Nhanbkvn 2017
Chào Mừng Các Bạn Tham Gia Và Chia Sẽ Tại Diễn Đàn Nhanbkvn
Nhanbkvn 2017

Chia Sẽ Không Giới Hạn
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Events  PublicationsPublications  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 9733
Points : 13100
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao   Sun Sep 02, 2018 7:09 pm

QUỲNH DAO
Giòng sông ly biệt
Chương 26

Trong hộp, ngoài đống giấy trên ra hình như không còn cái gì khác, nhưng tôi vẫn cố lục lọi, hy vọng. Một lúc lâu, vật hiện ra trước mắt tôi là một xâu chuỗi ngọc màu lục thật đẹp. Mỗi hạt đều to gần bằng viên bi của trẻ con, hai mươi bốn hột tất cả. Đây là một vật đắt tiền, tại sao cha không nhớ mình con xâu ngọc quý giá nàỷ Đặt xâu chuỗi xuống tôi xem còn gì khác nữa không, nhưng chỉ thấy một tấm hình đã hoen màụ Đó là tấm ảnh một thiếu nữ ngồi tựa lưng trên ghế dựa tròn, trên tay là một chiếc đàn tỳ bà. Thiếu nữ tuyệt đẹp nhưng khuôn mặt trông thật quen. Nhìn đôi mắt to âu sầu tôi tưởng chừng mình đã gặp ở đâu rồị Nghĩ ngợi một lúc, tôi giật mình. Đúng là đôi mắt của mẹ, nhưng chắc chắn đây không phải hình mẹ. Tôi đoán thế, vì nhìn y phục thiếu nữ mặc trong hình, lối trang sức cổ lỗ của những thiếu nữ thời bốn, năm mươi năm về trước. Vậy người trong hình là aỉ Tôi thắc mắc, lật ngược tấm hình, nơi mặt sau có những hàng chữ:

Mưa rơi từ trời caọ

Nước rơi làm sao nhặt

Chuyện buồn bao giờ vơị

Lòng buồn vẫn buồn mãi

Khúc hát không thành tiếng

Đàn cho vơi cơn sầu

Sầu chờ ngày tao ngộ.

Buồn này bao giờ nguôỉ

Tôi đoán chắc xâu chuỗi ngọc và bức hình thiếu nữ nhất định phải có một sự liên hệ nàọ Người con gái này chắc chắn có liên hệ với chạ Phải chăng đây là một người tình, một người yêu quý, nên người mới giữ ảnh và vật lưu liệm của nàng? Nhưng không lẽ cha lại nặng tình như vậy được saỏ

Đầu óc tôi rối rắm, tôi không muốn tìm hiểu thêm. Đặt mọi vật vào vị trí cũ, tôi khóa lại, xong đứng dậy đem chìa khóa nhét xuống dưới gối chạ Cha vẫn ngủ mê, tôi bước ra khỏi phòng thật nhẹ

Dặn dò cô Lan xong tôi bước ra ngoàị Lúc bước qua phòng Như Bình tôi khép nhẹ cửa lại, nhưng mắt không dám nhìn vào trong. Về đến nhà tôi tiếp một cô khách bất ngờ - Phương Dụ Tôi không còn tâm trí đâu để tiếp đãi niềm nở. Tôi rót một ly trà, nốc cạn. Mẹ tiến đến cạnh tôi nói:

- Y Bình, có lẽ con bị trúng nắng rồi đấy, mặt con sao tái xanh thế?

Tôi ngồi bật xuống thảm, đầu tựa lên thành giường, bao nhiêu biến cố dồn dập, làm sao tôi không thất thần! Tôi đã hoàn tất công việc một cách chu đáọ Bây giờ về nhà, tôi cảm thấy mệt mỏi chi lạ, tôi muốn khóc, khóc một trận cho đã đờị

Phương Du bước tới cạnh, đưa tay sờ mặt tôi:

- Y Bình, chuyện gì thế? Ai làm mày buồn hả?

Mẹ lo lắng:

- Có phải con lại cãi nhau với Thư Hoàn không?

Tôi lặng lẽ lắc đầu, ấp úng một lúc mới thốt lên được:

- Như Bình chết rồi!

Mẹ nắm vai tôi lắc mạnh:

- Cái gì? Con nói saỏ Con có mê không?

Tôi đáp:

- Không, không, con tỉnh lắm. Như Bình chết thật rồi, nó bắn súng vào đầu tự tử.

Mẹ khụy chân xuống đất, lẩm bẩm:

- Trời! Sự thật đấy à?

Có phải đó là sự thật không con?

- Thật đấy mẹ ạ!

