__ Chẳng lẽ nhỏ Thảo là khắc tinh của em sao ?

Thanh Thảo la lên :

__ Nè, đừng tin, bói ra ma đó mà.

Trả đũa Thảo xong, Minh cười :

__ Nhưng không sao, dù gì người này cũng tốt.

Thảo muốn sớm chấm dứt câu chuyện, cô nhắc khéo :

__ Mình còn phải đến lớp nữa, đi nhanh đi Ha.nh.

Hạnh luống cuồng :

__ Ừ, chờ ta lấy tập cái đã.

Thảo liếc Minh :

__ Không ngờ anh có tâm địa xấu xa như vậỵ Ddịnh tìm cách chia rẽ

bạn bè người ta à ?

Minh thãn nhiên :

__ Vậy anh có là nhà tướng số đâu mà bé gài anh vô thế cụt.

__ Ai biễu anh nói Thao hiền.

__ Người ta nói tốt cho còn không cám ơn mà còn bắt lỗị

__ Thảo không muốn anh nói một đàng nhưng lại nghĩ một nẽọ

__ Nhưng theo anh nhận định, Thảo hiền thật mà

__ Vậy bà chằn nào anh kể cho nhỏ Hạnh nghe ?

Minh nhúng vai :

__ Bà chằn đó, anh quên từ lâu rồị

__ Ddúng là lưỡi không xương trăm đường lắc léọ

__ Cô bé có ngoại lệ không ?

Thảo bĩu môi :

__ Xí, không thèm nói chuyện với anh nữa, cái gì nói cũng trôị

Mỹ Hạnh trỡ lại :

__ Mình đi thôi Thảọ

__ Ừm !

Hai cô bé đi ra cữa, Hạnh đưa chìa khóa cho Minh :

__ Anh Minh, anh giữ giùm em chìa khóa, nếu mẹ em có về nhớ đưa

lại giùm.

Minh chưa kịp phản ứng, Thảo đã nói :

__ Sao bồ dễ tin người quá vậy ?

__ Anh Minh là hàng xóm lâu năm, mình rành anh ấy lắm, vả lại nhà

mình đâu có gì sợ mất.

__ Có chứ !

__ Mi thấy có gì giá trị đâu ?

Thảo liếc mắt nhìn Minh. Minh như chờ đợi :

__ Anh Minh, nhà nhỏ Hạnh hình như còn ba cái ly chưa rữạ

Minh cười :

__ Yên tâm đi hai cô bé, anh sẽ thanh toán nhanh thôi mà.

Hạnh cười :

__ Em cám ơn anh nha !

Hai cô sánh vai bước đi bỏ lại Minh đang lắc đầu nhè nhẹ Thao hỏi Hạnh :

__ Anh Minh coi bộ hiền hả Hạnh ?

__ Với ai thì Hạnh không rõ, nhưng với Hạnh, anh ấy tốt lắm. Lúc nào

cũng nuông chiềụ

__ Anh ấy hõng có em gái hả ?

__ Có.

__ có sao còn cưng chiều mi chứ ?

__ Vì em anh ấy chết rồị

Thảo sững sờ :

__ Chết rồi ?

__ Ừm, chết vì bệnh đó. vì vậy anh ấy rất thích có em gái dù là em nuoi^.

Thảo trầm ngâm nghĩ ngợi, cô nghĩ có lẽ mình không nên chọc tức anh ta, người có tâm sự không mấy vui vẽ.

Cả lơp đã tập trung nhưng thiếu Hạnh và Thảo bỗng thấy hai cô

Tuyết Nhung đã nói :

__ Tưỡng đâu hai bạn cúp cua rồi chứ.

Thảo kề mặt mình sát mặt Tuyết Nhung :

__ Hình như mắt bạn tăng độ rồi, nhìn kỹ xem tụi này đâu phãi

là ngưoi thích "Cúp Cua" đâụ

Hạnh kéo Thảo ra :

__ Thảo, bõ đị

Thảo lắc dầu :

__ Ỹ làm lớp trưởng rồi lên mặt hả ?

Tuyết Nhung lắm lét :

__ Mình chỉ đùa thôi mà.

Thảo định quay lại nhưng Hạnh đã lên tiếng :

__ Thảo cũng chỉ đùa thôi, Nhung đừng giận bạn nhé.

__ Ừm !

Hạnh kéo Thảo về một phía :

__ Làm gì nỗi cáu dữ vậy ?

__ Ddi mệt, vô nghe nói một câu phát dị ứng.

__ Chĩ tại mi có thành kiến với nhỏ ấy thôị

__ Cái mặt lúc nào cũng câng câng, đeo kính xệ xuống như nhà trí t

hư hon^g bằng.

Hạnh phì cười :

__ Nói xàm không hà, mắt kém phải đeo kính chứ.

__ Theo ta chỉ tại nhỏ vờ làm ra dáng thôị

__ Vậy mi cũng mua một cái đeo đi, nói hoàị

Thảo không nói nữa cả lớp bắt đầu vào học.

*

* *

Học bài xong, Thảo ngồi bưng cằm nhìn ra ngoàị Giàn hoa nhỏ với chùm bông hồng li ti thật dễ thương leo kín vàọ Thảo cố tìm trong đám lá xanh mướt đó đôi mắt của Minh. Từ hôm gặp Minh ở nhà Hạnh, lại nghe Hạnh kể về anh tự dưng Thảo thấy nhớ vu vợ

__ Thảo ơi !

__ Dạ !

Hiếu cười :

__ Chà, em gái anh tự dưng lễ phép đột xuất à nha !

__ Tại anh kêu lớn quá làm em giật mình.

Hiếu chỉ ngón tay vào màng tang ra chiều suy nghĩ :

__ Thường thường con người ta hay giật mình lúc nào vậy cà ?

__ Anh định đoán non, đoán già gì đây ?

__ A, thì ra em có chuyện. Vui hay buồn kể anh nghe vớị

__ Không vui, không buồn.

Hiếu hạ giọng :

__ Có phải hắn đ~a tìm em trã hận.

__ Xì. em tìm tới hắn thì có.

Hiếu tròn mắt :

__ Em tìm hắn ?

Thảo đỏ mặt :

__ Nè, tình cờ thôi, đừng hiểu sai vấn đề đó.

Hiếu bật cười :

__ Tình cờ càng haỵ

__ Hay ở chổ nào ?

__ Hay ỡ chỗ nhớ lâu quên đó.

__ Cái anh nàỵ Tìm em chỉ để nói ba ca;i chuyện vớ vẩn ấy à.

Thảo theo chân Hiếu ra ngòaị Cô bé ngồi bỏ gối dưới thềm nhà :

__ Chuyện vậy mà em cho là vớ vẩn, theo em chuyện gì mới lớn ?

Thảo nghiêng đầu nhìn anh :

__ Chuyện bao giờ anh cưới vợ mới lớn chứ.

Hiếu xĩ vào trán cô :

__ Ai thèm anh hai của bé mà cưới với hỏị

__ Chỉ tại anh nghiêm khắc quá. Mới bấy nhiêu tuổi đã như ông già, cái gí cũng cẩn thận.

__ Lầm rồi bé ơi, anh nghiêm khắc với bé thôị

__ Thì ra là vậy, từ nay em không cần phải sợ anh.

__ Anh có biểu em sợ anh đâu, anh chỉ cần em nghe lời anh thôị

Thảo biễu môi :

__ Nghe lời anh, hỗng dám đâụ Tin anh nên em đã sống một thời gian trong trạng thái lo âu, sợ hãi

__ Có chuyện nghiêm trọng vậy sao ?

__ Còn phải hoang mang, mỗi lần đi học hễ ai nhìn em, em đều sợ hắn trã hận.

Hiếu phì cười :

__ Ngốc ơi, là ngốc. Nếu người ta có muốn trả hận, dù em có cãnh giác cũng không xong. Em gặp hắn tình cờ ỡ đâu ?

__ Anh ấy tên Minh, nhà sát vách nhõ Mỹ Ha.nh.

__ Ddúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngô..

__ Tương ngộ hay tương hột vậy ? Theo em nó thành ốc trâu hết rồị

__ Em lại cãi với hắn à ?

__ Bộ anh tưỡng anh ấy dễ cãi lắm hay saọ

__ Vậy em có đối thũ rồị

__ Tiếc là em không có hứng thú đùa với anh ấy nữạ

__ Ddến lúc em cảm thấy nhàm chán rồi à ?

__ Không phải, em chỉ sợ anh ấy buồn.

__ Xem ra em lo lắng cho người ta thái quá.

__ Anh nghĩ sai rồị Em sợ là em sẽ khơi lại nỗi đau của anh ấy thôị

Hiếu nhăn mặt :

__ Em nói vòng vo làm anh càng nghĩ càng đau đầụ

__ Chuyện là vầy, anh ấy có cô em gái đã chết vì bê.nh. Em sợ em cứ đùa trước mặt anh ấy hoài sợ anh buồn vì nhớ em gái mình.

