Nhanbkvn 2017
Chào Mừng Các Bạn Tham Gia Và Chia Sẽ Tại Diễn Đàn Nhanbkvn
Nhanbkvn 2017

Chia Sẽ Không Giới Hạn
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Events  PublicationsPublications  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Cánh Chim Bạt Gió - Quỳnh Dao

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 7509
Points : 10542
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cánh Chim Bạt Gió - Quỳnh Dao   Sat May 27, 2017 6:28 pm

Mùa hạ đang vào lúc nóng bức, tôi ngủ không nổi trở dậy ngồi bên khung cửa sổ mở rộng sau bức màn dài lê thê ở phòng khách. Gió đêm hùa vào mát rượi, lấy chồng nửa tháng để vẫn là trinh nữ sầu tư. Bất giác tôi cười u sầu, thương thân mình phải chi là con người cũng giản dị như loài ve sầu kia!

Không phải riêng tôi mất ngủ, mẹ chàng cũng trở dậy, tôi nghe tiếng bước chân rồi tiếng đàn dương cầm khoan thai thánh thót bên ngoài bức màn. Thả trôi mình bên dòng suối nhạc, u sầu muộn cũng vơi bớt trong lòng. Bỗng nhiên tiếng đàn im bặt, mẹ chàng e hèm một tiếng:

- Khiết Anh! Phương Kỳ đâu sao con ra đây?

Giọng chàng như tiếng vỡ của băng giá:

- Phương Kỳ đâu có phải là chân của con đâu mà thiếu nàng con không thể nhích đi dâu được!

- Con có vẻ bực bội, tại sao thế?

Không có tiếng trả lời, mẹ chàng lại nói:

- Con hút thuốc lá nữa rồi!

- Không sao đâu, con đang cần khói thuốc!

- Dạo này con hút thuốc nhiều quá. Con định hủy hoại cuộc sống của mình sao?

- Mẹ nghĩ con cần hủy hoại cuộc sống của con mới được à? - Tiếng cười của chàng thật bất thường - Mẹ nghĩ thế nào nếu nó trở lại?

Giọng mẹ chàng trùng thấp với tiếng thở dài não ruột:

- Mẹ không muốn nghĩ đến nó!

- Nhưng con thì không bao giờ quên được sự ám ảnh đó. Nó làm con gần điên lên mẹ biết không?

- Khiết Anh! Mẹ xin con đừng tự dày vò mình nữa! Hãy quên sự bất hạnh ấy đi, biết đâu trời xanh xót thương chúng ta? Con nên nghĩ đến Phương Kỳ, con đã cưới nó, con phải có bổn phận với nó!

- Phương Kỳ nói gì với mẹ?

- Không nói gì cả. Nhưng mẹ biết con đang lạnh nhạt với nó. Khiết Anh! Không phải mẹ câu nệ nhưng cha con chết đi chỉ có mình con là con trai, không lẽ con để cho dòng họ này tuyệt tự sao?

Khiết Anh cười khan:

- Con không muốn ràng buộc đời sống Phương Kỳ với mình! Nàng phải có một người chồng toàn vẹn lo lắng thương yêu nàng cho đến trọn đời, còn con thì không... Lúc trước mẹ ép con lấy nàng là một điều sai lầm, con không muốn tiếp tục đi vào sai lầm đó nữa. Mẹ có biết tại sao con không làm hôn thú với Phương Kỳ không? - Chàng dằn mạnh từng tiếng - Để nàng dễ dàng thành hôn với Lương Hạo Bình lúc con không còn nữa.

Như kẻ đi lạc vào rừng xa mù tối, hoang mang đứng dậy, chàng muốn tôi lấy Hạo Bình? Tại sao chàng ngu xuẩn thế? Chàng sợ ai trở lại? Ai? Trả lời tôi là những tiếng ve kêu râm ran. Khiết Anh đã trở về phòng mất rồi. Tôi nhào ra ôm chân mẹ chàng cầu khẩn:

- Mẹ và Khiết Anh muốn giấu con điều gì? Cho con biết đi.

Bà gượng cười đậy nắp đàn lại:

- Phương Kỳ! Tình yêu là ngọn sóng, con người là chiếc thuyền trôi, chính tình yêu đưa nó đi và chính tình yêu vùi dập nó. Mọi hành động của Khiết Anh đều do nó quá yêu con mà ra cả.

Trước câu trả lời mập mờ ấy tâm tư tôi càng thêm rối mù. Khiết Anh yêu tôi tại sao lại làm khổ tôi như vậy?

Một đêm không ngủ làm tôi thấy mệt mỏi chi lạ. Yên lặng nhìn mình trong gương, đôi mắt buồn não nùng, bờ môi hé mở như ngơ ngác hỏi vì đâu? Mái tóc rối buông rũ trên vai. Khuôn mặt này cũng không làm tượng đá mềm lòng hay sao? Ánh nắng từ ngoài rọi vào chan hòa. Tôi đưa tay đón những tia nắng vàng, hình như quá lâu rồi tôi giam mình trong nhà này, bỗng dưng tôi thèm ra phố một chút. Chải lại tóc với khuôn mặt giản dị không son phấn và bộ quần áo bình thường, tôi rời khỏi nhà.

Đường phố nhộn nhịp làm tôi vui thêm một tí, ánh nắng bắt đầu làm đôi má tôi hồng lên, tôi dạo bước giữa khung cảnh đông đúc đầy sinh khí của thành phố. Ghé vào một tiệm bán thực phẩm ở đường Kam-Ky mua mấy hộp nước bầu tử, nước vải ướp, những món ăn này là sở thích của Khiết Anh. Vài tên con trai sáp lại làm quen xin xách giùm chiếc túi nặng, tôi từ chối rồi đơn chiếc lê bước trên hè phố. Đang định đến nhà Bội Tần, một bóng người chắn ngang lối đi với tiếng gọi cấp bách:

- Phương Kỳ!

- Hạo Bình!

Hạo Bình có vẻ bê bối khác hẳn ngày thường, đầu tóc râu ria không cạo, đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ trông chàng bơ phờ hẳn đi. Bình lại gần tôi nói nhỏ:

- Tụi mình vào quán kia, anh có chuyện muốn nói với em.

Tôi ngần ngại nhìn quanh quán kem đầy khách:

- Đông người quá em thấy không tiện.

- Vậy chúng ta qua đường vào vườn bách thảo, chuyện này có liên quan đến cả hai chúng ta, em phải nghe mới được.

Tò mò thúc đẩy tôi theo Hạo Bình đến ngồi sau bồn hoa trong vườn. Hạo Bình cầm tay tôi kéo về phía chàng, tôi nhẹ nhàng gỡ ra:

- Em đã có chồng rồi. Anh đừng quên điều đó!

Hạo Bình nhìn tôi chầm bầm:

- Em vẫn ngu như trước kia. Chồng em có đáng cho em chung thủy đâu... bỏ mặc Khiết Anh đi! Sáng mai 6 giờ có chuyến tàu đi Đài Nam, em có còn thích làm mục tử không? Ở lại nơi này em gặp toàn chuyện phiền não, hãy thẳng thắng dứt khoát đi em!

Tôi sửng sốt nhìn Hạo Bình như một kẻ xa lạ kỳ quái:

- Bỏ Khiết Anh? Anh bảo tôi bỏ chồng tôi?

- Bệnh tình đã làm cho chồng em không còn tâm trí bình thường nữa rồi! Hắn đối xử như thế mà em vẫn còn nhẫn nhục cam chịu khổ não để làm gì? Em phải được vui tươi, phải tung tăng trên nền cỏ xanh, cái miệng dễ thương phải được cười tươi chứ không phải mím chặt như thế này. Đừng khổ lụy vì hắn nữa Phương Kỳ!

- Tôi không hiểu anh có say rượu không mà nói những câu đó với tôi.

- Anh không say đâu Kỳ! Anh đã dò hỏi Dạ Tú về cuộc sống của em, anh cũng thừa biết được tình trạng của chồng em, anh thấy cần phải lôi kéo em ra khỏi tình trạng khốn quẫn này. Em cần phải suy nghĩ thật chín chắn, đừng tiếp tục mù lòa như vậy nữa. Có thể anh thua kém Khiết Anh về nhiều phương diện nhưng anh hơn hắn ở chỗ có sự sống. Khiết Anh bây giờ như kẻ chết rồi, em định xuống mồ chung với hắn sao?