Mẹ hỏi:

- Tại sao vậỷ

Tôi òa khóc, những giọt nước mắt như nước lũ vỡ đê, tôi xoay lại, úp mặt vào thành giường. Phương Du bước tới vòng tay qua vai tôi, vỗ về:

- Thôi đừng khóc nữa Y Bình, sống chết có số cả mà!

Tôi vẫn khóc:

- Có số à? Mày làm sao hiểu được, mạng sống của Như Bình nằm trong tay tao, thế mà... Phương Du tao đã giết Như Bình!

Phương Du nói:

- Dù sao chuyện đó cũng đã xảy ra rồi, khóc có ích lợi gì, nó còn làm cho mình bình thản lại được đâủ Y Bình đừng khóc nữạ Như Bình chết được là có phước lắm rồi!

Tôi ngẩng đầu lên:

- Mày nói thế là thế nàỏ

- Con người ở đời có hai chữ: Sống và chết. Mày biết cái nào mới đưa con người tới hạnh phúc đích thực không? Như Bình đã được giải thoát, nỗi buồn khổ người sống phải nhận. Ai khổ hơn aỉ Tại sao chúng ta cứ xem chết như là một việc bi thảm? Trong khi người chết nằm duỗi chân không còn biết đến nỗi buồn khổ sầu lo gì nữạ Vậy thì họ là kẻ đáng được chúng ta chia vui hơn là chia buồn Y Bình ạ.

- Lời của mày chẳng giống ai cả.

- Nhưng đó là chân lý tìm ra được trong tuyệt đỉnh đau thương đấy mày ạ.

Tôi yên lặng. Giữa cái sống và cái chết có một khoảng cách thật dài nhưng cũng thật ngắn. Tôi ngồi nghĩ mông lung. Phương Du không biết đã bỏ đi từ lúc nàọ Trời tối dần... Ngồi giữa khung trời tan tóc tôi không buồn nghĩ ngợi gì nữạ Mẹ đến gần, người nói với tôi một vài câu gì đó, nhưng đầu óc hư vô, tôi không nghe gì cả. Mãi đến lúc Thư Hoàn đến, thân xác mệt nhọc rã rời, khuôn mặt xanh mét, trông chàng thật tộị

- Anh định chôn cất Như Bình tử tế.

- Tại saỏ

- Vì chỉ có cách đó mới giữ cho Như Bình một khoảng không gian bất diệt để nàng yên nghỉ.

Tôi áy náy:

- Nhưng... anh Hoàn, anh cũng biết là... cha em đã hết tiền rồị

- Chuyện đó để tôi lọ

Thư Hoàn nói, giọng nói của chàng bình thản, mắt chàng nhìn về phía nệm giường, chàng không nhìn tôị Không khí trong phòng ngưng đọng lại và tôi cảm thấy khoảng cách giữa hai chúng tôi thật vời vợị Khoảng cách đó tuy không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được. Chàng vẫn đứng đấy nhưng xa lạ làm sao! Sự sợ hãi đánh tan cơn buồn ban nãy, tôi nhìn Hoàn nói:

- Cha lại bệnh rồi!

Hoàn chau mày, hình như chàng vẫn còn nghĩ ngợi chứ chưa trở lại thực tạị

- Saỏ

- Cha bệnh và bác sĩ bảo cần phải đưa người và bệnh viện.

- hả?

Mắt chàng lướt nhẹ qua mặt tôị Giọng nói lạnh như người ngoài cuộc. Tôi buồn bã:

- Bác sĩ bảo cha bị trúng gió nặng lắm, có thể đưa đến tình trang bán thân bất toạị

- à!

Hoàn à một tiếng, rồi móc trong túi ra xấp giấy bạc, để lên cái tủ nhỏ đặt cạnh giường của tôi:

- Cứ lấy dùng đi, ngày mai tôi đưa thêm.

Tôi đỏ cả mặt, lòng sượng sùng. Nhưng điều muốn nói đâu phải thế? Tôi đâu có định xin tiền chàng?

Thái độ của Hoàn thật xa lạ, đứng bên nhau mà chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mặt tôị Tim tôi nhói đaụ Anh Hoàn, anh đừng bỏ em. Anh Hoàn! Tôi gào trong tim- - Em cần anh, cần anh lắm! Em đang cô độc. Tôi muốn van xin. Nhưng chàng đã đứng thẳng người lên, như một nhà buôn vừa thanh toán xong món hàng, quày quả bỏ ra cửạ

- Tôi phải về. Suốt một ngày không về nhà rồị Mộ của Như Bình, tôi đã chọn miếng đất ở núi Lục Trương Lệ Trời lúc này nóng, không thể để lâu được, ba ngày nữa phải hạ huyệt!