__ Nhớ là một lẽ, nhưng cần những nụ cười lấp vào nỗi đau thì hay hơn. Anh thấy em đang làm công tác xã hội một cac h tình nguyện rồị

Thảo đâm chiêu :

__ Liệu anh ấy có nguôi ngoai không ?

__ Anh tin là Minh sẽ nguôi ngoai và thích cô em nuôi lý lắc này nữa là khác.

__ Có phãi anh muốn tống khứ em :

__ Ddâu có, anh đâu dại dột để co em gái ngoan của mình lo lắng cho người khác chứ.

__ Ddịnh nhờ vả gì đây ?

__ Sao em đoán như vậy ?

__ Nếu không nhờ, anh đâu có khen em nức nờ, đúng không ?

Hiếu cười khì khì :

__ Em thông minh ghệ

__ Nhưng em không chịu làm cô gái thông minh để cho anh sai vặt đâụ

__ Anh năn nỉ bé mà.

__ Chuyện gì ?

__ Ủi giùm anh bộ đồ.

__ Anh đi đám cưới hả ?

__ Ddâu có, dự sinh nhật con gái giám đốc.

__ Bãnh tạ Có ý đồ gì không mà coi bộ anh diện dữ vậỵ Làm con gái giám đốc chắc hách lắm hở anh ?

__ Thũy Ngân rất dễ thương.

Thảo cười tũm tĩm :

__ Nghe nói cũng đũ biết anh mết người ta rồị Nhớ giới thiệu cho em biết mặt với nhạ

__ Dĩ nhiên, không mất phần em đâụ

Thảo sắp đặc một kế phá anh hai, cô vờ vui vẽ nhận lời ủi đồ và mua quà cho Hiếụ Hieu tin ỡ em gái, anh chỉ có việc ngồi chờ trời tốị

Mới sụp tối Hiếu đã nôn nao chuẩn bị, Thảo nũng nịu :

__ Anh hai, cho em theo vớị

__ Trời đất, trẽ con mà đòi theo anh làm gì.

Thảo phụng phịu :

__ Người ta lớn rồi chứ bô.. Em sẽ đem theo máy ãnh để chụp hình anh với chị Ngân.

__ Ừ, cái khoản này thì được, nhưng nhớ lãng vãng ở ngoài đừng theo anh tò tò khó coi lắm.

__ Ọ K.

Thảo chạy nhanh vô phòng chọn đồ, cô mặc chiếc áo trắng cổ lọ với chiếc váy màu măng cụt trong dễ thương làm saọ Mái tóc thắt thành hai bím thả trước ngực. Bây giờ cô mới biết nghe lời nhỏ Hạnh để tóc dài cũng lắm cái haỵ

__ Thảo ơi, rồi chưa ?

__ Tới liền.

Hiếu đèo Thảo đến nhà Thủy Ngân. Cô bé hí hững đi cạnh anh mình. Một nhóm con gái đỗ xô ra, Hiếu nói nhỏ :

__ Các cô này thích anh lắm, em thích ai thì cứ chọn cho mình một chị dâụ

Thảo hiểu tâm trạng anh Hai, cô bé níu tay Hiếu không phải vì bối rối mà vì cô muốn thân mật hơn.

__ Anh Hiếu, đến rồi à ?

Các cô dừng lại khi thấy cạnh Hiếu là một cô gái trẻ đẹp. Thảo nhanh nhẫu :

__ Em là bạn gái anh Hiếu, các chị là ai ?

Mấy cô lùi lại, ngập ngừng :

__ À, bạn bè bình thường thôị

Thảo thấy rõ mấy đôi mắt trách hờn hướng về phía Hiếụ Cô thản nhiên bước tiếp, Hiếu xĩ vào trán cô :

__ Em cũng được việc lắm.

Thảo cười :

__ Anh mà hỗng cho em đi là sai lầm lớn.

__ Ddể coi em làm được gì ?

Bên trong một cô gái đang đi ra, Hiếu khiều em gái :

__ Thủy Ngân đó Thảo !

Thảo vụt chạy đến bên Ngân :

__ Chị Ngân, chị xinh quá, anh hai em nhắc chị luôn.

__ Anh hai em là ai ?

Thảo chỉ vào Hiếụ Hiếu lịch sự trao món quà cho Ngân :

__ Chúc Ngân sinh nhật vui vẻ.

Thảo đã nhanh tay bấm máy ghi lại hình ảnh đẹp. Thủy Ngân đỏ mặt, thẹn thùng:

__ Anh Hiếu, em gái anh à ?

__ Nó là Thanh Thảo, còn là học sinh.

Thảo chạy đến :

__ Em không có quà, chỉ chúc chị sinh nhật như ý.

Thủy Ngân mời hai anh em Hiếu vào trong, Hiếu ra hiệu, Thảo hiểu ý lẫn ra ngoàị

Có lẽ bữa tiệc đã khai mạc, cô bé ước tính khoảng mười lăm phút thì có người đi vàọ Thảo đang lúng túng chưa biết giải thích sao nếu người đó hỏi vì sao cô lại ỡ đây thì bất thần cô nghe :

__ Thủy Ngân, có lẽ em chờ anh lâu rồi phải không ?

Biết vì tối nên anh ta lầm mình với chị Ngân. Thảo cười thầm, cô bé khẽ gật đầu :

__ Anh đi công tác về muộn, mình vào đi em.

Thảo vẫn đứng im, cô lại nghe :

__ Em giận anh phải không ? Cho anh xin lỗị Nếu em không đáp anh hôn đại à nha !

Thảo hoảng quá la lên :

__ Ý, đừng hôn.

Người con trai lùi lại :

__ Cô là ai ?

Thảo cười khúc khích :

__ Là Thủy Ngân của anh nè.

__ Cô dám đùa à ?

__ Vậy nãy giờ anh bất tôi đóng vai người ye*u anh, tơi chưa nói giận kia mà.

__ Nhưng cô là ai sao lại có mặt ỡ đây ?

__ Còn anh là ai vậy ?

__ Tôi là bạn Thủy Ngân

__ Bạn gì ? Có mật thiết không ?

__ Cô hỏi chi vậy ?

__ Cho biết vậy mà, nếu bạn mật thiết thì sao đến trễ dữ vậy ?

__ Tôi bận đi công tác xạ

__ Chị Ngân đã có người thay thế anh rồị

__ Ai ?

__ Anh Hiếu !

__ Minh Hiếu !

__ Anh biết anh ấy à ?

__ Sao lại không, Hiếu và tôi là bạn học của Thủy Ngân mà. Không ngờ Hiếu lại.....

__ Ê, Stop đi, tôi là em gái anh ấy đó. Nói xấu anh Hai tôi là không có nhịn đâụ

__ Cô định làm gì ?

__ Ddâu có làm gì, chỉ cần nói cho chị Ngân biết là có người thích chị mà chị không thích nên tìm cách nói xấu chị vậy mà.

__ Cô bé ơi, nếu vậy thì cô bé lầm rồị T^oi với Thủy Ngân thân nhau hơn Hiếu của bé nhiềụ

__ Nhưng vì anh Hai, tôi có thể ngăn cản anh.

__ Cản bằng cách nào ?

__ Tôi nói anh là người yêu của tôị

__ Ý ẹ, tôi mà là bạn trai của cô à, đừng có mơ

__ Nếu không tin thì thử coị

Thảo nắm tay anh ta ngang nhiên đi vàọ Ddến cửa nhờ ánh đèn. Thảo nhìn vao người bên ca.nh. Bất ngờ cô bé nhận ra là chang trai mà cô ta đạp chân ỡ quán bún riêu hôm nào, cô liền buông tay anh ra chạy ngược ra ngoài sân. Anh ta cũng vừa nhìn thấy Thảo nên đuổi theo :

__ Thanh Thảo !

Nắm được cánh tay Thảo, anh cười :

__ Ddóng tiếp vai trò của mình đi chứ, cô bé :

__ Em hỗng đùa với anh nữa đâụ

__ Anh không ngờ lại gặp em gái của Minh Hiếụ

__ Em thì không thể nào tin anh là người yêu của chị Ngân.

__ Anh với Ngân đâu có chuyện yêu đương gì đâụ

__ Sao lúc nãy anh đòi hôn chị ấy ?

__ Là bạn thân, tụi anh có thể đùa như vậy mà, có gì lạ

__ Anh còn định nói xấu anh Hai của Thảọ

__ Tại Thảo làm anh bất ngờ trước tin đó thôị Nếu Hiếu tiến tới với Thủy Ngân, anh ủng hộ hai tay mà.

Thảo cười :

__ Anh hứa là phải giữ lời đó.

__ Bây giờ mình vào đị

__ Anh vào thì vào chứ em thì không.

__ Sao vậy ?

__ Chỗ ấy đâu dành cho em.

__ Em đi chung với anh, hỗng được sao ?

__ Xem ra anh còn tốt hơn anh hai Thảo nhiềụ Lúc nãy em có nói với chị Ngân em là em gái anh Hiếu rồi, không cần anh phải lo lắng.

__ Hiếu có em làm hậu thuẩn sợ gì Thủy Ngân từ chốị

__ Nghe đâu chị ấy là con giám đốc, em sợ anh hai hổng đến lượt.

__ Thủy Ngân rất bình dân, em đừng lo, anh sẽ nói giúp cho Hiếụ Còn em, bữa nay hỗng học bài hay sao mà theo Hiếu đến đây vậỷ

__ Lâu lâu em cũng muốn khám phá chút riêng tư của người lớn vậy mà.

__ Em thấy thế nào ?

Thảo chắc lưỡi :

__ Từ lúc em đến đây đến giờ toàn gặp chuyện rắc rối, Thế giới người lớn chắc lắm chuyện khó hiểụ

__ Theo anh vào trong sẽ hiễụ

Thảo theo chân anh vào trong, Thủy Ngân vui vẽ đón tiếp :

__ Anh Huy, sao anh đến muộn vậy, em cứ ngỡ là anh đã quên.

Tuấn Huy cười :

__ Anh đâu dám quên, chỉ tại gặp nhỏ Thảo nên trò chuyện chút vậy mà.

Huy tặng quà cho Ngân, Thảo bỗng giật thót khi nhìn thấy đôi mắt Ngân nhìn Huy rất lạ Ánh mắt mà anh Hai cô chưa một lần được nhìn thấỵ Có lẽ anh Hai yêu đơn phương, Thảo nhìn Huy nghi ngờ :

__ Chúc em vui vẽ.

Ngân như hụt hẫng trước câu nói không có hồn của Huỵ Huy nắm tay Thanh Thảo :

__ Thảo, anh em mình đến bàn ngồi đị

Thảo theo chân anh, đến lúc ngồi đối diện Thảo mới nghe anh nói :

__ Yên tâm đi cô bé, anh Hai em không mất phần dâụ

Thảo thở dài :

__ Anh Huy à, em xin lỗi đã xen vào chuyện riêng tư của anh. Em không muốn anh miễn cưỡng khi anh có tình cảm với chị ấỵ

Huy khoát tay :

__ Ba tụi anh bình thường thôi, em đừng nghĩ ngợi cho dau đầụ

Phần khui quà đến, Thảo thấp thỏm, trò đùa tai ác của cô chưa biết nó đem đến hậu quả gì. ẹ lần này Hiếu vì cô mà để mất tình cảm bạn bè.