- Xem ra tôi đã lầm người mất rồi! Trước kia tôi vẫn tin tưởng anh là con người cao đẹp, có ngờ đâu anh lại làm việc tồi bại này, anh định dụ dỗ tôi bỏ chồng tôi sao? Tôi xin nói thẳng không bao giờ tôi bỏ Khiết Anh cả!

Hạo Bình có vẻ sượng sùng nhưng vẫn sôi nổi:

- Sở dĩ anh đề nghị việc này là vì anh quá yêu em. Anh muốn giải thoát cho em, anh không nhằm mục đích bắt em phải kết hôn với anh đâu. Chẳng lẽ em cũng chưa biết gì về căn bệnh của Khiết Anh sao? Thật là ghê tởm lắm!

- Anh im đi!

Tôi không muốn phải tát Hạo Bình, trừng mắt đoạn quay người bỏ đi. Hạo Bình đuổi theo. Chàng vuốt lại mái tóc rối bù khẩn khiết:

- Anh vẫn chờ em trả lời về đề nghị của anh, về suy nghĩ kỹ lại đi, nếu em đã biết rõ sự thật rồi, anh tin em sẽ không còn can đảm sống chung với Khiết Anh nữa!

Chui vào taxi, đầu tôi muốn vỡ tung ra. Sự thật! Sự thật ở đâu? Sao không đến cùng tôi? Tôi phải hỏi rõ ràng mới được!

Khiết Anh không có trong phòng chàng. Tôi không biết chàng đi đâu đành quay về phòng mình, vừa đến trước cánh cửa hé mở, chưa kịp bước vào thì có tiếng gọi giật:

- Chị Phương Kỳ!

Dạ Tú đến gần tôi, nàng gỡ chiếc mũ rơm đang đội xuống xoay tròn trong tay, giọng khác hẳn ngày thường:

- Chị Kỳ! Em muốn nói với chị một điều; em đã theo chị từ vườn bách thú về đây và đã nghe hết câu chuyện của chị với Hạo Bình.

Tôi thất sắc, Tú theo dõi tôi? Thật không ngờ... không có chút ganh ghét nào trong mắt Dạ Tú, nàng nhu hòa nói:

- Em lén theo sau, Hạo Bình và chị bàn gì em đã nghe tất cả. Chị Kỳ, anh Bình nói đúng, chị nên chấm dứt cuộc hôn nhân đáng sợ này đi. Chị đừng tự chôn vùi thân mình ở đây nữa. Em thành thật cầu mong chị tạo dựng cuộc sống mới tươi đẹp hơn!

Tôi không tin nổi tai mình:

- Tú cũng nói như thế? Khiết Anh là anh ruột của Tú mà?

- Vâng! Nhưng do sự tình cờ em cũng biết được chứng bệnh rùng rợn của anh ấy, em nghĩ chị không nên chịu đựng sự đau đớn này!

Đầu chợt nhức như búa bổ, tôi gặng giọng:

- Chứng bệnh? Khiết Anh bị bệnh gì?

Dạ Tú buồn nản:

- Một thứ bệnh độc hại. Vì vậy mà anh ấy luôn tự hành hạ mình và cả người khác!

Tôi nhắm mắt một thoáng. Thật thế sao? Trên đời này còn có chứng bệnh thích hành hạ mọi người? Nước mắt đọng quanh mi. Dạ Tú, cô bé chưa bao giờ dễ thương như lúc này:

- Chị Kỳ! Em thú nhận là mình yêu Hạo Bình sâu đậm, em cũng biết Hạo Bình yêu chị, do đó em ghét chị vô cùng, em đã ghen tuông tức tối. Nhưng gần gũi Hạo Bình, bản tính điềm đạm, đôn hậu của anh ấy đã giúp em cải sửa được nhiều tật xấu, em nhận thức được anh Bình yêu chị bằng một tình yêu bao la tha thiết, em bỗng nảy sinh ra ý nghĩ yêu người không phải là dành riêng người đó cho mình. Hạo Bình yêu chị, anh ấy hết sức lo cho chị hạnh phúc, em cũng muốn bắt chước Hạo Bình, em mong anh ấy tìm được hạnh phúc bên chị, đã đến lúc chị bỏ cái thế giới u ám này rồi!

Tôi lắc mạnh đầu, cơn nhức đầu vẫn không chịu bay ra, tôi không muốn nghĩ gì nữa. Hiện giờ tôi không đủ sáng suốt để quyết định điều gì cả, nhức đầu quá. Dạ Tú cúi đầu đi xuống cầu thang, nhìn theo nàng bỗng nhiên tôi muốn giết chết mọi tình yêu trên thế gian này. Tình yêu sao chỉ mang đến đau khổ?

Đẩy mạnh cửa phòng tôi bước nhanh vào, vừa khép cửa lại, quay vào tôi choáng váng nhận ra Khiết Anh đang có mặt ở trong phòng tôi.

Chàng nằm trên giường, ôm chiếc gối tôi vẫn thường ôm trong lòng, chàng đưa nó lên mũi hít nhẹ, chàng đột nhiên bật cười:

- Em đã về đó à?

Tôi ấp úng:

- Anh... sao anh lại vào đây?

Giọng chàng nhẹ nhàng:

- Phương Kỳ! Em lại đây em!

Tôi như cái máy bước đến, Khiết Anh từ từ chống tay ngồi dậy, chàng bợ cằm tôi, nhìn tôi mỉm cười:

- Anh nhớ cô vợ yêu quý này quá nên đành vào đây tìm chút dư hưởng để cho đỡ nhớ. Không ngờ trong lúc anh nằm nhớ em, em lại đi hẹn hò với Hạo Bình, chuyện hay ho quá!

- Khiết Anh! Anh đã nghe hết tất cả?

Nụ cười của chàng làm lòng tôi tan nát:

- Anh chỉ mới què cụt chứ thính giác chưa điếc đâu Phương Kỳ!

Nói xong chàng thản nhiên vuốt ve chiếc gối, phản ứng của chàng làm tôi kinh ngạc tột cùng, Khiết Anh nhếch môi:

- Ít ra cái gối này cũng hơn em ở chỗ không biết mọc chân để đi đến vườn bách thảo!

Tôi uất ức:

- Anh đừng dùng thái độ này đối với em nữa!

Chàng nhún vai:

- Anh biết làm sao? Em bảo anh làm sao bây giờ? Anh mắng, đánh đập em hay sao? Em cứ an tâm ra đi với Hạo Bình, anh chẳng có gì phản đối cả!

Tim tôi lạnh ngắt, chàng trở thành người vô tri vô giác rồi sao?

- Anh muốn em đi với Hạo Bình?

- Điều đó sẽ đem lại hạnh phúc cho em mà!

Tôi chợt nhìn chàng khiêu khích:

- Vâng, anh nói đúng! Hạnh phúc ai mà chẳng mong!

Đáy mắt chàng u uẩn:

- Hạo Bình yêu em lắm phải không? Anh ấy rất yêu em lại đối xử tốt với em, chỉ có anh là thích đày đọa em cho thỏa mãn thú vui vị kỷ của anh thôi!

Ánh mắt chàng vụt cháy. Tôi đã đạt được mục đích làm vỡ sự chai lì của chàng rồi. Khiết Anh nổi giận:

- Phải mà! Tôi chỉ là một thứ quái nhân mà! Ai cũng khuyên bảo em nên ghê tởm lánh xa. Mọi hành động của tôi đều bị gán cho là vị kỷ, tàn ác. Tôi đày đọa em đây chỉ là một khổ hình cho em? Hừ! Tôi đã biết em không thể chịu đựng tình trạng này trong lâu dài. Sự lạnh nhạt lơ là của tôi đã thúc đẩy em tìm đến Hạo Bình có phải thế không?

Mặt tôi nóng bỏng:

- Đừng sỉ nhục em nữa!

Chàng lắc mạnh tôi như muốn bóp nát đôi vai mềm. Giọng chàng cuồng nộ:

- Có phải vì vậy không? Phải không Kỳ?

Tôi đau đến kêu lên:

- Bỏ em ra!

Chàng không bỏ, trái lại chàng ghì chặt thêm:

- Vì lý do đó sao Kỳ? Tôi đã tránh cho em mà em lại ngu si như vậy à? Được rồi! Em muốn khổ tôi sẽ cho em khổ. Tôi phải chiếm đoạt em!

Sự man dại của chàng làm các mạch máu trong tôi tắt nghẹn. Tôi khiếp đảm cùng cực, lưỡi líu lại:

- Không! Không! Đừng... đừng làm vậy Khiết Anh!