Tim tôi rối bời:

- Anh đi ngay bây giờ saỏ

- Vâng, sáng mai tôi sẽ mang thêm tiền đến cho cộ

Tiền... tiền... không lẽ giữa chúng ta chỉ có tiền thôi saỏ Theo chàng ra tới tận cửa, tim tôi như bị dao cắt - anh Hoàn, đừng đi anh! đừng bỏ em đi anh! Tim tôi van cầu, nhưng sao chàng vẫn bất động, thản nhiên như người không quen biết, Đến cửa, chàng đứng lại nhìn tôi:

- Thôi anh về.

Tựa cửa đưa mắt nhìn theo bóng chàng khuất dần trong màn đêm tim tôi tan nát. Chàng đã đi mất, và sẽ không bao giờ trở lại nữạ Đứng chết lặng nơi cửa tôi không biết phải làm gì bây giờ. Đến lúc mẹ gọi trở vào tôi mới sực nhớ ra trời đã tối

Ăn một bữa cơm tối vô vị rồi tôi trở về phòng. Bước tới chiếc đàn dương cầm ngồi xuống, úp mặt vào nắp đàn. Mẹ bước tới vịn vai tôi, hỏi

- Y Bình, cha con bệnh rồi à?

- Vâng.

- Bệnh gì?

- Yếu tim và áp huyết cao

- Nặng không?

- Nặng.

Mẹ yên lặng ngồi xuống cạnh giường tôị Không khí trong phòng thật nặng nề, tôi nghe cả tiếng tim đập trong lồng ngực. Mở nắp đàn ra, nhấn nhẹ lên phím, một vài âm thanh rời rạc vang lên làm tôi muốn khóc

Hình như có người gõ cửạ Ai vậỷ tôi bước ra mở cửạ Ngoài sự tiên liệu của tôi: Thư Hoàn! chàng mới bỏ đi sao trở lạỉ tôi sung sướng - Thư Hoàn anh về rồi đấy à? Sau cùng rồi anh cũng trở lạị Tim tôi reo vui, nhưng miệng tôi mở không rạ Mở rộng cửa đón chàng. Khi bước chân chàng đặt lên thềm tôi mới trông thấy vẻ héo hắt trên mặt chàng. Ngồi xuống ghế Thư Hoàn hai tay ôm đầu, không nói một tiếng. Tôi ngồi đối diện chàng. Một lúc Hoàn ngẩng mặt lên. Khuôn mặt điểm những giọt lệ, tôi gọi:

- Anh Hoàn!

- Y Bình! em có biết trước khi tự tử, Như Bình đã đến đâu không?

Tôi lắc đầu:

- Cô ấy đến nhà anh, trong lúc anh bận đến em, Như Bình đã để lại lá thư rồi quay về nhà, có lẽ sau đó mới tự tử.

- Một lá thư à?

- Vâng!

Thư Hoàn móc trong túi ra một bức thư nhàu nát, chàng đưa cho tôi xem, xong bỏ đến cửa sổ nhìn ra ngoàị

”Anh Thư Hoàn

Cầm bút lên, tôi không phải viết gì cho anh. Bây giờ đêm đã khuya, trăng bên ngoài thật tỏ. Còn nhớ cách đây chẳng lâu chúng ta đã dạo chơi dưới ánh trăng này trên đường Tân Sanh Nam. tối hôm ấy, anh đã hỏi tôi có muốn làm vợ anh không? Nhưng, bây giờ, anh Hoàn, anh ở đâủ anh có còn nhớ tới tôi không?

Tôi không trách cũng không giận anh, so với Y Bình tôi chỉ là một đứa con gái nhỏ nhoi, tầm thường. Vì vậy tôi nghĩ rằng nếu phải chọn giữa tôi và Y Bình. thì có lẽ tôi là người không mảy may hy vọng. Ngay từ buổi đầu khi anh biết tôi, rồi gặp Y Bình, thì tôi đà hiểu rằng số trời đã định, nên cố nguôi ngoaị Nhưng khi bóng hình của anh vừa tàn trong tôi thì anh lại quay trở lạị Anh có biết lúc ấy tôi đã sung sướng thế nào không? Tôi cứ tưởng là nỗi nhớ nhung của mình đã động lòng Trời Phật nên người bảo anh trở về với tôị Tôi như phát điên vì vui sướng, yêu anh đến độ muốn cúi xuống hôn chân anh. Anh Hoàn! chắc anh không ngờ tôi lại yêu anh đến độ này phải không? Lúc anh bảo anh định cưới tôi, tôi choáng váng khao khát đã lâu bây giờ sắp thành hình. Tôi cắn thật mạnh vào ngón tay để biết là đây không phải là chuyện nằm mợ Nhưng cảnh đẹp chóng tàn, Y Bình đến, không cần nói một câu gì anh cũng tung cánh bay đi không một luyến lưụ Tôi chưa kịp vui cái vui bất ngờ là đã rơi trở lại nỗi tuyệt vọng không lối thoáị

Nhưng anh Hoàn, tôi không trách anh, cũng không giận anh, có điều lạ tôi hơi buồn là tại sao anh lại xem tôi như một trò đùả Anh lừa dối tôỉ Đã yêu Y Bình, anh còn quay sang tôi chi vậỷ Anh là người cứng rắn, anh mạnh mẽ khó lay chuyển. Còn tôỉ tôi chỉ là một con bé yếu ớt, tại sao anh đem tôi ra diễu cợt như thế.?