Bàn tay Ngân mở tới hộp quà của Hiếu, Thảo thấy mặt Hiếu hân hoan lắm, cô xót xa trong lòng.

Bờ môi đỏ thắm của Thủy Ngân mỉm cườị Cô cầm chặt con thằn

lằn đưa lên, nhiều người la ré lên. Thao tái xanh mặt mày :

__ Các bạn, ngày còn đi học Ngân rất sợ loài bò sát này, cũng nhờ Tùng, lúc đầu thì an ủi, sau đó bày cách cho Ngân không sợ bắt cứ loài côn trùng nàọ Bây giờ Ngân có thể cầm nó trong tay mà không có cảm giác sợ hãị

Cô thã con thằn lằn và mạnh dạn tuyên bố :

__ Ddây là món quà Ngân thích nhất đêm naỵ

Tiếng hoan hô vang lên :

__ Ddề nghị hai người ăn chung một chiếc bánh.

__ Hoan hô, hoan hộ

Hiếu nhìn Thảo và Huy mỉm cười rồi mạnh dạn bước lên. Một bông hồng bằng kem đươ,c dặt lên đầu dao chờ Ngân, Hiếu thưởng thức.

__ Ăn đi, ăn đi !

Hai người cố cúi xuống và cố cắn phần của mình. Môi chạm bờ môị Tiếng vỗ tay ầm ĩ. Thảo như nghe bên cạnh có tiếng thỡ dàị

__ Anh Huy !

__ Gì bé ?

__ Anh buồn phải không ?

__ Ddâu có.

__ Nếu không thì cười đị

Nụ cười anh méo xệch :

__ Em độc đáo quá Thảo, anh dám chắc con thằn lằn đó là do em bỏ vào chứ không phải do Hiếụ

Thảo gật đầu :

__ Em chỉ muốn phá anh ấy chơi, không ngờ nó có ý nghĩa như vậỵ

__ Hình như là số trời đã đi.nh.

Tay Thao bấm máy liên tục, cô bé vui thật sự một buổi tối quá tuyệt vơi.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 8886
Points : 11953
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   Mon Jul 03, 2017 8:10 pm

QUỲNH DAO
Cô Bé Thích Đùa
Chương 4


Thảo đem chiến tích của mình kể cho Hạnh nghẹ Hạnh hết trợn mắt lại phùng má, cuối cùng cô cười rũ rượi :

__ Mi gan thiệt, chắc bây giờ anh Hiếu chiều mi lắm.

__ Hổng dám đâụ Về đến nhà ta bị anh ấy tụng cho hồi kinh dài lê thẽ.

__ Sao bất công vẩy ?

__ Anh ấy vì ta mà một phen nhồi máu cơ tim. Còn thêm một người vì ta mà đau buồn.

__ Ai vậy ?

__ Anh Tuấn Huy, có lẻ anh ấy với chị Ngân có tình cảm sâu nặng hơn anh Hai tạ

__ Vậy người đáng trách không phải là chị Ngân, chị ấy không lập trường khi chọn bạn traị

Thảo thở dài :

__ Xem ra phụ nữ là người để thay lòng chứ đâu phải đàn ông. Con gái mình xấu tính thật phải không Hạnh ?

Hạnh gật đầu :

__ Ta còn nhớ câu nói của Meandre : " Ddàn bà đối với đàn ông là một tai họa thú vị "

__ Ta thà chết chứ không thèm thú vị đó.

__ Xì, nói nghe hay lắm, đến chừng mi có bồ đố mi cho người ta yên. Ddến chừng đó ta e không còn là tai họa thú vị mà là tai họa khủng khiếp nữa kìạ

__ Ê, sao mi hay lên án ta quá vậy ?

__ Vì mi không ghẹo người khac thì mi ăn ngủ không yên.

Thảo nhún vai :

__ Ta tệ vậy sao ?

__ Còn phải nghi ngờ.

Chuông vào lớp, hai cô lục đục đi vàọ Cô gọi năm người lên bàn trên để kiểm tra bàị Trong số đó có Thảo và Nhung, hai thái cực lại ngồi kế ben nhaụ Nhung toét miệng cười thân thiện, Thảo nói :

__ Tớ không cho bồ cặp dê đâu, lớp phó.

Cô đọc câu hỏi cho năm bạn ghi vào giấỵ Thảo thấy Nhung loay hoay cô cười một mình. Mười lăm phút trôi qua, đến lúc nộp bài cô đưa cao tơ giấy kiểm tra của Nhung :

__ Các em nhìn xem, cái này là cái gì vậy ?

Cả lớp cười ầm ĩ, trong tờ giấy của Nhung, Chữ nào chữ nấy to nhu cái tô lại chệch lạt khó coị

__ Tuyết Nhung !

Nhung khép nép đứng lên

__ Tại sao em làm bài kỳ vậy ?

__ Thưa cô, em không có kính.

__ Kính em đâu ?

__ Da.... Lúc nãy nói rơi ra nhưng em tìm hoài không thấỵ

Cô nói :

__ Các em tìm kính giúp bạn ấy xem.

__ Cả lớp nhôn nhao hẳn lên. Hạnh huých cùi chỏ vô hông Thảo :

__ vậy là Nhung cận thiệt chứ đâu phải giả bô..

Thảo khẽ gật :

__ Ừ, cận thiệt.

Kính của Nhung được tìm thấy, cô nói :

__ Lần này cô tha, lần sao là ăn trứng ngỗng đó.

__ Dạ !

Suốt buổi học Hạnh không nghe Thảo nói câu nàọ Cô bé ngạc nhiên :

__ Mi sao vậy Thảo ?

__ Ta ân hận quá, ta đã nghĩ quấy cho Nhung.

__ Bây giờ biết rồi thì thôị

__ Nhưng chuyện lúc nãy là do ta làm.

Hạnh trố mắt :

__ Phải, ta có ý đẩy kính ra xa cho Nhung không có thời gian tìm. Kết qua là nhỏ không thấy rõ nên viết như vừa rồị

Hạnh nhăn mặt :

__ Mi đùa quá đáng thật, mau mau đến xin lỗi người ta đị

__ Ta ngại quá.

__ Phá người ta thì hay, mà xin lỗi thi ngạị Chuyện này ta không giúp được cho mi đâụ

Thấy Nhung đứng buồn hiu ngoài thành lang, Thảo rón rén lại gần :

__ Nhung nè, Nhung buồn hả ? Cô hứa không khiển trách bạn mà.

__ Nhưng các bạn cười Nhung, có phải cận thị là một cái tội không ?

__ Phải !

__ Thảo cũng cho là Nhung có tội nữa ư ?

___ Phải, vì Nhung không biết giữ cho mắt mình đừng cận.

Nhung gật đầu :

__ Ừm, đáng lẽ ra Nhung không nên trách các bạn.

__ Nhung không trách các bạn nhưng Nhung nên trách Thảo vì Thảo là nguyên nhân làm cho bạn xấu hổ.

Nhung lùi lại :

__ Chi đã giấu kính của Nhung ?

Thảo khẽ gật :

__ Vì Thảo không tin Nhung bị cận.

Nhung thoáng buồn :

__ Cận thì lúc tuổi còn quá nhỏ là chuyện không haỵ Nhiều lúc Nhung cũng tự aí lắm nhưng mắt kém đành phải chịu thôị

__ Thảo xin lỗi bạn.

__ Có gì đâu, nhiều người vẫn nghĩ như Thảo mà. Hiễu nhau cũng đũ rồị

__ Thảo không ngờ Nhung dễ tính như vậỵ

Nhung cười, đưa tay v.in kính :

__ Còn một năm ngồi chung lơp làm khó nhau, gẫm có ích gì. Nhung không buồn bồ đâụ

__ Nhõ Hạnh cằn nhằn mình miết mình đâm ra lo ngạị

__ Mỹ Hạnh tốt với bồ quá, mình thật ngưỡng mộ tình cảm của hai bạn đó.

__ Coi vậy chứ cãi nhau hoàị

Thảo nói xong mới quay lại tìm Hạnh, không ngờ nhõ biến đâu mất.