Chàng chầm chậm buông tôi ra, nụ cười nửa khinh mạt, nửa uất hờn:

- Em ghê sợ tôi rồi phải không? Dọa em một chút xem sao chứ tôi cần quái gì những thứ đó! Ngay từ lúc cưới em tôi đã biết sẽ có ngày mất em về tay Hạo Bình, không ngờ ngày đó lại đến quá sớm.

Tôi bụm mặt, nước mắt chảy hoen mi len qua kẽ tay:

- Anh im đi! Làm khổ em như vậy vừa lòng anh chưa?

Chàng vớ lấy đôi nạng đứng dậy:

- Tôi đã từng cảnh cáo: kết hôn với tôi em chỉ gặp toàn đau khổ mà nào em có chịu nghe tôi! Bây giờ em đã sáng mắt ra chưa? Tình vợ chồng giờ này đã đến lúc kết thúc. Hãy đi đi! Đi xây dựng hạnh phúc với Hạo Bình đi, thiếu tôi em có chết đâu?

Tôi tê điếng nhìn theo chàng, bỗng nhiên tôi thấy cách xa nghìn trùng, căn phòng trống vắng, tôi còn ngồi đây làm gì?

- Phương Kỳ! Phương Kỳ...

Mẹ chàng xuất hiện. Bà Nhã An đã trả lời những uẩn khúc của tôi đồng thời cho biết rõ bệnh trạng của Khiết Anh: trước kia cha của Khiết Anh bị ung thư não qua đời, bà đã đau khổ như thế nào và đó cũng là bệnh di truyền của dòng họ Uông mà Khiết Anh không tránh khỏi được.

Khiết Anh! Ung thư? Có phải nguyên nhân đó mà chàng không muốn tôi chịu khổ chung để tránh sự sa ngã?

Mọi câu hỏi đã được giải đáp. Chứng ung thư không còn tái diễn ám ảnh nữa. Chúng tôi bắt đầu hưởng những hạnh phúc còn lại!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 7509
Points : 10542
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cánh Chim Bạt Gió - Quỳnh Dao   Sat May 27, 2017 6:28 pm

QUỲNH DAO
Cánh Chim Bạt Gió
Chương 20


- Anh có định ăn sáng không? Em đi sửa soạn bữa sáng cho anh nhé?

- Kệ nó đi! Lát nữa chúng mình xuống phòng ăn luôn thể. Em đừng quên em là cô dâu mới ba ngày chưa phải xuống bếp đó nghe!

Tôi phụng phịu:

- Anh chê em nữa em sẽ nghỉ nói chuyện với anh luôn!

Chàng mỉm cười, vòng tay vẫn không rời vuốt ve phiến lưng mềm, chàng thì thầm:

- Phương Kỳ! Em có biết không, em là người vợ tuyệt trần.

Tôi lí nhí:

- Anh không cười em chứ?

- Không đời nào! Anh biết em làm như vậy để xóa tan mặc cảm trong lòng anh, em đã khiến anh quên tất cả! Bây giờ anh chỉ cần em không ghê tởm anh là đủ rồi, còn mặc cho cả thế giới muốn nhìn anh ra sao thì nhìn.

- Vậy mà trước đây anh luôn luôn xua đuổi em, có lúc lại còn dữ tợn với em nữa!

- Tại vì anh không muốn em biết về cơn bệnh đáng sợ của anh!

- Em chưa thấy ai ngu như anh, vừa ngu lại vừa ác!

- Em có oán anh không?

- Em yêu anh...!

- Em!

Môi chàng vờn nhẹ lên mắt mũi tôi. Mọi ý niệm về thời gian không còn nữa, như chắp cánh bay, biến thành một chiếc bong bóng phiêu du trên mây xanh, chàng nâng bàn tay tôi lên hôn từng ngón.

- Lúc trước anh đã hành hạ em đủ điều! Nhưng em nên biết dày vò em là anh tự đày đọa chính mình. Anh chỉ mong em bỏ đi nhưng em lại là người con gái lạnh lùng, bề ngoài có vẻ nhu mì nhưng lòng dạ lại hết sức gan góc làm anh cũng phải đầu hàng. Đêm đó nhìn em ngủ gục anh thương em không tả nổi, đáng buồn là anh không tự mang em vào phòng được đành gọi bà Lâm. Anh ngồi ngắm em đến sáng em biết không Kỳ?

Tôi cười lắc lắc mái tóc, chàng hạ giọng:

- Em cám dỗ anh như một khối nam châm. Anh phải ráng sức chống lại mình để khỏi sa ngã. Khi đã cưới em, không phải anh muốn tỏ ra quân tử khác người nhưng anh thấy cuộc hôn nhân của chúng ta như một trò lừa gạt, em hoàn toàn không biết gì về căn bệnh của anh, anh sợ rằng khi hiểu ra em sẽ ăn năn hối hận. Đồng thời Hạo Bình lại khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Anh đang chờ đợi những thẩm định y khoa, nếu trong một thời gian nữa ung thư không xuất hiện anh mới xóa bỏ hết mặc cảm của ám ảnh để yên tâm sống với em. Anh bảo em chờ đợi là vì lẽ đó em đã hiểu chưa?

Mọi ngộ nhận đã được giải bày, tôi cười ngọt ngào:

- Nếu không nhờ Hạo Bình thúc đẩy không biết đến bao giờ em mới được anh đối xử như thế này?

- Chúng ta hãy tạ ơn Hạo Bình em nhé!

Tôi xoa nhẹ bàn tay trên ngực chàng ôn nhu:

- Khiết Anh, chúng ta bỏ phí quá nhiều thời gian rồi, anh hãy vì em mà quên bệnh tật đi, sống trọn vẹn cho nhau được lúc nào hay lúc đó. Anh đừng cau có cáu kỉnh nữa, anh sẽ chẳng bao giờ xa em được đâu! Thượng đế chắc cũng còn lòng nhân ái phải không anh?

- Vâng! Làm sao anh chết được khi em yêu anh như thế này?

Ai đành đoạn dứt rời đôi tim đã hòa chung nhịp đập, hai linh hồn vấn vít nhau nồng say? Xin cho tôi quên người tôi ôm đang mang chứng ung thư!

Mọi người tiếp đón hạnh phúc mới của tôi bằng niềm hân hoan bát ngát: Mẹ chàng cảm động rơi lệ:

- Phương Kỳ, nửa năm nay mẹ mới thấy Khiết Anh vui tươi trở lại, mẹ cảm ơn con.

Dạ Tú sửa soạn bày biện mừng ngày thành hôn như lời cô bé nói. Hạo Bình cũng đến nhìn chúng tôi chân thành nói:

- Phương Kỳ, câu trả lời của Kỳ đã làm tôi tỉnh mộng. Tôi thấy còn quấy rầy hai người nữa là trọng tội, tôi xin hai người bỏ qua những lỗi lầm của tôi và mong rằng tôi sẽ trở thành người bạn thân thiết của Phương Kỳ và Khiết Anh.

- Hạo Bình là con người biết phục thiện, em mong sao Hạo Bình sớm trở thành em rể của chúng ta!

Chàng cú khẽ lên đầu tôi:

- Để em khỏi áy náy chứ gì?

Ngày tháng trôi qua trong hương lửa đượm nồng, nếu không có bóng đêm của chứng bệnh ghê tởm kia lảng vảng thì cuộc sống của chúng tôi thật tuyệt vời, không còn gì để mơ ước thêm... Những buổi tối trong phòng khách, những người thân yêu của chúng tôi lại quây quần sum họp, chàng lại đàn lại hát, bây giờ tiếng đàn của chàng không còn đem bán ra gian hàng nữa, nó đã thuộc về riêng tôi. Mẹ chàng nhìn cảnh hạnh phúc với nụ cười thỏa nguyện. Bà không còn là loại đá cẩm thạch cứng mà là một con chim mẹ hiền từ xòe cánh ấp ủ bầy con. Khiết Anh thường đến một viện ung thư để theo dõi bệnh tình của chàng. Tất cả đều bình thường không có triệu chứng nào cho thấy chứng ung thư quái ác kia trở lại. Phải chăng một bàn tay nhiệm màu đã tội nghiệp chúng tôi nên ngăn cản cái chết không cho đến với chàng! Tôi sống với nỗi vui bao la và niềm lạc quan chan chứa.