Chính anh! phải chính anh là người đã làm cho tôi mất đi tình thương của mẹ, vì mẹ cho rằng việc tôi để mất anh là một chuyện nhục nhã, nhưng đối với tôi chuyện đó không có nghĩa lý gì. có điều, ông trời tai ác thật, chỉ trong vòng có mấy hôm mà tôi vừa mất anh, vừa mất mẹ, vậy thì tôi còn sống làm gì nữạ

Tôi không bao giờ có ý tranh chấp tình yêu với Y Bình, tôi thích Y Bình vì nó cương nghị và dũng cảm, bị cha đánh mà vẫn không biến sắc. Tôi phục Y Bình chỗ đó và tôi không trách Y Bình. Có điều tôi buồn anh, vì anh nỡ đem tôi ra làm trò đùa, tại sao thế hở anh Hoàn?

Tôi không giận anh đâu, tôi chỉ buồn một chút thôi! mẹ đã bỏ đi, anh cũng bỏ đi... Anh Hoàn, tôi yếu đuối quá, phải chi tôi có được một chút cứng rắn của Y Bình chắc anh sẽ nghĩ đến tôi nhiều hơn, phải không anh? Anh Hoàn, tôi buồn anh nếu thật tình anh chẳng yêu tôi, anh nên nói cho tôi biết, còn hơn là để tôi khổ thế nàỵ

Trăng đã lặn, trời tối sầm lại, tôi không can đảm viết thêm, xin dừng bút ở đây và hy vọng kiếp sau chúng ta sẽ hiểu nhau nhiều hơn.

Chúc anh gặp nhiều hạnh phúc

Như Bình “

Đọc hết bức thư tôi nhìn lên, Thư Hoàn tay trong túi, đang ngó mông ra cửạ Tôi đến đưa thư cho chàng, Hoàn nói:

- Y Bình chuyện báo thù của em cộng thêm việc làm của anh đã đưa Như Bình vào cõi chết, chúng ta là hai kẻ sát nhân, em thấy có đúng không

Tôi vịn tay lên cửa, không đáp. Hoàn tiếp:

- Y Bình, chúng ta ích kỷ quá!

- Vâng.

- Y Bình, em hãy nhìn xem kìạ Hoàn nói mắt chàng đăm đăm nhìn về phía trước - Anh có cảm giác Như Bình đang đứng bên ngoài, gương mặt đầy máu, đang buồn bã nhìn chúng tạ

Tôi nhìn theo, ngoài cửa, ngoài những ngọn đèn đường và nhà cửa, tôi không nhìn thấy gì khác. Thư Hoàn vẫn tiếp:

- Đó, Như Bình đứng đấy, lúc nào đôi mắt của nàng cũng theo dõi chúng tạ

Chàng đăm đăm nhìn ra ngoài, tôi chợt cảm thấy trong bóng đêm hình như có đôi mắt buồn bã, trách hờn của Như Bình đang đăm đăm nhìn về phía chúng tôi.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 9733
Points : 13100
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao   Sun Sep 02, 2018 7:09 pm

QUỲNH DAO
Giòng sông ly biệt
Chương 27

Hôm ấy chúng tôi mai táng cho Như Bình.

Buổi sáng nắng tốt, nhưng khi đến nghĩa địa thì trời bỗng u ám lạ thường. Mưa gió bất thường là chứng bệnh của mùa hạ Những nhánh cây trương tư thưa thớt run rẩy theo từng cơn gió. Người đến tiễn Như Bình lần cuối cùng chỉ gồm người trong gia đình. Mẹ tôi, Thư Hoàn, tôi và Bi Bị Cha thì nằm liệt giường nên không đến được. Tôi đã nhắn tin Hảo trên báo, nhưng nay vẫn chưa thấy đến. Chúng tôi không đăng cáo phó cho Như Bình vì xét thấy chẳng ích lợi gì. Lúc sống Như Bình chẳng được ai quan tâm đến, thì khi chết đi cũng không cần phải rầm rộ làm chị Vả lại chúng tôi cũng không biết mình là bạn hay là thù của Như Bình nữạ Do đó chúng tôi chỉ bước lặng sau quan tài cho mãi đến khi hạ huyệt.