__ Thảo, tìm nhỏ Hạnh hả ?

__ Ừm !

__ Tuyết vừa thấy nhỏ ấy đi ra phía cổng trường.

Thảo lấy làm lạ, nhỏ Hạnh có chuyện gì gấp mà đi không nói với mình vậy cà. Cô nhanh chân ra cổng trường và tim cô đập rộn lên khi thấy nhỏ đang đứng nói chuyện với ai coi bộ thân thiết lắm. Phen này thì hết chơi rồị

Ddôi chân Thảo thoăn thoắt, cô vỗ vai Hạnh nói lớn :

__ Phen này hết chối nha, dám hẹn với....

Cái nhéo đau điếng của nhỏ Hạnh làm Thảo thắng lại, co càu nhàu :

__ Làm gì nhéo đau dữ vậy ?

__ Mi nhìn xem ai đây ?

Vừa xoa xoa cánh tay vừa nhìn người đối diện Thảo đỏ mặt :

__ Anh Minh !

__ Thảo nói Hạnh hẹn với ai vậy ?

Thảo chối phăng :

__ Ddâu có.

Minh cười :

__ Ăn mặt duyên dáng như vậy đó ai biết Thảo đữ hay hiền đó.

__ Dữ hay hiền kệ chi, mắc mớ gì đến anh.

Minh nhìn Hạnh :

__ Ỡ trường, chắc Thảo ăn hiếp em lắm hở Hạnh ?

Hạnh trề môi :

__ Cái miệng tép lặn tép lội vậy chứ nhát hít hà anh Minh ơị

Thảo gân cổ cải :

__ Hổng dám nhát đâu, nhát mà dám bảo anh ấy dẩn xe đưa ta qua một con đường ngặp mưa a ?

Hạnh kêu lên :

__ À, thì ra bà chằn đó là mi ?

__ Ừm, thì sao nào ?

__ Mi thiệt hết chỗ nói, đến lạ hoắc lạ huơ mà mi cũng không thạ

__ Mi biết cái gì chứ. Anh ấy có lỗi trước chứ bô.. Mi nhìn xem, tà áo dài người ta đẹp thế này, trắng thế kia mà anh làm xẹt nguyên một đường nước đen ngòm vaò. có đáng giận không ?

Hạnh cười :

__ Vậy thì anh ấy có lỗi rồi

Minh xen vào :

__ Nhưng anh đã xin lỗị

Hạnh khoát tay :

__ Nhỏ Thảo này chuyên trả đũa chứ không nhận lời xin lỗi ai đâụ Anh bị nhõ phá rồị

Thảo như chợt nhớ ra chuyện gì bèn hỏi :

__ Ủa, hai người gặp nhau chi vậy ? Sao cứ nói chuyện của Thảo không mà hổng nghe ai nói chuyện khác ?

Minh bật cười :

__ Anh có việc nhờ Hạnh, chả lẽ Thảo có hứng thú giúp anh sao ?

__ À, nếu vậy thì không.

__ Hai cô bé vào học đi kẻo trể đó.

Hai cô nữ sinh trở vào trường tiếp tục hai tiết còn lạị Thảo lại trở nên đâm chiêu, cô bé nghi*~ ngợi lung tung.

Tản bộ trên đường, bất chợt Thảo hỏi :

__ Hạnh nè, có khi nào anh Minh thương mi không ?

Hạnh đỏ mặt, la lên :

__ Nói bậy không hà, anh ấy xem ta như em gáị

__ Thật không ?

__ Sao mi nghĩ ngộ vậy, có phải mi đễ ý anh ấy không. Nếu vậy ta làm mai chọ

__ Vớ vẫn.

__ Nếu không có ý gì sao cứ theo đều tra hoài vậy ?

__ Ta lo cho mi thôị

__ Lo chuyện gì ?

Thảo xĩa vào trán bạn :

__ Sợ mi ở lại năm nay í mà.

Hạnh cười khúc khích :

__ Chẳng bằng sợ ta phỏng tay trên của mị

__ Nè, đừng nói bậy bạ anh ây nghe được thì phiền phức đó.

__ Bất quá đi tìm mi thôị

Thảo tròn mắt :

__ Tìm ta làm gì ?

__ Ddặng tìm hiểu đó.

Thảo véo vào hông Hạnh :

__ Ddừng có nói tầm phào nữa quỹ ơị

Hạnh uống giọng :

__ Nói hoài làm ta nhỏ à nhạ

Hạnh nháy mắt Thảo rồi cười phá lên. Bóng hai cô gái in trên đường nhựa, nắng đã đứng bóng. Thảo mãi nghĩ ngợi đến lúc nhìn lại thì nhỏ Hạnh đã rẽ sang đường khác. Cô lắc đầu lẩm bẩm :

__ Mình thật là lơ đễnh.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 8886
Points : 11953
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   Mon Jul 03, 2017 8:11 pm

QUỲNH DAO
Cô Bé Thích Đùa
Chương 5


Thanh Thảo đang chuẩn bị cơm chiều thì Tuấn Huy đến. Thảo vui vẽ mời anh vào, Huy nhìn quanh :

__ Hiếu đâu Thảo ?

Như khơi đúng tâm sự, cô bé phụng phịu :

__ Từ ngày quen thân với chị Ngân, anh ấy hay vắng nhà lắm.

Huy như chùn lại :

__ Họ thân nhau lắm à ?

__ Em hỗng biết, chĩ thấy ãnh quên là mình còn có một cô em gáị

Huy đang buồn mà nghe Thảo than cũng bật cười :

__ Vậy Thảo có trách Ngân không ?

__ Trách anh Hai thôi chứ chị Ngân có lỗi gì đâụ Mà anh Huy nè, sao anh dám nhường tình cảm của mình cho bạn vậy ?

__ Không phải nhường mà là .....

__ Là gì vậy anh ?

__ Thủy Ngân thích Hiếu hơn anh.

__ Xem ra em thấy anh với chị Ngân tình cảm sâu đậm lắm mà.

__ Sao em biết ?

Thả đỏ mặt :

__ Hôm đó nghe anh nói chuyện với em mà ngỡ chị Ngân, em đoán vậy mà.

Huy cười :

__ Nếu sâu đậm thì lý do gì Ngân lại quan hệ mật thiết với anh Hai

em ?

__ Biết đâu tại anh lơ là với chĩ nên chĩ giận, chĩ làm vậy cho bỏ ghét.

__ Nếu vậy thì xúc phạm đến Hiếu rồị

__ Anh hai em mà biết anh với chị Ngân đã đã.... có thời gian yêu nhau chắc anh ấy không còn buồn.

Huy nhìn thẳng vào mắt Thảo :

__ Thảo à, em có yeu bao giờ chưa ?

Thảo xấu hổ, quay mặt đi :

__ Yêu là gì ?

__ Nếu em chưa từng trải qua tình yêu thì sao em có những suy nghi sâu sắc như vậy ?

__ Tại em đoán đại thôi mà.

__ Năm nay bé cũng lớn rồi, có lẽ anh hơi đường đột. Ỡ tuổi bé đã có lắm cô học yêu rồị

__ Yêu có gì xấu đâu ?

Huy gật đầu :

__ Ddúng là không có gì xấu nhưng nó chưa hẳn đã tốt. Như anh chẵng hạn, hiện giờ anh đang buồn não ruột.

Thảo phì cười :

__ Nếu biết vậy, yêu làm gì cho khổ.

__ Nói như em thì đâu gì xãy rạ Hổng hiểu mắc mớ gì cứ nghĩ đến người ta, vắng là nhớ, gặp thì vui mừng, thế mới chết chự

__ Anh Huy nè, có bao giờ anh có em nuôi không ?

__ Em nuôi ?

__ Sao anh ngạc nhiên vậy ? Như em chẳng hạn, em có phải là em nuôi anh không ?

Huy lắc đầu :

__ Em là em gái của Hiếu nên anh cũng coi em như em gái mình. Còn chuyện em nuôi hay em kết nghĩa thì phãi có sự thỏa thuận của hai bên, nhưng tình cảm anh em này thường che đậy một tình cảm khác mà chưa có dịp bộc lô..

__ Ý anh nói họ có thể biến thành tình yêu chứ gì ?

__ Ừm, có thể như vậỵ

Bất chợt Huy nhìn Thảo :

__ Bé có bị ai nhận làm em nuôi không ? phải cảnh giác đó.

Thảo công môi :

__ Em nghĩ chã ai dám nhận em làm em nuôi đâụ

__ Em thẳng tính, dễ thương, sẽ có ngày đó.

__ Nếu em không đồng ý ?

__ Thì như đường thẳng song song không bao giờ gặp nhaụ

__ Thà vậy còn hơn phải đau buồn như anh.

Huy phì cười :

__ Năm nay em thi đại học phải không ?

__ Dạ !

__ Em định thi vào trường nào ?

__ Anh hai em bảo em chọn kinh tế.

__ Không được, em thích ngành nào thì đi ngành đó, không nên nghe theo ý kiến người khác, dù đó là người thân của mình. Ddi sai sỡ thích không gặt hái được thành quả tốt đâụ

__ Anh nói có lý đọ Anh Hai em riết hỗng hiễu nỗị

__ Không có Hiếu ỡ nhà, anh phải về. Em nói lại với Hiếu là có anh đến thăm.

__ Còn chuyện anh với chị Ngân có cần em nói luôn không ?

__ Không cần đâu bé, âu cũng là duyên nợ

Nhìn dáng Huy âm thầm đi ra cỗng Thảo lắc đầụ Tình yêu thật lạ lùng, nó làm cho một người quên về nhà và một người thiếu não lê từng bước một.