Mùa thu đến, Bội Tần hạ sinh một đứa bé trai kháu khỉnh. Giang Triết được lên chứ bố có vẻ gọn gàng đàng hoàng dễ mến hơn. Chúng tôi thường đến nhà Bội Tần chơi, giúp Tần săn sóc cậu nhỏ. Dưỡng nhi là một nghệ thuật tinh vi, nhiều khi thấy tôi nghờ nghệch trong việc bồng ẵm con nít, Bội Tần cười ranh mãnh:

- Làm mẹ khó lắm đấy. Mày nên tập trước đi là vừa!

Làm mẹ? Tôi ngượng nghịu trong lúc Khiết Anh nheo mắt cười, lúc ra về chàng trịnh trọng hỏi:

- Em định đến bao giờ?

Tôi ngây thơ:

- Định cái gì anh?

Chàng tỉnh bơ:

- Có con.

Cái đó làm sao tôi biết được. Tôi hơi đỏ mặt một chút:

- Anh cũng thích trẻ con sao?

- Anh có ghét con nít hồi nào đâu?

- Ánh Tuyết bảo anh không thích con cái.

Chàng chau mày:

- Đối với Ánh Tuyết con cái chỉ là tai họa, nàng chẳng bao giờ hỏi anh về việc này cả!

Giờ này Ánh Tuyết hiện diện nơi nào? Câu trả lời chỉ là những hạt phong bay cao. Tôi chụp lấy một hạt phong bay qua trước mặt, Khiết Anh cười lắc đầu:

- Nhiều lúc em chẳng khác con nít!

Hạt phong này đã chở mộng về đâu? Cất mảnh hạt phong vào túi áo, sau ba năm tôi mới thực sự giữ được giấc mộng của mình, liệu rồi nó có bay mất nữa không?

Chúng tôi lại cùng nhau về thăm Nhã Trúc Trang. Vẫn hoang sơ tĩnh mịch. Nắng thu vàng óng trên ngõ trúc quanh co. Những bụi hoa dã cúc trắng ngà lay lay trong gió, bến nước với sương chiều giăng giăng, khóm lan lao xao ven bờ cùng tiếng trúc buồn tiêu sơ. Khung cảnh đìu hiu bị khuấy động bởi niềm vui rộn ràng của chúng tôi.

Buổi ăn trưa được bày biện trên cỏ, ăn xong tôi lăn ra nằm khểnh, Khiết Anh ngồi cạnh, chàng bóc vỏ đậu phọng bỏ từng hạt vào chiếc miệng lười biếng của tôi. Hạo Bình và Dạ Tú dắt tay nhau thơ thẩn dưới những gốc cây già nua, tiếng lá vàng bị dẫm lên xào xạc nghe êm êm. Giang Triết với chiếc máy hình, Bội Tần cầm bình sữa lúi húi với chú lỏi tí đang ngoác miệng ra khóc. Mùa này quít đang chín ửng, những trái quít chi chít trên cành chín tròn vo, thật tình như nỗi hạnh phúc của chúng tôi. Tôi lênh đênh trong tình yêu ngập trời đến nhiều khi quên hẳn chứng bệnh ma quái kia.. Nhưng tử thần không bị ru ngủ, nó vẫn rình mò và đến lúc phải ra tay.

Một ngày mùa thu, Ông Cát - một tài xế mới của gia đình lái xe đưa chúng tôi về Nhã Trúc Trang. Mang theo một chiếc cần trúc, một giỏ thức ăn ra bờ sông câu cá, chẳng có chú cá ngu nào tham ăn cắn câu cả! Cuối cùng chúng tôi dẹp cần câu sang một bên, lấy bánh dẻo ra ăn. Khiết Anh lộ vẻ ưu tư khác lạ. Chàng ngồi trên nệm cỏ khô, dùng cây nho khều cho đám hoa trinh nữ e thẹn cúp hết cánh lại, chàng nhìn tôi bằng ánh mắt hoài cảm, một lát sau chàng bâng quơ nói:

- Phương Kỳ! Anh đang nghĩ đến định mệnh! Định mệnh nhiều khi tàn ác nhưng có lúc cũng rất dễ thương, nhất là đã khiến xui cho anh gặp em. Tại sao lúc đó em lại vào quán nghe nhạc?

- Vì nhà em không có máy hát, mà em lại thích giọng hát của anh.

- Thế sao em lại chọn anh làm người trong mộng lúc em chưa hề biết mặt mũi anh ra sao?

- Em cũng không biết nữa, có lẽ chúng ta yêu nhau từ kiếp trước nên kiếp này em vẫn nhớ tới anh!

Chàng vuốt nhẹ mái tóc xõa dài trên lưng tôi:

- Kỳ ơi! Mình yêu nhau từ kiếp trước, kiếp này và cả kiếp sau nữa nghe em. Nếu anh chết trước thì anh sẽ đợi em để chúng ta nối tiếp mối tình dang dở!

- Khiết Anh! Anh đừng nhắc đến chuyện chết chóc, em không thích nghe đâu!

- Xin lỗi em. Anh đã hứa với em rồi mà quên mất, đừng buồn anh nghe, nhắm mắt lại đi, anh bỗng nhiên muốn hôn em ghê!

Chàng nhẹ êm ái tìm cánh môi nhẹ êm nồng thơm, hai đôi môi ngát hương đang quyện vào nhau say giấc mộng tình. Chợt một tiếng cười rúc rích vang lên làm chúng tôi giật mình ngẩng lên. Tiếng cười con nít trong trẻo non nớt dễ yêu lại cất lên sau một gốc cây to, một đôi mắt tròn như hai hòn bi linh hoạt đang giương to nhìn chúng tôi, cái đầu nho nhỏ núp ló kia thụt vào. Tiếng chân chạy trên nền lá ẩm ướt rồi một cô bé khoảng 7 - 8 tuổi vừa chạy vừa gọi:

- Anh Bảo ra xem người ta làm cái gì này, ngộ lắm!

Từ một lùm cây thấp, một cậu bé nhô lên tay cầm một chiếc giỏ tre, cậu ta trả lời mắt vẫn nhìn vào giỏ:

- Họ đang bắt chước hai con kiến lửa cụng đầu vào nhau truyền tin đấy mà. Trân Trân coi này, anh mới bắt được chú dế con tướng quân, thích chưa? Nó đang gáy điếc tai, có nghe không?

Chúng tôi không nhịn được cười, hai đứa bé dễ thương thật, cậu bé tên Bảo với mái tóc kiểu móng lừa mặc áo màu da bò với nét mặt lanh lợi. Trân Trân mặc cái váy nỉ xám ngắn cũn cỡn để lộ đôi chân trần mũm mĩm, tay cô bé cầm một trái vũ cầu bằng lông gà nhuộm tím. Bảo liếc mắt nhìn chúng tôi, nó chùi tay lấm đất vào mông quần rồi xăm xăm bước đi.

- Về nhà đi Trân Trân! Về nhà cho dế ăn cơm!

Có lẽ chúng là con của một gia đình lân cận; Trân Trân vừa nhẩy nhót thẩy thẩy trái cầu, tiếng hát líu lo của nó như tiếng chim chích chòe.

Đá cầu này! Ta đá cho mi bay lên

Bay lên thật cao qua khỏi tổ chim cú vọ.

Đá cầu này! Ta đá cho mi bay lên nữa.

Qua khỏi ngọn cây lên tận trời xanh

Cho mi không biết đường rơi xuống đất.

Hai đứa trẻ đã khuất, Khiết Anh vẫn ngẩn ngơ nhìn theo, chàng huýt sáo khẽ:

- Chúng đáng yêu quá!

Quay nhìn tôi chàng nói:

- Trẻ con giống như mùa xuân, nó làm chúng ta quên hết mọi ưu phiền, em có thấy không?

Tôi đồng ý với chàng... Khiết Anh vít đầu tôi vào ngực chàng, tha thiết hỏi nhỏ:

- Bao giờ em mới chịu cho anh một đứa con dễ thương hả Kỳ?

- Sao anh nôn nóng quá vậy?

- Anh sợ mình không còn thời gian chờ đợi nữa rồi!

- Khiết Anh!

- Đừng hoảng lên Phương Kỳ! Anh đang định cho em hay.

Chàng cười thật buồn:

- Gần hai tuần lễ nay anh không ăn được đồng thời lại thấy đau nhiều!

Tôi vùng dậy run sợ:

- Không! Không đời nào có chuyện đó. Anh phải sống mãi bên em!