Mẹ là người đầu tiên ném hòn đất xuống huyệt. Những xẻng đất của những người đạo tì làm nên những âm thanh khô như xác định khoảng cách âm dương. Tôi buồn bã nhìn cho mãi đến lúc chiếc hòm khuất hẳn trong lòng đất lạnh. Gió thổi tốc bay phần phật áo tôi, con Bi Bi cứ lẩn quẩn dưới chân tôi kêu “ứ ứ” nho nhỏ. Tim tôi nặng như đeo đá. Tôi muốn khóc, nhưng không khóc được. Không khóc được là phải, vì Như Bình chắc chắn không cần những giọt nước mắt của tôi, cả của tất cả những người có mặt ở đâỵ Nằm giữa lòng đất lạnh, dù cô đơn, dù lạnh giá, nhưng nàng đã hết khổ đau sầu thảm bằng lúc ở trong gia đình họ Lục nàỵ Gió đến mang đi hết niềm vuị Tôi cắn nhẹ môi, tay vẫn giữ chặt sợi dây da tròng ngang cổ Bi Bị Như Bình! Như Bình trốn lánh cuộc đời hay Như Bình muốn trả thù tôỉ Dù sao đi nữa tôi cũng thấy Như Bình sung sướng hơn, thật tình như vậỵ

- Thôi mình đi!

Không biết ai lên tiếng. Tôi giật mình. Vâng, bây giờ ta phải đị Như Bình đâu còn cần thiết sự hiện diện của mình ở đâỵ Lúc sống tôi đã không đem lại tình bằng hữu, Thư Hoàn chối từ tình yêu, thì bây giờ, đứng đây có ích lợi gì cho nàng? Nhìn nàng một lần cuối tôi quay lưng lạị Hình như mẹ đang khóc, tôi bước tới dìu người đi, cách tay yếu gầy của mẹ bấu trên vai tôi, tôi không dám nhìn thẳng mẹ, vì trong đôi mắt của người hình như có sự trách cứ tôị chúng tôi lặng lẽ xuống đồi, không một ai lên tiếng.

Xuống tới núi, chiếc xe của hãng tống táng vẫn còn chờ. Xe đưa chúng tôi về đến tận nhà tôi, tôi là đứa mở miệng trước nhất:

- Vào nhà nhé?

Hoàn đứng bất động, chàng nhìn tôi thật lạ lùng, một không khí bất thường làm tôi lo lắng.

- Anh không vào nhà à?

Hoàn chống tay lên cổng nhìn thẳng vào mặt tôi không nói lời nào cả. Gió thật lớn, mưa lất phất bay, bóng mây đen âm u cả bầu trờị Im lặng một lúc, chàng nói:

- Y Bình anh có chuyện muốn nói với em.

- Gì vậy anh?

Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời giăng mây xám và linh cảm một chuyện chẳng hay sắp đến. Giọng Hoàn trầm buồn:

- Y Bình! chúng ta đã làm một việc tày trời! tôi cắn môi, chàng tiếp - Y Bình, anh mong rằng một tội ác. Giết chết một mạng người! Y Bình! Giả sử lúc xưa nếu em không đoái hoài tới anh, anh vẫn yêu em. Nhưng tại sao chúng ta phải đóng kịch để một người con gái phải bỏ mạng oan uổng như vậỷ Nhiều lúc anh bị ám ảnh, anh cứ nghĩ rằng mình chính là thủ phạm trong cái chết của Như Bình. Anh nghĩ rằng có lẽ suốt khoảng đời còn lại của anh, anh sẽ bị giam hãm mãi trong hối hận ăn năn. Anh muốn trốn thoát anh muốn tìm mọi cách để lãng quên.. Và anh mong rằng tâm hồn mình sẽ được bình thản hơn.

Hoàn ngưng lại, bàn tay chàng đặt lên cánh tay của tôi:

- Y Bình, em hiểu ý anh chứ?

- Em hiểụ

Tôi đưa lưỡi liếm mép, liếm môi khô héọ Thời gian như ngưng đọng. Sự nặng nề vây quanh.

- Y Bình, anh yêu em nhiều!

Lời của chàng làm tôi xúc động, mắt tôi bắt đầu ướt, nhưng tôi cố gắng ngăn lại:

- Anh định....

- Anh định cuối năm nay anh đi Mỹ với điều kiện là thủ tục sẽ hoàn tất nhanh chóng. Hình như lúc trước anh đã có cho em biết là anh được một học bổng toàn phần chứ?

- Vâng.

- Y Bình, em có buồn anh không?