Thảo tiếp tục công việc nhà của mình, cô bé bỗng nghe ai đó gọi :

__ Thanh Thảo !

Vứt cây chổi, cô chạy ào ra :

__ Mẹ !

Bà Trần vuốt đầu con :

__ Ỡ nhà có ngoan không ?

Thảo phụng phịu :

__ Con lớn rồi mẹ làm như con còn nhỏ vậỵ

__ Ủa, con gái mẹ lớn rồi sao ?

Liếc ra cửa, Thảo hoỉ :

__ Mẹ à, ba đi với ai vậy ?

Bà Trần cười :

__ À, cậu ấy là trợ lý của ba con, cậu Hậu, con ra chào cậu ấy đị

Thảo nhũn nhẵn :

__ Mẹ à, có nên làm vậy không ? Ddể anh ấy vào đây chào hỏi đâu có muộn.

__ Tùy con.

Thảo phụ mẹ thu xếp hành lý, cô liên thông :

__ Mẹ ơi, mẹ sắp có con dâu rồị

Bà Trần nhìn con :

__ Thật không con.

__ Mẹ nhìn đi, đến giờ mà anh Hai con còn chưa về.

__ Chỉ có vậy mà con kết luận rồi saọ Biết đâu anh Hai con đi công tác thì sao ?

__ Me hổng tin một lát mẹ hỏi ãnh coị

Bà Trần cười :

__ Bao giờ thì đến lượt con.

__ Mẹ này, con còn đi học chứ bô..

__ Con gái địa vị càng cao càng cô đọc.

__ Con thà cô đọc còn hơn vướng lấy buồn phiền.

__ Bây giờ thì nói vậy chứ mai mốt thì đòi chồng hỗng kịp lọ

__ Mẹ nói gì nghe nỗi da gà.

Bên ngoài tiếng ông Trần vang lên :

__ Thảo ơi, ra ba biểụ

Thảo nhanh chân chạy ra :

__ Ba, anh Hậụ

Ông trần cười :

__ Mới đây mà biết tên người ta rồi sao ?

Thảo nói tự nhiên :

__ Mình phải tìm hiểu địch từ xa, có vậy mới mong thắng được.

Hậu phì cười :

__ Thảo coi anh là kẻ địch à ?

__ Tự em cảnh giác cao vậy mà.

Ông Trần cười :

__ Con nhỏ này lý lắc lắm, lâu ngày cậu sẽ biết.

Thảo tròn mắt :

__ Lâu ngày la sao hở ba ?

__ Hiện giờ cậu ấy chưa có chỗ ỡ, cậu ấy sẽ ỡ tạm nhà mình.

Thảo nhỏm lên :

__ Hỗng được đâu bạ

__ Sao vậy ?

Hổng hiểu con gái mình ám chỉ gì, ông cười :

__ Con đừng lo, lúc nào ba đi công tác là cậu ấy theo ba, con không có gì phải ngạị

Thảo nhìn Hậu :

__ Tự em lo xa vậy mà.

Hậu nhỏ nhẹ :

__ Anh hiểu chuyện đó.

Ông Trần đứng lên :

__ Con coi thu xếp chỗ ỡ cho cậu Hậu, ba nghĩ ngơi một lát.

Thảo dẩn Hậu đến căn phòng bỏ trống cạnh phòng của Hiếụ

__ Anh không giận em chứ ?

__ Có gì phải giận, mai mốt hiểu nhau rồi, Thảo sẽ suy nghĩ khác.

__ Hy vọng là vậỵ Anh thấy căn phòng thế nào ?

__ Rất tốt.

__ Em hy vọng là anh không chán nó.

Hậu cười :

__ Nếu Kiều Thu biết anh có nơi có chỗ như thế này chắc là an tâm

lắm.

__ Kiều Thu là ai ?

__ Bạn gái anh đó.

__ Nói vậy anh có bồ rồi à ?

__ Tụi anh quen nhau đã lâụ

__ Anh ỡ đây bõ chị ấy ở lại một mình à ? Anh không sợ xa mặt cách lòng sao ?

__ Tình cang xa càng nồng, tụi anh không quan niệm như em nóị

__ Chúc anh vui vẽ.

Thảo trở ra nhà sau, ong Trần nhìn con :

__ Sao rồi con ?

__ Anh ấy vui vẽ lắm.

__ Hậu là người tốt, con không nên nghi ngờ cậu ấỵ

__ Ba à, dù tốt thế nào nhưng người lạ, lại về ỡ chung, làm sao con tự nhiên được.

__ Ba hiểu đều đó nhưng con không nên thẳng thừng như vậỵ

__ Nhưng mích lòng trước đặng lòng saọ Anh ấy đâu giận con.

__ Sao này trong việc học của con có đều gì chưa thông con có thể hỏi cậu ấỵ

Thảo nghi ngờ :

__ Hỏi anh ấy ?

__ Con tập tính đa nghi từ bao giờ vậy Thảo ? Ddừng đánh giá người ta ỡ bề ngoàị

Hiếu về đến :

__ Ba, mẹ !

Bà trần thấy Hiếu liền hỏi :

__ Nghe nói lúc này con thường xuyên vắng nhà lắm hả Hiếu ?

Hiếu nhìn Thảo, Thảo hết mủi thách thức :

__ Nhỏ Thảo ton hót với mẹ à ?

Thảo tức giẫm chân :

__ Anh dám nói em gái của anh nhiều chuyện à ?

Ông trần xen vào :

__ Thôi, anh em có gì từ từ nóị Thảo à, anh Hai con đã lớn, phải để anh con được tự do chứ !

__ A, ba bênh anh ấy, phải rồi ba là đàn ông mà. Anh ấy có bị ràng buộc bao giờ đâu mà ba bảo là không tự dọ

Bà Trần lên tiếng :

__ Hiếu à, Thảo nói con có bạn gái đúng không ?

__ Bạn thôi mẹ à. Mẹ nhớ Thủy Ngân không ?

__ À, con bé có đôi mắt to tròn đen l ay chứ gì ?

__ Chính là cô ấy, Ngân là con gái bác Phát, con quan tâm là lẽ thường tình thôi mà.

__ Mẹ đâu có nói gì đâu mà con vội bào chữạ Mẹ chỉ nhắc con phải quan tâm đến con Thảo, nó đang độ tuổi trưởng thành. mọi thứ đều làm cho nó tò mò. Con hiểu mẹ nói gì không ?

Thảo la lên :

__ Thì ra mẹ chỉ bảo anh ấy trông chừng con.

Hiếu nheo mắt :

__ Ddáng đời cho cái tội bép xép.

Thảo công môi :

__ Anh nhờ ai mà được chị Ngân chú ý, giờ lại được nước mắng em.

__ Anh đâu có nhờ nhỏ, nhỏ phá anh chỉ tại anh phước lớn, mạng lớn thôi mà.

__ Nếu vậy thì em đi tìm chị ấy làm rõ một việc.

__ Việc gì ?

__ Hổng thèm nói cho anh nghe đâụ

Ông trần can :

__ Chuyện gì cũng gác lại, ăn cơm cái đã. Thảo, con mời cậu Hậu dùng cơm đi con.

Hiếu nhìn Thảo dò hỏi, Cô bé lẳng lặng bỏ đị Thảo gõ cửa phòng nhưng hổng ai lên tiếng. Cô lẫm bẫm :

__ Trời ơi, có khi nào anh ta giả hiền từ để vào nhà gạt mình không ?

Cô lại gõ cửa, cô chạy nhanh về phòng, đưa tay chặn ngực thở hổn hển :

__ May quá, hổng có mất gì.

__ Cô bé sợ mất gì vậy ?

Thảo giật mình :

__ Anh đi đâu vậy ?

__ Ngắm xung quanh thôi mà.

__ Vậy mà em cứ ngỡ...

__ Ngỡ anh đã trộm hết đồ rồi trốn mất phải không ?

__ Thảo đỏ mặt :

__ Tự gì bây giờ xã hội phức tạp, kẻ gian nhiều quá nên em cảnh giác.

Hậu phì cười :

__ Cảnh giác mà mãi đến giờ em mới có mặt ở đâỵ

Thảo nói nhanh :

__ Ba mẹ mời anh dùng cơm.

__ Anh còn làm phiền gia đình dài dài, không cần em làm ra vẽ trang tro.ng.

Biết cơm it vì cô không đoán được số người có mặt lúc này nên cô từ chối ăn cơm, còn rủ thêm Hiếu ra ngoài ăn vặt.

__ Sao em lại cản anh ăn cơm

Thảo lườm anh :

__ Em tưởng đâu anh gặp chị ấy, anh no không cần ăn cơm chứ.

__ Em lúc nào cũng tìm cách kê anh. Còn chuyện em định nói với Ngân, thật ra là chuyện gì ?

__ Anh bao em ăn phở đi, em sẽ nóị

Hiếu gãi đầu :

__ Em lúc nào cũng có yêu sách.

__ Anh có chịu không thì nóị

__ Ừ, ăn thì ăn.

Hiếu đưa em gái đi ăn phở, no nê, Thảo lại lãng tránh. Hiếu bỏ Thảo dọc đường.

__ Bây giờ nói không, nếu không anh cho em tản bộ đó.

Thảo ương bướng :

__ Ddi bộ càng hay, thư giản, dễ tiêu hóạ

__ Nhưng lắm kẻ gian đang rình rập sao lưng em.

Thảo hoảng vía :

__ Thôi, em nóị Nhưng anh hứa là không được buồn đ ọ

__ Chuyện gì nghe hồi hộp vậy ? Cấm em đặt đều đó nhạ

__ Em hứạ

__ Vậy em nói đi, anh hứa là không buồn.

Thảo kiểm tra tư tưởng của Hiếu qua cách nhìn về mặt của anh. Cô bé gật đầu :

__ Ổn, can đảm.

__ Nói đi, còn nhiều chuyện nữạ

__ Chị Thủy Ngân không hề yêu anh đâụ

Hiếu giật mình :

__ Em nói điên cái gì vậy ?

Thảo nhấn mạnh từng tiếng :

__ Chị Ngân không yêu anh.

Hiếu gõ vào đầu cô :

__ Anh bị nhỏ này dụ khị rồị Ăn no rồi nói chuyện tầm phào, anh không thèm nghe đâụ

Thảo níu tay anh lại :__ Anh Hai, em nói thật, người mà chị Ngân thích là anh Huỵ Anh Huy và chị ấy thân nhau lắm.