Chàng trấn tĩnh:

- Em đã biết trước điều này sao lại mất bình tĩnh? Ngày mai anh sẽ đến bệnh viện ung thư xin khám. Câu hỏi sắp có xác định, chúng ta quả là bé nhỏ không thể nào chạy thoát được định mệnh phải không em?

Định mệnh đã không tha cho hai kẻ trốn chạy. Thần chết đã chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta? Tàn nhẫn! Thật là tàn nhẫn, ánh mắt như khói mây quây quanh, nụ cười buồn thảm của chàng lung lay vỡ nhòa:

- Chúng ta còn được bao nhiêu ngày tháng nữa Kỳ? Bao nhiêu giây phút nữa? Trước đây anh không thích sống với cuộc đời tàn tật. Nhưng bây giờ, giữa lúc anh đang khao khát được sống nhất, anh thèm một cuộc sống bình thường thì cái chết hiện đến! Ung thư! Em thấy người chết vì ung thư bao giờ chưa? Anh sẽ chết như một con chó ghẻ vì đau đớn, xác thân này đang bị đục khoét hết dần sinh lực. Anh có ngờ cuộc đời lại kết thúc bi đát như thế này đâu? Còn bao nhiêu thì giờ nữa để anh và em hưởng nốt chút hạnh phúc cuối cùng?

Nước mắt như cuồng lửa tuôn dòng trên má, Khiết Anh chợt tỉnh ôm lấy tôi vỗ về:

- Nín đi! Anh không nói nữa đâu! Anh vẫn còn đây, vẫn còn bên em đây mà!

Đôi mắt ướt với đôi mắt tròn, dài trữ tình mang nhà thơ mộng, chàng cười nhè nhẹ đỡ lấy cằm tôi:

- Sao em mau khóc quá vậy Kỳ? Tội em quá, Kỳ ơi! Nước mắt em êm đẹp như hạt ngọc trai dễ vỡ, anh soi thấy cả bóng mình trong đó nữa. Thôi đừng khóc nữa! Em mau khóc và chẳng bao giờ có sẵn khăn tay để lau nước mắt cả, anh lau dùm em nhé!

Chàng nghiêng xuống, nước mắt tôi tan ra ngấm vào môi chàng, Khiết Anh liếm môi:

- Giọt lệ của em có hương vị thật ngọt! Làm sao anh uống cạn được hết bể sầu để em khỏi phải khóc bây giờ?

Người đàn ông nồng nhiệt này sắp sửa từ giã cõi đời? Trái tim mê đắm kia không cứu vãn nổi một bao tử đang chết dần mòn thảm thương. Ôm cứng Khiết Anh như sợ chàng biến thành làn khói bay khỏi tay tôi, tôi thổn thức:

- Khiết Anh!

- Phương Kỳ!

Mắt trong mắt nhìn nhau, tình yêu chợt kết thảm đưa hồn bay lên cao. Hạnh phúc phải chăng là loài chim luôn tìm cách để thoát khỏi tầm tay quá ngắn!

Những y chứng đã đưa ra một sự thật rùng rợn, chứng ung thư ác nghiệt đã tái phát, Khiết Anh còn hy vọng sống sót hết mùa đông này.

Mẹ chàng hay tin bằng gương mặt thật buồn, bà ngồi im lặng hàng giờ trước dương cầm, thật lâu bà khẽ nói:

- Ngày xưa mẹ đã tiếp nhận nỗi đau khổ này khi cha con qua đời, không ngờ mẹ phải khóc thêm một lần nữa.

Những giọt lệ nhỏ xuống phím dương cầm lạnh tanh, tiếng đàn không vang lên nhưng tận đáy lòng bà đã nghe thấy những âm thanh thê lương nhất. Bước tới khung cửa vừa hé cánh, gió mùa bấc đã về rồi, chỉ còn một mùa đông này nữa là hết. Tôi định chờ một vị thánh tóc bạc hay một vị tiên nữ giáng trần cứu vớt tôi chăng? Thần tiên đều đã đi vắng, chỉ còn tiếng thì thầm của Dạ Tú và Hạo Bình ngoài vườn, tôi nở nụ cười ảm đạm, họ vẫn chưa hay rằng tình yêu chỉ là khói tạo thành bởi hơi của những giọt nước mắt.

- Phương Kỳ!

Chàng đã đứng bên tự khi nào, ngọn gió lọt qua khe song sắt lạnh, sương mù đã phủ mờ tầm mắt, ngoài trời mịt mùng không còn nhìn thấy ánh chiều dương.

- Mẹ bảo anh vào bệnh viện nhưng anh không muốn xa em, khi chưa chết còn giờ phút nào chúng ta tận hưởng phút đó nghe em!

Làm thế nào để níu kéo thời gian để chàng ở bên tôi? Từng tiếng nạng nặng nhọc gõ trên hành lang sâu hun hút, Khiết Anh câm nín cho đến khi vào phòng bật chiếc đèn ngủ, chàng đặt chiếc gối dài vào tay tôi.

- Từ bây giờ trở đi em nên giữ gìn sức khỏe cho em!

Chàng mệt mỏi đến ngồi nơi ghế lục tìm điếu thuốc lá đốt lên làm ấm đôi môi khô. Trời lập đông hiu hắt lạnh, làn khói vương vấn trong đôi mắt buồn của chàng. Đêm bơ vơ dần đến, Khiết Anh hút đến điếu thứ ba tôi vẫn nằm yên mở mắt đăm đăm nhìn chàng. Dập tắt đám lửa tàn, chàng vắt tay lên thành ghế lắc lắc đầu:

- Em còn chờ gì nữa mà chưa chịu ngủ?

- Em chưa buồn ngủ!

Chàng hừ một tiếng:

- Em nên ngủ đi! Em phải biết nghe lời anh chứ!

- Em chờ anh!

Chàng bật cười:

- Chờ anh làm gì?

Tôi đặt ngón tay vào môi, chàng chầm chậm bước đến bên giường:

- Em sao hư gì đâu.

Tôi dịu dàng tựa má vào tay chàng:

- Khiết Anh! Ba tháng thật là ngắn ngủi. Em chỉ còn nhìn anh được trong ba tháng nữa thôi. Đừng mắng em, em muốn nhìn anh cho thỏa, em không buồn ngủ đâu, cho em nhìn anh một chút thôi!

- Phương Kỳ...!

Chàng không chịu được cắn lấy vành môi đau khổ:

- Em vừa điên dại vừa dễ thương.

Mỗi một ngày qua là sự sống vơi cạn đi. Như đôi chim hải yến tơi bời trong bão biển, tôi và chàng quay cuồng với mối tình tuyệt vọng. Tôi không dám đi bất cứ nơi đâu, đêm ngủ luôn luôn giật mình, lát lát lại chồm dậy hoảng sợ nhìn xem chàng còn hiện diện đó không. Trong đầu chỉ còn ám ảnh một lời nguyền kinh khủng: “Khiết Anh sắp chết! Chàng sắp chết và xa mi!” Rồi lại run bắn lên, rồi lại níu cứng cánh tay chàng, gục đầu vào tay chàng lắc lắc đầu:

- Không! Không! Em không cho anh chết mà, chúng mình chưa có con với nhau mà!

Khiết Anh cơ hồ rơi lệ, ôm lấy tôi:

- Anh không thể bỏ em lại một mình, em vẫn sợ cô đơn từ trước đến giờ, khi em khóc ai sẽ dỗ em? Trời ơi! Tôi chưa muốn chết mà! Tôi đã bị mất một chân rồi, thế chưa đủ sao? Xin cứ trừng phạt xác thân tôi bằng mọi cách nhưng xin hãy để cho tôi sống vì nàng vẫn cần có tôi.

Tạo hóa vốn coi thường những lời van xin ủy mị. Định mệnh vẫn điềm nhiên tiến bước trên quỹ đạo của nó. Khiết Anh suy nhược dần, những cơn đau mỗi ngày một đều đặn và nhiều hơn. Mỗi lần đau chàng lại vật vã trong tiếng thét thấu tim:

- Đi ra đi Phương Kỳ! Anh không muốn em nhìn thấy cảnh này!

Cơn bệnh của chàng cũng kéo theo sự suy sụp của tôi. Tôi hay mệt nhọc, dễ choáng váng, cơm nước gì cũng đều trôi ra theo nước mắt. Chẳng bao lâu mà người đã xanh mướt và yếu như tơ liễu. Ngày đêm chỉ còn một ý nghĩ xoáy sâu trong óc: Khiết Anh sẽ chết trong nay mai!

Không ai cứu được chàng cả, định mệnh thật là cay nghiệt.