- Buồn à, không đâụ

Tôi đáp như cái máy, Hoàn lắc đầu:

- Em phải hiểu cho anh, Bình ạ! Anh không thể nào đối diện với em, vì mỗi lần trông thấy em là hình ảnh Như Bình vơ”i các chết thảm thương ám ảnh anh. Anh không chịu nổi làm sao chúng ta có đủ can đảm để bước chân đến hôn nhân. Y Bình, anh khổ quá, anh muốn trốn thoát, xa lánh mọi ám ảnh, hối hận, bứt rức.

- Dạ..........

- Đó là một việc bất đắc dĩ, em hiểu chứ?

- Vâng! em hiểụ

- Anh có lỗi với em nhiều, em tha thứ cho anh.

Một câu nói thật khách sáo, thật xa lạ, tôi đưa mắt nhìn đám mây đen trên trời cao trở về, rồi tôi nhìn chàng. Một khuôn mặt quen thuộc nhưng xa lạ. Đôi mắt ngậm đầy nỗi thống khổ. Đây có phải là Thư Hoàn không? một Thư Hoàn mà tôi hằng yêu say mể mất tất cả rồi, nhắm mắt lại, tôi thở dài:

- Anh không cần xin lỗi, em đã hiểụ Có phải anh định nói là chúng ta phải xa nhau không?

Chàng buồn bã nhìn tôi không nóị Tôi cười cay đắng:

- Cũng được, có bao giờ bè hợp mãi mà không tan đâủ

Hoàn cúi đầu nhìn xuống. Một lúc chàng ngước nhìn lên thì lệ đã nhòạ

- Y Bình, em can đảm một cách dễ thương.

Can đảm à? tôi cảm thấy ngứa ngáy, có ai biết rằng chiếc vỏ cứng bên ngoài che đậy một sự yếu đuối bên trong. Anh Hoàn, anh đừng bỏ em, anh Hoàn! tim tôi gào, lòng tôi van xin, anh Hoàn, anh bỏ em, em sẽ cô độc và đau khổ biết chừng nào! Anh không quên được Như Bình thì em có hơn gì đâu! Tôi cắn chặt môi, để những lời van xin không thoát ra ngoài được:

Thư Hoàn cứi mặt nhìn xuống:

- Lần đi này, có lẽ một, hai năm nữa mới có cơ hội trở về. Và lúc bấy giờ có lẽ em đã có gia đình êm ấm.

Tôi cười buồn:

- Vâng, có thể em sẽ mời anh về nhà, lúc ấy có lẽ em đã con cái đề huề!

Thư Hoàn cười, nụ cười nhếch môi, giọng nói bắt đầu thay đổi:

- Anh sẽ sung sướng vô cùng nếu được Y Bình mời, anh sẽ đến để chia vui với hạnh phúc của em chứ...

Tôi cũng cười, tai sao chúng tôi lại nói đến những điều ấm a ấm ớ như vậỷ Tôi cố làm ra vẻ bình thản:

- Bao giờ thì anh đỉ

- Khoảng tháng chín hay tháng mườị

- Nghĩa là còn một hoặc hai tháng nữa anh đi chứ gì?

- Vâng.

- Có lẽ lúc ấy em không đến tiễn anh được nên xin chúc mừng anh trước.

Hoàn nhìn tôi, đột nhiên chàng có vẻ xúc động mạnh, bàn tay giữ lấy tôi xiết chặt hơn, chàng định nói gì? đôi môi mở rộng rồi đóng kín. Một lúc chàng quay sang nơi khác, nói:

- Em có cần anh giúp chi không?

- Đủ rồi anh ạ, cám ơn anh nhiều lắm!

Chúng tôi như đang diễn màn kịch chia lỵ Mắt Hoàn đỏ hoe:

- Sẽ không bao giờ anh quên em, Y Bình ạ! Đến bao giờ thế giới hết thù hận, bao giờ bóng dáng của dì Tuyết và Như Bình không còn ám ảnh anh, lúc đó anh sẽ trở về, chúng ta sẽ lại yêu nhaụ...

- Biết có ngày đó hay không?

- Biết đâu!

- Nhiều lúc thời gian sẽ gội rửa dĩ vãng, hàn gắn vết thương lòng phải không anh?

- Có thể!

Tôi nhìn chàng cười buồn, Hoàn móc trong túi ra xấp giấy bạc, trao cho tôi:

- Em sắp phải cần đến tiền nhiều hơn.

- Thôi anh ạ, giữa chúng ta không còn nợ tình cảm, thì cũng không nên nợ thêm tiền bạc, chia tay rồi, em không muốn phải dính dấp thêm với anh một cái gì nữạ

- Nhưng bây giờ em đang cần tiền, em cần phải đưa cha em vào bệnh viện.

- Điều đó, em lo liệu được.