__ Sao em biết ?

__ Hôm sinh nhật, ãnh ngỡ em là chị Ngân, anh Huy đã có những lời nói và cữ chĩ như của hai người yêu nhaụ

__ Thật không ?

__ Thật, anh ấy còn đòi hôn chị ấy nữạ

Thấy anh Hai im lặng, Thảo nhìn vào mặt anh :

__ Anh Hai, anh không sao chứ ?

__ Ồ, không saọ

__ Anh không buồn à ?

__ Tại sao anh phải buồn chứ ?

__ Vì người chị Ngân thích là anh Huy chứ không phải là anh.

__ Em khờ quá, anh đã biêt chuyện ấy từ lâu rồị

Thảo hóc mồm la lên :

__ Sao anh còn hy vọng ?

__ Ngân là bạn của anh và Huy, anh chơi thân với Ngân là chuyện thường thôi mà.

__ Còn tình cảm ?

__ Con ngốc, em tưởng ăn chung nhau cái bánh hôm đó là phát sinh tình cảm sao ?

__ Vậy anh có đơn phương không ?

__ Không hề.

__ Sao anh lại vắng nhà thường xuyên ?

__ Cơ quan anh mơi nhận phụng dưỡng một bà mẹ Việt Nam anh hùng, nên anh phải tới thăm.

__ Vậy mà em hiểu lầm anh.

__ Không sao, bây giờ hết hiểu lầm, còn trách anh không ?

Thảo phì cười :

__ Không !

Hiếu chuyển đề tài :

__ Anh chàng nào trong nhà mình vậy Thảo ?

__ Anh Hậu, trợ lý của ba, anh ấy không có chỗ ỡ nên ỡ tạm nhà mình.

__ Em nên ý tứ một chút.

__ Anh Hai, người ta có bồ rồị

Hiếu trợn mắt :

__ Trời đất, mới tới nhà mà em đã biết chuyện đời tư người ta rồi sao ?

Thảo cười bẽn lẽn :

__ Em cẩn thận mà.

__ Bây giờ mình v6^` kẻo ba mẹ mong.

__ Anh thực sự không buồn chứ ?

__ Con ngốc, ai lại buồn chuyện vớ vẩn ấỵ

Hai anh em vui vẽ bên nhaụ Thảo cảm thấy thương anh Hai mình ghệ Cô nghĩ tới cạnh Huy với Ngân hóa thân, cô mĩm cười.......

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 8886
Points : 11953
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   Mon Jul 03, 2017 8:12 pm

QUỲNH DAO
Cô Bé Thích Đùa
Chương 6


Buổi chiều, Thanh thảo ngồi dưới thềm nhà, mắt nhìn mong lung lên nền trời xanh thẳm. Cô suy nghĩ nhiều về tương lai và những dự tính thầm kính của mình.

__ Thanh Thảo !

Thảo ngẩn người :

__ Anh Hậu !

__ Cô bé làm gì ngồi ra vẻ suy tư vậy ?

__ Em đang nghĩ ngợi về tương laị

Hậu mỉm cười :

__ Tuổi em còn trẻ, không nên suy nghỉ quá nhiềụ

__ Sao anh không cho em nghỉ nhiều về tương lai mình chứ. Chính vì tương lai mình mới phát huy hiện tạị

__ Em có thể lừa ai chứ không thể lừa lương tâm mình được. Ngoài suy nghĩ tương lai, em còn nghĩ nhiều đều khác mà tuổi mới lớn thường hay mơ mộng.

Thảo thầm khen anh tinh tế nhưng chẳng lẽ mình nhận mình vừa nghĩ chuyện bậy bạ sao, cô cười :

__ Em ngoài chuyện học hành chẳng có gì để mà mơ mộng.

__ Mơ mộng có gì xấu mà em vội chối. Nhiều lúc học một bài thơ hay, hay xem một đoạn phim ý nghĩa, em cũng muốn hóa mình vào nhân vật đó hay lẵng lặng theo lời thơ, tiếng nhạc. Đó là cảm xúc của tuổi mới lớn mà.

Thảo phì cười :

__ Chắc hồi còn trẻ anh hay mơ mộng lắm.

Hậu gật đầu :

__ Anh không chối đều đó, anh rất nhạy cảm. Ngồi nhìn mưa rơi anh cũng nghĩ ra lắm đều thú vi. Nhất là nghĩ đến đôi mắt của Kiều Thu, lúc nào cũng như có nước.

__ Nói vậy anh với chi. Thu quen nhau hồi còn rất trẻ.

__ Tụi anh học cùng khối, tình cảm lúc đó không biểu hiện rỏ nét, chỉ thấy nhớ vu vơ thôị

Thảo cười túm tím :

__ Còn đi học mà anh cũng dám nghĩ đến chuyện tình cảm nữa à ?

__ Tình cảm bạn bè gần gũi dễ biến thành tình yêu trai gái. Anh và Kiều Thu không ngoại lê. Lúc còn đi học tụi anh thường vun vén kiến thức cho nhau và nhìn vào nhau vươn lên.

__ Nếu quen một người lớn hơn mình họ không còn ở tuổi đi học thì có gì trở ngại không ?

__ Cha, xem ra anh là trung tâm rỡ rối tơ lòng cho em rồi. Tuy em không nói thật người đó là em, anh cũng biết em đang đắn đo chuyện nàỵ

Thảo xấu hổ, nhìn lên nền trời. Bên cạnh giọng Hậu vẫn đều đều :

__ Theo anh, khi quen một cô bé còn đi học không gì khác hơn là động viên cô bé trong học tập, giúp cô bé bớt căng thẳng lúc học tập quá nhiều. Bằng lòng làm người cho cô bé tâm sự chuyện trường, chuyện lớp kể cả chuyện ngoài căng tin hay bên xe cốc ổị

Thao cười ngất :

__ Anh thật có tài hài hước.

__ Nhưng đó là chuyện thật đó bé ơi !

Thảo chấm dứt câu chuyện khi bóng ông Trần xuất hiện. Hậu lại theo ông vào phon`g bàn công việc ngày mai. Thảo lắc đầu : xem ra làm người lớn cực hơn nhiều, lúc nào cũng bận rộn.

Cô bé lấy xe đạp, chạy lòng vòng thành phố. Không có Hạnh bên cạnh cô bé không thể phát huy sở trường của mình. Cô nghĩ nếu con người ta không có bạn chắc suy nghĩ bế tắc lắm.

Đang chạy ngon lành bỗng bánh xẹ xẹp lép, Thảo cào nhàu :

__ Vô duyên ! Khi không cái hư à.

Cô dẫn xe tìm chỗ sữa :

__ Bác ơi, bác sữa giùm con, bánh xe con xẹp rồị

Tiếng ai đó đùa :

__ Sữa tính tiền chứ sữa giùm cái gì.

Thấy bác thợ còn loay hoay với một chiếc xe khác, Thảo nói :

__ Hay bác làm ơn vá cho con trước đi, con có công chuyện gắp.

Bác xữa xe cười :

__ Cháu mới đến, ráng chờ một chút, làm vậy kỳ lắm.

__ Xe cháu chỉ vá, mau thôi mà.

__ Nhưng....

__ Bác vá cho cô ấy trước đị

Tiếng nói quen thuộc của người con trai làm Thảo tái mặt :

__ Anh Minh !

Minh cười, nụ cười làm tr ai tim của Thảo sao động :

__ Thảo có chuyện gấp, anh nhường cho cô bé đó.

Thảo cuối đầu :

__ Thật ra Thảo chỉ chạy lòng vòng thôị

Minh nhẹ lắc đầu :

__ Ỡ đâu Thảo cũng tõ rõ tài năng của mình.

Thảo xấu hổ :

__ Anh vẫn còn để bụng chuyện lần ấy ?

__ Anh muốn quên mà không thể nào quên được. Hình như đó là lần đầu anh nhịn một cô bé như Thảo đó.

Thảo mĩm cười :

__ Nói ra Thảo cũng oai ghê há.

__ Lần đó không hiểu sao anh lại nghe lời cô bé mà chẳng chút đắn đọ

__ Còn phải đắn đo, anh có lỗi trước chứ bộ.

__ Nhưng là con gái, bé không nên dữ dằn như vậỵ

__ Có phải vì vậy mà anh luôn nói xấu Thảo ?

__ Ai nói với bé chuyện đó ?

__ Chẳng lẽ nhõ Hạnh nói oan cho anh.

__ Hạnh nói sao ?

__ Nói anh hay nhắc Thảo để chưỡị

Minh cười :

__ Be tin à ?

__ Sao hổng tin, trước mắt anh còn lên án Thảo huống hồ gì sao lưng.

Hai chiếc xa sữa song, Minh trả tiền :

__ Mình dạo một vòng đi Thảọ

Thảo nói tiếp :

__ Anh chưa trả lời Thảo, có phải anh vẫn thường nói xấu Thảo ?

__ Ít nhất đối với anh, Bé có tốt bao giờ mà sợ anh nói xấụ

Thảo ấp úng :

__ Tại anh là nguyên nhân mà.

__ Chuyện nào cũng lổi của anh, còn chuyện nào là lỗi của bé đâu ?

__ Thảo có lỗi sao ?

__ Anh muốn góp ý xây dựng cho bé mà bé bảo là anh nặng nhe. Thử hỏi nếu không ai nói tới, bé còn dữ cỡ nàọ

__ Bản tính Thảo là vậy mà.

__ Không phải. Đa số các cô luôn tỏ ra là mình không biết sợ ai chẳng qua là che đậy trái tim nhút nhát của chính mình.

Thảo quắc mắt :

__ Anh dám nói ...

Minh cười :

__ Theo anh, nếu bé đừng dũ dằn thì bé là một cô gái rất dễ thương.

__ Dễ thương đễ làm gì cơ chứ ?

Minh không trả lời Thảo mà anh nói :

__ Qua dữ sẽ là bức tường ngăn cách tình bạn.

__ Thảo có ăn thịt ăn cá ai đâu mà bão là dữ.

__ Nếu bé dịu dàng một chút sẽ có người kết bạn với bé.

__ Đã bão là bản chất thì khó mong gì thay đổi. Còn bạn ư, cảm thấy được thì lam` bạn nếu không thì thôi Thảo đâu cần phải giả hiền từ để lừa bạn.