Một buổi chiều rét mướt, gió đông đã rụng xuống những chiếc lá cuối cùng của giàn hoa Quỳnh Anh. Khiết Anh nằm ngủ, tôi ngồi ở đầu giường lùa những ngón tay vào mái tóc chàng chải nhẹ. Chàng gầy sút đi, gò má nhô cao hốc hác, mắt sũng sâu, nét mặt phờ phạc, mái tóc dài bít gáy. Ngồi nhìn khuôn mặt mòn mỏi đó, hình ảnh gã thanh niên hoạt bát ngày nào lại hiện ra với nụ cười cuốn hút:

- Cô là con đại hử ôm chiếc túi rỗng!

Chiếc túi rỗng của tôi bây giờ đựng toàn hình ảnh của chàng. Tình yêu của tôi bắt đầu từ một giấc mơ và chấm dứt bằng một cơn ác mộng. Phải chăng cuộc đời của tôi chỉ là một giấc mộng dài? Ý nghĩ xoay chuyển, tôi nhớ đến Giang Triết và Bội Tần, hôm qua họ mới bồng con đến thăm chúng tôi, chú nhỏ sổ sữa bụ bẫm, tay chân nó tròn lẳn cứ co vào rồi duỗi ra như võ sĩ quyền anh, vẻ hăm hở rất ngộ nghĩnh. Tôi không khỏi nhói lòng, tôi sẽ chẳng bao giờ được nghe một đứa bé thỏ thẻ gọi mình bằng mẹ cả. Ánh mắt Khiết Anh đã ngừng trên người tôi, thật lâu rồi chàng hỏi nhỏ:

- Em đã thấy gì chưa Phương Kỳ?

Tôi buồn bã lắc đầu, chàng quay đi dấu tiếng thở dài. Tôi đã làm chàng thất vọng, biết làm sao hơn?

Bước lại bên cửa sổ buông chiếc rèm thưa che khuất mọi vật bên ngoài. Phải chi trên đời này chỉ có mùa đông để cuộc sống của chàng dài lâu thêm chút nữa. Khiết Anh đã thức dậy, tôi nghe tiếng chàng gọi sau lưng:

- Phương Kỳ!

Chàng đã ngồi lên đưa mắt nhìn ra ngoài:

- Mùa đông cũng gần đến rồi! Đời anh cũng sắp tàn phải không em?

Tôi ôm má chàng trong đôi tay hiền dịu:

- Anh sẽ sống qua mùa đông năm sau.

Chàng hôn nhẹ tay tôi:

- Anh biết mình chết đến nơi rồi, thật ra chết cũng chẳng có gì đáng sợ, chỉ tội cho người ở lại... Phương Kỳ!

Chàng vỗ trán:

- Lấy dùm anh cây đàn ghi-ta! ! Lâu rồi anh không hát cho em nghe phải không?

Thổi nhẹ lớp bụi trên thân gỗ, buồn tủi tôi trao đàn cho chàng. Khiết Anh dựa lưng vào thành giường, chàng so dây rồi bắt đầu đánh đàn, tiếng đàn reo rắt như chất chứa trăm thương ngàn nhớ, man mác nuối tiếc vời vợi, giọng chàng lắng chìm bài ca: “Cánh chim trời”

Bay về phương nào? Ôi biết bay về đâu?

Hỡi loài chim buồn cô độc

Bay đi tìm thiên đường

Mỏi cánh vẫn không nơi ngơi nghỉ

Một đời lang thang

Bay theo mây, trôi theo năm tháng vằng vặc buồn vui

Không biết nơi đâu là cuối trời

Chim ơi! Chim bé bỏng ơi!

Tôi muốn hỏi vì sao chim đau khổ?

Ngày tháng chóng qua người rồi cũng xa

Còn yêu đương một chiều phai nhòa

Ngỡ ngàng tìm bóng chim xưa

Dập dìu bạt gió chiều mưa

Tìm đâu bóng chim, tìm đâu bóng chim!?

Khiết Anh bấm mạnh phím, đột nhiên một dây đàn đứt phựt khiến chúng tôi chấn động. Khiết Anh cúi nhìn tay mình, khuôn mặt chàng nhợt đi:

- Anh vụng về quá! Chưa bao giờ anh gặp tình trạng này cả. Đây là điềm tử biệt phải không Phương Kỳ?

Mắt chàng rực lên nhìn cây đàn lẩm bẩm:

- Tôi đã học đàn từ hơn mười năm nay, tại sao hôm nay lại làm đứt dây đàn nửa chừng. Hai năm qua có ai còn nhớ đến Uông Khiết Anh? Ai biết Uông Khiết Anh bệnh hoạn sắp chết? Đời cũng thăng bằng như nốt nhạc. Ung thư! Ung thư đang cướp dần sự sống của tôi.

Nét mặt chàng thật kỳ lạ:

- Tây Ban Cầm! Những thanh niên Tây Ban Nha tối tối ôm đàn này gởi bản “Sénenade” cho nàng thiếu nữ bên cửa sổ lầu cao. “Ghi-ta”! Tôi đã yêu quý nhạc cụ này như tình yêu của chính mình nhưng hôm nay thì không còn gì nữa, tôi không muốn nối lại sợi dây đàn đã đứt, thôi đành hủy diệt tất cả cho xong!

Chàng lạnh lẽo nắm những sợ dây đàn còn lại giật mạnh, dây đàn đứt tung đồng thời bàn tay Khiết Anh cũng bị cứa rách toạc, máu nhỏ xuống nền giường đỏ tươi, tôi nhũn cả người hét to:

- Khiết Anh! Anh làm gì vậy?...Ái da!

Khiết Anh không tỏ vẻ biết đau, bàn tay đẫm máu chộp lấy cây đàn đập mạnh vào tường. Rắc... Rắc! Thùng đàn bằng gỗ đã bể ra từng mảnh đồng thời máu ở tay chàng cũng nhiễu ướt áo. Máu có làm tôi lợm giọng, chỉ chực nôn ra, cố trấn tĩnh lấy thuốc cầm máu và băng lại cho chàng.

Khiết Anh như người mất hết cảm giác, chàng đờ đẫn nhìn tôi khô khan như biển chết.

- Phương Kỳ! Làm sao anh đập vỡ em được như nó? Em có phải bằng gỗ không? Anh muốn em bể tan như vậy?

Thần kinh chàng lúc này đã thác loạn rồi, tôi sa vào lòng chàng cùng tiếng khóc òa.

- Đập vỡ em đi Khiết Anh!

- Em có muốn cùng hủy diệt với anh để khỏi chia rẽ cách xa không Kỳ!

Vâng! Điều đó quá đơn giản mà tôi chẳng nghĩ ra cứ tự dằn vặt mình mãi. Cái chết không làm chúng ta xa được nhau, tôi ngông cuồng gật đầu:

- Vâng! Vâng! Em sẽ chết theo anh!

Khiết Anh phủ lên mũi tôi một cái hôn dài say sưa bất tận:

- Chết với anh nghe Kỳ!

Cái chết bỗng chẳng có gì đáng sợ, tôi có thể cười với nó một cách thân ái, linh hồn chúng tôi sẽ dắt tay nhau đi chơi giữa các vì sao. Chết chỉ là một giấc mộng vĩnh cửu mà thôi!

Đang thả hồn trong mây bỗng Khiết Anh xô tôi ra, chàng gập mình xuống quằn quại, mặt chàng xanh mét, đôi mắt dại thần mở đến cực độ, thái dương nổi gân. Chàng nghiến cứng hàm để khỏi gào lên, cơn đau ung thư khủng khiếp! Tôi hãi hùng lao đến bên máy điện thoại gọi lớn:

- Mẹ ơi! Mẹ!

Bác sĩ Cơ là người chữa trị tại nhà cho Khiết Anh, giọng ông thật nặng ở bên kia máy:

- Phải mang nó tới bệnh viện ngay mới được!

Tôi chưa thấy cơn đau nào rùng rợn bằng cơn đau Khiết Anh đang phải chịu. Khuôn mặt chàng tái xanh ngắt, mồ hôi tuôn ướt mặt, chàng nghiến mãi môi đến bật máu, bàn tay nắm chặt thành giường đến nỗi các khớp xương trắng bệch, thân hình co quắp, máu rỉ dài trên miệng Khiết Anh, chàng rên lên:

- Kỳ ơi!