- Y Bình, em đừng cố chấp, đây là thiện ý sau cùng của anh.

- Nhưng em cũng mong anh để cho em giữ một chút tự ái còn lạị

Hoàn bỏ tiền vào túi:

- Thôi được rồi, bao giờ em cần, em cứ bảo anh, anh sẽ cố hết sức giúp em. Cũng như lúc anh đi rồi, có chuyện gì cần em cứ đến nhà anh.

- Chắc anh cũng hiểu là chẳng bao giờ có chuyện đó, chia tay nhau rồi, em không muốn để anh bân tâm gì về em nữạ

Mẹ lo lắng:

- Chuyện gì nữa thế con?

- Đời người bao giờ cũng vậy, có hợp thì phải có tan, hoa nở để rồi tàn, có khởi đầu phải có kết thúc phải không mẹ

- Chúng bay trẻ con thật, có khùng không mà gây gổ nhau hoài thế?

Tôi cười buồn, úp mặt vào lòng mẹ, nước mắt thấm ướt áo mẹ. Mưa gió dồn dập những hình ảnh cũ xưa hiện rạ Khuôn mặt của Thư Hoàn, của Như Bình, Mộng Bình, Hảo, Kiệt, dì Tuyết, của Cha và cả mẹ lần lượt hiện lên, nhập nhòe như những bóng ma trơị

Trận mưa thật to kéo dài từ chiều tối đến sáng hôm saụ Khi ánh nắng thấp thoáng ngoài cửa, tôi nằm yên không muốn ngồi dậy, nhưng còn quá nhiều công việc phải giải quyết. Tôi miễn cưỡng ngồi dậy thay áo và ăn sáng với chú chó Bi Bị Dưới một hoàn cảnh bắt buộc không thể để nó bơ vơ tôi đành mang về nhà. Nhớ lại cách đây nửa năm, tôi đã mơ ước có một chú chó nhỏ để nuôi, bây giờ đã có, nhưng.... Tôi thở dài, dặn dò mẹ vài điều xong tôi đến đằng kiạ

Ra khỏi cửa, nắng thật tốt, cái nắng của “sau cơn mưa trời lại sáng” Cô Lan vừa ra mở cửa đã lên tiếng:

- Cô ơi, em không làm nữa đâu, mỗi lần hầu hạ ông chủ là bị quát mắng, em sợ quá, thôi em không làm nữa được đâu có cho em về nhà em.

Tôi bực mình:

- Thôi đừng ồn, tối nay tôi sẽ tính tiền

Đến phòng cha, cha đang nằm trên giường, mắt ngó trông ra cửa, vừa trông thấy tôi là cha hét lên:

- Y Bình! bộ con định giết cha à?

Tôi bước tới, cầm lấy cánh tay khô cằn:

- Có chuyện gì thế hở chả

Cha vung mạnh đôi tay:

- Tao không muốn con đày tớ ngu ngốc đó chăm sóc cho tao, thứ gì ngu như bò! không biết làm cái gì cả.

- Thôi được rồi, để con cho cô ấy nghỉ việc. Chân cha hôm nay cử động được không?

- Hôm qua còn cử động được, không hiểu tại sao hôm nay lại không. Y Bình con cho cha biết, cha bị bệnh gì?

Tôi không dám nói sự thật:

- Con cũng không rõ, để con đưa cha đến bệnh viện nhé!

- Không! cha hét lên - Không bao giờ tao chịu nằm bệnh viện, nhất định không.

Tôi nhẫn nại:

- Cha, nếu cha chẳng chịu đến bệnh viện, con e rằng cha phải nằm mãi trên giường. Trong bệnh viện lúc nào cũng sẵn có người chăm sóc thuốc men cho cha, ở nhà thiếu người như thế này lấy ai chăm sóc? Cha lại không thích cô Lan, con biết làm saỏ

- Tại sao con không mang mẹ con đến ở đây cho tiện?

Tôi khép mắt lại, lửa giận hừng lên tim:

- Khi cha khỏe mạnh, giàu sang, sung sướng cha lại đuổi mẹ con ra khỏi nơi này, bây giờ già yếu bệnh tật cha mới cho gọi mẹ con về để hầu hạ cha!

Cha bừng giận nhưng trong thoáng chốc gương mặt dịu xuống:

- Thôi được rồị Y Bình, cứ xem như lời con nói có lý.

- Vậy để con gọi điện thoại cho bệnh viện, để họ mang xe đến rước cha!