__ Bé thật là ương bướng.

__ Với anh, Thảo hội đủ các tính xấu, vậy anh còn bận tâm làm gì.

Minh dừng xe lại đột ngột làm Thảo cũng thắng gắp.

__ Xe anh sao vậy ?

__ Không saọ

__ Vậy dừng xe lại làm gì ?

__ Để nói cho bé rõ là anh không thể không bận tâm vì bé. Anh cảm thấy mến bé và muốn làm bạn với bé.

Thảo cười ngất :

__ Anh không sợ à ?

__ Có lẽ đã đến lúc anh phải chấp nhận nó rồị

__ Ý anh là...

__ Thảo, mong Thảo chấp nhận làm bạn anh.

Thảo ngơ ngác

__ Trước nay Thảo vẫn làm bạn với anh kia mà. Có gì thay đổi ?

__ Thảo không hiểu hay là không muốn hiểu. Anh muốn Thảo làm bạn gái của anh.

Mặt Thảo đỏ bừng :

__ Anh không sợ rước lấy phiền hả ?

__ Anh chỉ sợ thiếu tiếng cải cọ của bé, anh sẽ buồn.

Thảo bắt đầu bối rối. Không có gì thì oang oang cái miệng, chứ lúc người ta ngỏ ý lại chẳng biết nói gì.

__ Thảo còn bận học, Thảo không rảnh làm bạn anh đâụ

Minh phì cười :

__ Anh có bảo bé bỏ học đâu. Anh chỉ muốn ngoài giờ học bé có người tâm sự.

__ Thảo tâm sự với nho? Hạnh cũng đựơc vậỵ

Minh lắc đầu :

__ Bé có tính thì anh không ép, chỉ mong mỗi chiều thứ bảy, Bé dành cho anh ít thời gian để đi dạo như thế nàỵ

__ Được, nhưng nói trước anh sẽ phải khổ vì Thảo đó.

Minh phì cuơi*`, nét hồn nhiên, vô tư trong sáng của tuổi học trò, anh chỉ cầu mong cho Thảo giữ mãi được tuổi ngọc nàỵ

*****

Thảo ngồi vẻ ủ rủ, Hạnh thây vậy bèn hỏi thăm :

__ Làm gì như gà nuốt dây thun vậy ?

__ Ta không thuộc bài, một lát chắc phảy quay camera quá.

__ Lý do ?

__ Tại anh hàng xóm của mi đó.

Hạnh trợn mắt :

__ Anh Minh ?

__ Ừm !

__ Anh ấy làm gì mầy ?

__ Rủ ta đi tới khuya dù không phải là thứ bảỵ

__ Mi đi chơi với anh Minh ?

__ Anh ấy rủ mà.

__ Vui không ?

__ Dĩ nhiên là vui rồị

__ Nếu vui thì ăn trứng ngỗng sãng khoáị

Thảo nhăn nhó :

__ Hạnh à, mi bỏ bạn sao ?

__ Đáng đời cho mi, bỏ tật đi chơi quên học bàị

__ Ta hỏi thệt nha, mi giận ta hay mi đang ghen đó ?

Hạnh trợn mắt :

__ Ghen ? Hổng quỡn đâu. Tại sao ta phải ghen chứ ?

__ Vì mi cũng thích anh Minh.

Hạnh trề môi :

__ Đoán mò. Ta biết anh ấy đễ ý mi lâu rồi, tại mi cứ bép xép nên ta hổng thèm nói đó thôị

__ Ta không tin, mi nói láọ

__ Ta mà thừa hơi đi nói láo ư ? An?h còn nói, nếu sao này mi ra trường ãnh sẽ nói gia đình bước tới hỏi mi làm vợ nữa đó.

Thảo hét lên :

__ Con quỹ, nói chuyện gì nghe thấy ghê. Mi về nói lại với ảnh là ta chưa muốn lấy chồng vội đâu. Đừng có mợ

__ Mi giỏi sao hỗng nói với ãnh lại nhờ ta. Hỗng thích mà cứ đi chơi để quên cả bài vỡ. Nếu hổng muốn lấy chồng sớm thì đừng có quên học bài. Ăn trứng ngỗng ở lại lớp càng mau lên xe hoạ

Thảo chống nạnh :

__ Cha, mới nghe nói ta hỗng thuộc bài đã vội lên lớp ta rồi hén. Nói cho mi thất vọng toàn bài ngày mài ta cũng đã làm xong.

__ Cha, con người ta có tình yêu cũng đoi khac. Hăng say và siêng năng hơn nhiềụ

__ Thì như mi nói ta đâu muốn có chồng vộị

__ Mi với anh Minh tới đâu rồi ?

Thảo liếc Hạnh :

__ Muốn đều tra hả ?

__ Hỏi đặng mừng vậy mà.

__ Thì cũng như bài kiểm tra lát nữa nè, làm tốt thì ăn điểm mười còn lơ mơ ăn hột vịt.

__ Theo mi đự báo thời tiết là ăn điểm mười hay ăn zero ?

__ Mi nên lấy mi với anh Hai ta ra làm điểm chứng.

Hạnh đỏ mặt :

__ Mi nói gì vậy ?

Thảo xỉa vào trán Hạnh :

__ Đóng kịch cũng tài lắm, mi tưởng làm chi. Hai ta dể lắm à ? mi ngỡ chuyện mi với anh Hai ta, ta ngu ngơ sao ?

Hanh nói lí nhí :

__ Anh Hiếu nói cho mi nghe à ?

__ Anh hai ta đâu có dại gì đem chuyện riêng mà nói cho ta nghe. Chính mi đã nói lên đều đó.

__ Ta nói bao giờ ?

Thảo nắm lấy đuôi tóc Hạnh :

__ Dây nơ này của ai ?

Hạnh cười bẽn lẽn :

__ Của anh Hiếu tặng cho tạ

__ Mi cũng kín miệng ghê, vậy mà còn lên án ta đũ thứ. Ta với anh Minh còn không theo kịp mi nữa là.

Hạnh nhìn quanh :

__ Nói nhỏ thôi, lỡ tụi nó nghe được thì kỳ lắm.

__ Bất quá tụi nó kêu mi bằng chi. Hai như ta là cùng.

Hạnh cười khì khì :

__ Coi bộ có cô em chồng như mi cũng vất vã lắm.

__ Đúng vậy, vì vậy cho nên một lát mà chi. Hai hông cho cô Ba coppy thì đừng hòng gặp anh Haị

Hạnh tròn mắt :

__ Nói vậy mi hỗng thuộc bài thiệt hả ?

__ Lần này hổng dám nói dối chị dâu, ta hỗng thuộc bài thiệt.

Hạnh lắc đầu :

__ Thiệt hết chỗ chê !

Tan trường hai cô gái còn lẩn quẩn trong sân trường. Thảo ngồi trầm ngâm trên ghế đá. Hạnh sáp lại gần bên :

__ Mi nghĩ gì vậy ?

__ Ta lo sợ.

__ Sợ chuyện gì ?

__ Ta sợ thời gian làm học trò còn ngắn ngũi. Nhìn những lo toan của người lớn ta bỗng ngán ngẫm quá.

__ Chuyện gì đến tự nó sẽ đến, dù mi có sợ gẵm làm được gì. Nếu sợ thì phaỉ có hành động thiết thực giữ cho tuổi trẻ của mình thật đẹp.

Thảo phì cười :

__ Nếu vậy mi nên bảo anh Minh đừng làm tuổi trẻ của ta xao động nữạ

Hạnh liếc Thảo :

__ Phải vậy không, dù sao một chút riêng tư cũng làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa. Đừng làm người ta buồn.