Tim tôi nhói buốt, gỡ tay chàng ra đặt vào tay mình, bàn tay lạnh toát của Khiết Anh bóp chặt tay tôi như muốn bẻ vụn ra từng mảnh nhỏ, tôi đau đớn nhưng vẫn để mặc chàng điên cuồng dày vò, da thịt bầm dập nhưng tôi có cảm giác chia sẻ nỗi đau đớn với Khiết Anh.

Ông Cát đã lên, Khiết Anh được đưa vào bệnh viện. Từ đây sau khi khám nghiệm người ta cho biết chứng ung thư đột ngột bộc phát đã ăn loét nửa bao tử của Khiết Anh.

Cuộc giải phẫu cắt bỏ nửa bao tử mang bệnh của Khiết Anh đã được tiến hành. Mười ngày sau tôi mới gặp được Khiết Anh. Trong chốc lát nhìn chàng mà tôi muốn ngất xỉu, chàng tiều tụy đến phát sợ, một chai xirama treo ở đầu giường, chiếc khăn trắng đắp ngang người không che hết chiếc ống nhỏ trong suốt, người ta đã giúp chàng sống bằng chiếc ống dẫn đó. Chưa bao giờ tôi lại thấy thân xác con người lại bèo bọt mong manh như vậy.

Khiết Anh ra hiệu:

- Đừng lại gần anh. Coi chừng lây đó!

Tôi gần khóc:

- Em cứ tới, đừng dọa em, chẳng cần phòng ngừa chi hết, em sẽ chết theo anh mà!

- Điên vừa thôi em!

Nụ cười của chàng xanh mướt:

- Đêm trước anh cũng điên nên rủ em chết chung nhưng hôm nay thì hoàn toàn bình tĩnh! Em phải sống!

- Em biết sống với ai bây giờ? Không đâu!

Chàng dịu dàng đan những ngón tay vào tay tôi:

- Nghe anh nói đây Phương Kỳ! Mấy ngày nay nằm một mình anh đã suy nghĩ nhiều, cả cuộc đời như diễn ra trước mắt: thuở niên thiếu vô tư, đi học, thời ca sĩ, tình yêu, lập gia đình rồi đau khổ... anh nhận ra suốt đời mình, anh chưa làm được việc gì cho người khác. Em không thể chết theo anh một cách vô lý như vậy được. Mặc dù anh yêu em và không muốn chúng ta phải chia lìa. Hãy ở lại cuộc đời này và làm dùm anh những bổn phận mà anh còn thiếu sót, an ủi mẹ giúp anh, mẹ cũng đang đau khổ không kém gì em đâu?

- Anh muốn như vậy sao?

- Em có chiều ý anh không? Đừng làm anh buồn lòng nghe Kỳ!

Tôi im lặng, chàng cười thanh thản:

- Có gần chết mới thấy được sự kỳ diệu, anh đã bình yên trong ý nghĩ mình sắp qua đời! Phương Kỳ! Em có nhớ hai đứa bé mình gặp ở Nhã Trúc không? Những đứa bé dễ thương như vậy sẽ giúp em khuây khỏa nỗi thiếu vắng ban đầu. Ngày xưa chúng ta đã nuôi dưỡng đôi chim bạt gió tại sao bây giờ không để tâm thương những trẻ mồ côi bất hạnh thiếu hẳn tình cảm của gia đình? Hiện giờ anh có một ước mơ lý tưởng trong đầu, anh muốn Nhã Trúc Tranh thành một khu vườn đầy tiếng cười trẻ thơ, em có bằng lòng giúp anh điều đó không?

Tôi chợt thấy trong lòng phẳng lặng, cơn quay cuồng trong tuyệt vọng đã tan, tôi đã vượt khỏi điểm đau khổ nhất. Từng luồng cát thổi xuyên qua hồn hoang vu, tôi nhỏ nhẹ:

- Vâng! Anh muốn gì em cũng làm theo ý anh cả!

- Cưng của anh ngoan lắm! - Chàng cười vỗ nhẹ tay tôi - Kỳ yêu! Đừng sợ cô đơn hiu quạnh, tuy chết nhưng hồn anh mãi mãi bên em!

- Khiết Anh! Bao giờ em cũng tin tưởng những gì anh nói. Em sẽ cố gắng hết sức mình để khỏi khiếp nhược trước cuộc đời còn lại.

Chàng nói thật ngọt dịu:

- Phương Kỳ! Anh yêu em muôn đời!

Tôi cúi hôn chàng:

- Em yêu anh và sẽ chung thủy với anh!

Nhìn nhau vời vợi, đôi mắt bây giờ là dòng sông buồn bao la không đáy, tình yêu như phù sa chơi vơi theo sóng vỗ. Phải chăng Thượng Đế chính là định mệnh? Hay Thượng Đế là một quyền lực tối cao?

Mọi quyền lực linh thiêng nên chẳng hề biết tới tình người. Ngài chưa biết yêu thương nên đành tâm chia rẽ khi chưa kịp ban cho tôi và chàng một điều nguyện cuối cùng là một đứa bé kết tinh tình thương yêu thắm thiết.

Mưa rơi ướt hết mái tóc, trên đường về tôi ngửa tay hứng mưa, nước chảy qua các khe ngón, tôi cố giữ lại mà không được. Nơi nào trên thế giới này đang có mưa? Hương Cảng hoa lệ hay Nam Dương ngàn xa? Ánh Tuyết hiện giờ ra sao? Cha tôi hiện giờ nơi nào? Ước gì tôi biết được những gì tôi muốn biết qua những giọt mưa trống vắng như quả cầu thần thông trong chuyện cổ tích.

Thế rồi tất cả kết thúc khi hai hôm sau bệnh viện báo tin..... UÔNG KHIẾT ANH đã vĩnh viễn ra đi sau một cơn đau dữ dội. Chàng đã chết rồi....!!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 7509
Points : 10542
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Cánh Chim Bạt Gió - Quỳnh Dao   Sat May 27, 2017 6:29 pm

QUỲNH DAO
Cánh Chim Bạt Gió
Đoạn Kết


Ngôi nhà thờ giữa rừng tùng bách chiều nay lại đông người đến dự lễ, tiếng chuông thánh thót ngân nga trong bầu không khí trang tĩnh. Giữa đám đông tín đồ nổi bật lên một thiếu nữ có vóc dáng mảnh dẻ, mái đầu đen huyền gờn gợn sóng buông dài trên lưng, chiếc áo trắng rộng thiết tha phất trong gió bay bay. Khuôn mặt thanh tú thoát tục như đầy nét xa xôi, đôi mắt đang long lanh như hai giọt sương, ai nấy đều nhìn nàng nhưng nàng chẳng chú ý đến ai, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, thủy tinh cầu hình như chẳng thu nhận hình ảnh nào cả.

Dáng đi thật nhẹ, nàng chầm chậm bước qua giữa đám đông như bị một sức mạnh huyền bí rút đến, vài tiếng trầm trồ vang lên làm người thiếu nữ giật mình, vẻ mơ màng trên mặt biến mất, nàng e dè nhìn quanh đoạn hơi cúi đầu kéo chéo khăn trắng lên đầu che hờ ngang mặt, bước lên bậc thềm cao ngất của Thánh đường như cánh bạch mai phơi gầy dưới mùa xuân.

Nàng đến hàng ghế cầu nguyện. Buổi lễ bắt đầu thì tiếng thụ cầm, tiếng đại phong cầm rền vang, lời hát thánh ca mang lại không khí thiêng liêng thoát phàm cho không gian thánh thiện. Chắp đôi tay trước ngực, ngước mắt nhìn lên thánh nữ Maria, làn môi xinh khẽ mấp máy:

- Lạy Thượng Đế, người đã nghe thấy tiếng gọi của con. Con đã oán hận nguyền rủa người, xin người hãy tha tội cho sự vụng dại của kẻ mang tội này!

Khép hờ hàng mi cong trĩu, hai giọt lệ long lanh như sương đọng trên cỏ. Bên tai như mê hồn giọng cười của chàng ngày nào:

- Phương Kỳ! Em thành kính như con chiên ngoan, còn anh tội lỗi như quỷ Sa-tan chỉ định cám dỗ em.

Hình bóng dấu yêu đó vẫn còn ẩn khuất bên tai. Phương Kỳ đắm đuối nhìn vào khoảng trống, khuôn mặt nàng dịu dàng nhìn chàng từ cõi mộng:

- Anh không bao giờ xa em.

Tiếng đại phong cầm, tiếng gió nhắc lại những gì đã qua.

Mộ Uông Khiết Anh nằm dưới chân núi, chung quanh là loại hoa bất tử tím lịm.