__ Ta chỉ sợ...

Hạnh gạt phăng :

__ Sao hôm nay mi lắm thứ sợ vậy ? Thường ngày có nghe mi nói đến bao giờ đâu ?

__ Hạnh nè, anh Hai ta đối xữ với mi có tốt không ?

__ Hỏi chi vậy ? Ganh tị hả ?

__ Xì, ai thèm, hỏi đặng méc mẹ

Hạnh tái mặt :

__ Mi định làm gì ?

Thảo cười khì khì :

__ Đặng me ta mau mau sắm sính lễ rước mi về dinh chứ !

Hạnh đấm lên vai bạn :

__ Ta cũng như mi, không dại gì có chồng sớm cho khổ. Phải tận dụng tuổi trẻ của mình sao cho thật vui, thật sôi động.

Hạnh thấy mặt Thảo buồn hiu liền hoỉ :

__ Ủa, sao mi buồn ?

__ Ta đang cần có chị dâu sớm, vì ta lười nấu ăn, giặt giũ quá !

Hạnh đấm lên vai Thảo thùm thụp :

__ Con quỹ, định tìm người giúp việc cho mi hả ?

Thảo cười phá lên :

__ Nói vậy chứ anh Hai ta đâu dể gì để cho mi cực, phải hông ?

Hạnh liếc Thảo :

__ Toàn nói chuyện tầm phào, nói chơi như thật.

__ Vậy chứ cũng có người vui lắm đó.

__ Ai ?

__ Thì mi chứ aị

Hạnh rượt Thảo chạy lòng vòng, tiếng cười rộn lên giữa trưa nắng gắt. Bỗng Hiếu xuất hiện, Thảo thấy trước reo lên :

__ Anh Hai, đến rước em hả ?

Hiếu liếc Hạnh, ấp úng, Thảo nói tiếp :

__ May quá, trưa na* ng mà c o anh đến đón thì còn gì bằng. Công nhận anh Hai ga lăng ghệ

Thảo quay sang Hạnh :

__ Ê, chịu khó về sao nha !

Hiếu do dự rồi quay xe trở ra, bỗng Hạnh la lên :

__ Anh Hiếu, nho? Thảo biết hết rồi, anh đừng bị nó lừạ

Hiếu quay lại :

__ Hạnh nói sao ?

__ Nho? Thảo biết quan hệ của em và anh, anh đừng bị nó lừa đó.

Hiếu quay sang em gái, Thảo ngoẻo đầu ngộ nghĩnh :

__ Anh Hai, mình về thôi !

Hiếu lắc đầu :

__ Anh đến đón Hạnh chứ không phải em.

Thảo trợn mắt :

__ Anh dám vì nó là cho em lội bộ lúc trời nắng gắt này sao ?

Thảo vờ ho lên mấy tiếng :

__ Hình như em muốn bệnh rồi hay sao ấỵ

Hạnh cười khúc khích :

__ Mi bệnh thì mắc mớ gì đến tụi này. Đi nhanh cho khuất mắt tạ

Thảo công môi :

__ Chị dâu gì dữ như chằn. Em chồng bệnh cũng không sót thương.

__ Có người lo cho mi rồi kìạ

__ Ai ?

Hạnh chỉ ra cổng :

__ Đó !

Thảo thoáng thấy dáng Minh đi và`o, sợ anh Hai bắt chuyện cô giục :

__ Anh Hai, mau chở nho? Hạnh về đi !

Hiếu đứng khoanh tay :

__ Bây giờ bỗng nhiên anh không muốn chơ? Hạnh về mà anh muốn chở em à. Em bệnh phải ưu tiên.

Thảo xua tay lia lịa :

__ Em hết bệnh rồi, Anh không cần phải lọ

__ Nhưng bây giờ anh bỗng muốn lo cho em mà.

Hạnh cười khúc khích, Thảo lườm bạn, ra hiệu cho Hạnh giúp mình. Hạnh phớt lờ :

__ Anh Hiếu, em rễ tương lai cũa anh đó.

Hiếu nhìn Thảo :

__ Phải vậy không nhỏ ?

Thảo chối phăng :

__ Đâu có đâu, anh nói anh ấy tìm em là để trả hận đó mà.

Hiếu phì cười :

__ Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Ngày đầu anh đã chịu đưa em qua đoạn đường đầy mưa, chắc là tình cảm tràn đầỵ

Thảo phụng phịu :

__ Có cần anh nói nhiều như vậy không ?

__ Nói nhiều thì không cần, nhưng bắt tay em rễ tương lai thì cần lắm chứ.

Minh vừa trờ tới :

__ Anh Hiếu !

Hai người bắt tay nhau vui vẽ, Thảo há hốc mồm :

__ Hai người quen nhau hả ?

Minh cười :

__ Anh với Hiếu là đồng nghiệp. Hôm đó anh vừa ở nhà anh Hiếu ra là gặp Bé đó.

Hiếu gật đầu :

__ Không ngờ em gái tôi đi bắt nạt cậu, thiệt là có lỗị

__ Dù sao cũng lỗi của tôị

Hiếu chỉ em gái :

__ Có phải cậu luôn bị nó ăn hiếp ?

Minh bênh vực cho Thảo :

__ Tại Thảo vui tính thôi, chứ cô bé hiền lắm.

__ Trời ơi, tôi có nghe lằm không đó.

Thao giậm chân :

__ Anh Hai, nho? Hanh chờ anh kìạ

Hiếu kéo tay Minh ra một chỗ rĩ tai. Thao thấy Minh gặt đầu lia lịa. Hiếu quay lại rũ Hạnh về, Thao liền tra vấn Minh :

__ Anh Hai nói gì với anh vậy ?

__ Đâu có nói gì đâu

__ Hổng có mà gật đầu lia lịạ

__ Anh ấy chỉ đùa cho Thảo hồi hợp vậy mà.

Thảo hờn dỗi :

__ Anh mà hỗng nói, Thảo giận anh luôn.

__ Nhưng anh nói ra bé càng giận anh hơn.

__ Thảo không giận, anh nói đị

__ Bé hứa nha ?

Thảo gật đầu, Minh nói chậm rãi :

__ Anh ấy nói, nếu lúc nào bị bé ăn hiếp thì nói là anh chờ Thảo ra trường là cưới liền.

Thảo ré lên :

__ Ý ẹ !

Minh giật mình

__ Bé sao vậy ?

__ Còn lâu Thảo mới sợ, anh ấy định biểu anh dọa Thảo à ?

Minh ngập ngừng :

__ Đó không phải là ý một mình anh Hieu đâu. Mà ý anh cũng vậy .

Thảo trợn mắt, hai má đỏ lửng, cô mắc cở quay đi. Minh ngập ngừng một lúc mới vịn bờ vai cô :

__ Thảo ?

Thảo quay lại :

__ Anh định làm gì đấy ?

__ Đâu có, anh sợ bé giận anh thật.

__ Giận chứ sao không, người ta còn đi học lại nói chuyện cưới hỏi ở đây thiệt là hỗng đúng chỗ.

Minh cười :

__ Anh biết nói sớm sẽ làm bé mất vui nhưng không nói anh sợ bé không biết rồi thời gian sẽ làm anh mất bé.

Thảo công môi :

__ Thảo có của anh bao giờ đâu mà anh sợ mất ?

__ Bé nỡ đối xữ với anh vậy sao ? Có thật là anh không là gì trong lòng bé không ?

Thảo mạnh dạng gật đầu :

__ Ừm, anh không là cây đinh gì trong lòng Thảo cả.

__ Sao bấy lâu nay anh hỗng nghe bé nói ?

__ Tại anh không hỏi và lại chưa lần nào anh lại khô khan như vầy ?

__ Ý bé là...

__ Người ta vừa đói vừa khát lại nói toàn chuyện đâu đâu. Hổng thực tế chút nàọ

Minh phì cười :

__ Xin mời cô bé có tâm hồn ăn uống.

Thảo cười khúc khích :

__ Bây giờ mới thấy anh ướt át một chút. Một lát ra quán Thảo cần anh phải tràn trề lê láng mới được.

Minh gật đầu :

__ Neu ăn, uo( ng mà Bé không giận anh thì Bé cứ thoải máị

Thảo khoái chí :

__ Coi bộ tháng lương của anh kỳ này chắc cháy túị

Minh cười :

__ Đúng là bản chất thì không thay đổi, nhưng không hiểu sao anh lại thấy buồn khi không được em bắt nạt.

Tiếng em ngọt ngào của anh làm Thảo nóng bừng hai má. Cô bé như nghe mùa xuân đến rào rạt yêu thương.

Minh giẫn thảo vào "Hồ Nước Ngọt" Anh chọn một quán thật là thơ mộng, quán gì thì xa xa mới có một cái bàn, sao lưng là một cái hồ thật đẹp, nước trong sanh, bên hông toàn là cây cối Thảo hơi giật mình :

__ Sao quán xá gì mà vắng tanh vậy ?

__ Đâu phải vắng đâu ! Tại vì trong đây lớn, yên tỉnh, nên người ta mới để xa xa một cái bàn vậy mà !

Thảo nghe đến thì đỏ mặt, cô biết ở đây chỉ dành cho những cập tình nhân, mặt dù ban ngày nhưng nơi đây thật yên tỉnh, cô dự định đứng dậy đi chỗ khác nhưng cô chủ quán đã đến, Minh kêu cho cô một ly nước cam.

__ Em thấy nơi đây thế nào ?

__ Sao mà thấy kì wá a,` lỡ ai đi ngang thấy thì sao ?

Minh chỉ cười, anh chàng đứng dậy, sang ghế của Thảo ngồi cạnh bên cô bé, bỗng nhiên Thảo cảm thấy mặt mình đỏ như mật trời, anh phì cười :

__ Bé yên tâm đi, anh đâu có làm gì bé đâu mà bé sợ chứ !

Thảo cũng yên tâm phần nào, Cô chủ quán bưng ra một ly Cafe & một ly nước cam, khi Cô chủ quán trở vào trong quán thì Minh vội đưa mắt nhìn Thảo và anh trờ tới khe chạm môi mình vào dôi môi xinh của Thảo để tận hưởng nụ hôn ngọt ngaò, anh nghe như mùa xuân đến với anh như bất tận.

Hết
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao   

Về Đầu Trang Go down
 
Cô Bé Thích Đùa - Quỳnh Dao
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nhanbkvn 2017 :: THƯ VIỆN SÁCH TRUYỆN :: Truyện Quỳnh Dao-
Chuyển đến