Sau khi chàng chết, Phương Kỳ như kẻ mất hồn, nàng không còn khóc cũng không thở than chỉ ngồi suốt ngày bên mộ chàng câm lặng. Cái lạnh cuối đông và những cơn rét đã làm Phương Kỳ ngã bệnh. Nàng mê sảng không ngớt, thần trí như rơi vào một thế giới mù tăm không có ánh sáng mặt trời, tất cả đều đen thẳm, chỉ có những vì sao ướt át đang lạnh run. Vầng thái dương của nàng đã tắt mất rồi!

Như kẻ mù lòa sờ soạng thế giới xung quanh với tiếng kêu bất lực vô vọng trong cơn đau quặn thắt, nàng mãi gọi:

- Khiết Anh! Khiết Anh! Anh ở đâu rồi! Về với em đi!

Thế giới của hồn ma xa hay gần? Liệu chàng có nghe thấy lời kêu thảm thương của nàng? Tiếng đàn Tây Ban Cầm lại ngân réo trầm bổng, Phương Kỳ trỗi dậy:

- Tiếng đàn! Anh đã sống dậy rồi! Anh đâu rồi, Khiết Anh ơi!

Mặc dù mọi người bu quanh giường, nàng xông vào phòng chàng, mọi vật vẫn giữ nguyên nhưng người còn đâu? Phương Kỳ lục lọi trong tiếng thét:

- Khiết Anh! Anh định trốn em phải không? Lúc nào anh cũng thích đùa giỡn với em không vậy? Ra đi! Em bắt được anh em sẽ cắn anh đó!

Nụ cười thân yêu tiếp tục rời xa. Với bắt tay, trong tay chỉ là khoảng chân không, nàng đưa cao hai tay về phía trước van xin:

- Hiện ra đi Khiết Anh! Em năn nỉ anh đó, không thương em sao?

Chàng vẫn không chịu nghe lời, chàng vẫn xa tăm...

Phương Kỳ như cánh chim bị tên xuyên đổ chập choạng, tay vẫn đưa cao với gọi:

- Khiết Anh! Khiết Anh! Khiết Anh ơi...!

Nhiều bóng người vây lấy nàng, những giọng nói lo âu:

- Gọi bác sĩ mau lên, coi chừng Phương Kỳ loạn trí mất!

Nàng giẫy giụa:

- Bác sĩ? Bác sĩ thì làm gì được? Họ bất tài vô dụng không cứu nổi anh ấy. Tôi ghét họ nhất, không cần bác sĩ đâu, chỉ cần anh ấy thôi! Về với em đi Khiết Anh! Khiết Anh ơi!...

Hết tỉnh rồi lại mê, trong cảnh tranh tối tranh sáng những bầy khổng tước với chiếc mỏ nhọn hoắt mổ vào đầu nhức nhối, cơn đau đại hồng thủy dâng ngập cuốn trôi mọi cảm thức!

Thức tỉnh vào lúc nửa đêm, bên cạnh là khuôn mặt mong ngóng của Bội Tần:

- Phương Kỳ! Mày tỉnh hẳn chưa? Ai cũng lo quá!

Nàng không trả lời, đôi mắt hoang mang nhìn về phía cửa sổ, ngón tay trỏ đặt lên môi:

- Suỵt! Im đi! Hình như có ai gọi tao, phải Khiết Anh không? Đúng rồi! Anh ấy đang về gõ cửa sổ. Em biết mà! Thế nào anh cũng phải về, làm sao anh bỏ em được!

Vừa nhảy xuống định chạy ra, Bội Tần đã giữ lại:

- Kỳ ơi! Nghe kỹ lại đi! Đó chỉ là tiếng mưa đập vào cánh cửa mà thôi!

- Mày ngu quá, để tao đi! Tao ra mở cửa cho Khiết Anh vào, chàng đang đợi tao ngoài cửa đó.

Vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế của Bội Tần, nàng chạy đến bên cửa sổ mở toang ra:

- Khiết Anh! Khiết Anh!...

Nhưng đâu có Khiết Anh, không một bóng ma, chỉ có mưa, mưa và mưa! Nàng quay lại giận dữ:

- Tại mày cả đó! Anh ấy chờ tao lâu quá giận bỏ tao đi rồi! Tao không biết, mày phải đền Khiết Anh cho tao!

- Phương Kỳ! Mày điên rồi!

- Tao chẳng điên gì hết. Mày mới là đồ điên! Anh ấy hứa sẽ về thăm tao mà, anh ấy không dối tao bao giờ cả!

Phương Kỳ bấm chặt tay vào cánh cửa sổ, nhô hẳn người ra. Ngoài bầu trời đen tối, không có một tiếng chim, đêm mưa tầm tã quất vào mặt lạnh ngắt:

- Khiết Anh! Em mở cửa chờ anh đây, sao anh không về? Quay trở lại đi, ngày nào em cũng mở cửa chờ anh mà, anh vẫn giận em sao?

Bội Tần lôi nàng vào:

- Mày ướt hết rồi! Khổ quá!

- Để mặc tao! Khiết Anh không sợ ướt tại sao tao lại phải sợ? Anh ấy đang nằm dưới trời mưa lạnh thế này mày biết không? Tội nghiệp cho anh ấy biết chừng nào, anh ấy muốn về thăm tao nhưng phải đợi đêm mới dám về. Anh ấy sợ người lạ đó, mày đi để tao đứng đợi anh ấy nhé!

- Phương Kỳ! Tỉnh trí đi! Khiết Anh không bao giờ về nữa đâu, anh ấy chết rồi! Chết rồi mày nghe chưa?

Phương Kỳ rùng mình:

- Chết? Phải chăng chết là hết? Con người có linh hồn không? Chàng đã chết thật rồi!

Úp mặt vào đôi tay gầy, mọi ảo tưởng tan rã. Mưa sao lạnh thế này? Giọng Bội Tần khuyên lơn:

- Mày đừng điên cuồng tự hủy nữa! Phải ráng giữ sức khỏe cho đứa con trong bụng mày chứ!

Phương Kỳ run bật lên:

- Mày nói sao?

- Bác sĩ khám cho biết mày đã có thai hơn hai tháng chẳng lẽ mày cũng không biết nữa sao?

Nàng chợt hiểu. Những choáng váng nôn oẹ, sự mệt mỏi bất thần... chàng vẫn chưa kịp biết mình có một đứa con!

Bội Tần thở dài:

- Mày quả là ấu trĩ về phương diện này!

Mắt nhòa những giọt lệ thủy tinh, Phương Kỳ kéo cánh cửa sổ khép lại. Phải nhìn thẳng vào tương lai. Nàng cần phải sống vì giọt máu của chàng.

Nàng đã làm theo đúng lời dặn của chàng, cuộc sống mới hướng trước được vạch ra.

Phương Kỳ mang phần lớn tài sản thừa hưởng được hiến vào cô nhi viện, còn lại nàng thu xếp cho mình một cuộc sống trang tịnh trong ngôi nhà gỗ ở Nhã Trúc Trang. Đời không còn dậy sóng, cánh chim bạt gió đã hoàn toàn ngơi nghỉ.

Công việc của nàng hàng ngày là chăm sóc những trẻ mồ côi, những tiếng cười thơ dại mang mùa xuân đến Nhã Trúc Trang, bầy chim én đã làm tổ ở đầu nhà, muôn hoa đua nở, mùa đông tàn lụi như tình nàng đã chết!

Hạnh ngộ, ly tan, tương phùng rồi tử biệt. Tất cả đã diễn ra trong suốt bốn mùa đông của đời nàng.

Chàng thanh niên tài ba và người con gái đã bay xa nghìn trùng. Bây giờ chỉ còn một người ở lại sống vì bổn phận.

.... Buổi lễ chấm dứt, nàng vẫn quỳ yên lặng ở đó, mãi đến khi mọi người ra về hết, cánh cổng giáo đường sắp đóng nàng mới đứng lên phiêu lãng rời khỏi nơi cầu nguyện.

Từng bước đìu hiu rơi trên thềm đá mờ nhạt, chiếc bóng cô đơn phai tàn theo nắng chiều lịm tắt....


Hết
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Cánh Chim Bạt Gió - Quỳnh Dao   

Về Đầu Trang Go down
 
Cánh Chim Bạt Gió - Quỳnh Dao
Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nhanbkvn 2017 :: THƯ VIỆN SÁCH TRUYỆN :: Truyện Quỳnh Dao-
Chuyển đến