Tôi ra trạm điện thoại ở đầu hẻm. Tháng này là mùa viêm nhiệt, tất cả các bệnh viện công đều chật ních bệnh nhân. Gọi bao nhiêu nơi chỉ nghe câu trả lời “hết phòng” Tôi quýnh quáng cả lên, nhưng sau cùng rồi cũng tìm được một chỗ trống trong bệnh viện của giáo hộị Họ hứa sẽ mang xe đến rước ngaỵ Trở về nhà, tôi bảo cô Lan sắp xếp cho cha một va li quần áọ

Xe ở bệnh viện đến, cha được cáng ra xe, tôi xách va li theo sau, Khi bước ngang phòng khách tôi chợt rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh của Như Bình cũng nằm trên cáng vài hôm trước đâỵ Một thứ linh cảm làm tôi kinh hoàng. Cha đã lên xe, tôi dặn dò cô Lan xem nhà cẩn thận xong rồi theo cha đến bệnh viện.

Ở bệnh viện sau khi xem mạch kê toa, tôi đưa trước một số tiền phòng. Số tiền Thư Hoàn đưa mấy hôm chỉ đủ để chi phí cho phòng hạng ba thôị Hai chiếc phòng gồm mười giường, cha không quen với cái không khí ồn ào chung đụng với nhiều người nên người quát tháo ầm ĩ không chịu nằm giường sắt, đòi đổi giường câỵ Tôi phải đến nài nỉ với y tá xin đổi nhưng không được đành trở về khuyên cha hãy cố gắng chịu đựng. Cha lại có tật hút thuốc, nhưng vì lý do vệ sinh y tá không bằng lòng để cha phì khói cho cả chín người xung quanh phải chịụ Bao nhiêu chuyện rắc rối xảy ra, cho đến lúc cha mệt mỏi quá mới ngủ yên. Bấy giờ tôi mới rời bệnh viện, không phải để về nhà tôi mà trở về đằng kiạ

Bây giờ thì không làm sao giữ cô Lan lại được rồị Theo lời bác sĩ cha không thể rời bệnh viện sớm được. Thanh toán tiền công cho Lan xong. Nhìn theo bóng nàng xách gói ra đi mà lòng tôi bùi ngùị Gian nhà rộng chỉ còn có tôi là sinh vật sống, gian nhà thiếu hơi người làm tôi rùng mình.

Chiếc radio phủ một lớp bụi mờ. Hai, ba ngày qua cô Lan chắc không quét dọn chỉ cả nên bàn ghế tủ sách... tất cả trông thật lạnh lẽọ Tôi cố gắng hồi tưởng đến những lúc gian phòng ngập đầy tiếng nhạc, tiếng cười nói vui vẻ. Nhưng hình ảnh đó xa vời rồị Ngồi một lúc không khỏi bứt rứt tôi đứng dậy đi về phía hành lang. Tiếng gót giày nện khô trên nền gạch, như một độc thoại cô đơn vang rền khắp ngôi nhà, bước nhanh qua cửa phòng Như Bình, tôi nổi gai ốc khắp ngườị Vào phòng cha, ngồi xuống ghế, tôi nghĩ đến những rắc rối sắp tớị

Cha nằm bệnh viện dì Tuyết, Hảo... phiêu bạt ở đâu không rõ. Mộng Bình bị bỏ rơi ở bệnh viện không ai đoái hoài đến. Rồi đây phải lo tiền phòng cho cha và cái ăn ở nhà bằng cách nào đâỷ Tôi ngắm nghía ngôi nhà, chỉ còn một cách duy nhất là bán quách nó cho xong.

Nhưng bán nhà đi rồi, còn đồ đạc thì tính saỏ à, phải rồi những rương áo quần sẽ mang về nhà tôi, còn tủ ban ghế thì bán luôn theo căn nhà. Nghĩ xong tôi đứng dậy sắp dọn lại vật dụng trong nhà, nhưng khí rớ tay vào việc, thì tôi lại không biết nên bắt đầu từ đâủ Sau một phút suy nghĩ, tôi bước vào phòng cha lấy chìa khóa mở tủ áo sắp xếp hết tất cả vào rương. Quần áo nhiều quá, đụng tay vào mới thấy không làm xuể. Công việc bận rộn bắt đầu xua đuổi sợ hãị Tôi quên hết bao nhiêu phiền nhiễu bủa vây suốt ngày quạ

Có tiếng động nhẹ ở cửa, Tôi ngừng tay lắng nghẹ tiếng giày nên trên nền xi măng, hình như đã vào đến hành lang. Tôi rùng mình, bây giờ trời vẫn còn sáng, nhưng không khí chung quanh quá nặng nề. Khuôn mặt với giòng máu đỏ của Như Bình bỗng xuất hiện. Tôi đứng nhanh lên ôm chầm lấy áo quần của cha đặt lên ngực, mắt mở lớn nhìn thẳng ra cửa đón chờ. Và... một bóng dáng cao lớn bước vào, một đôi mắt lạnh nhìn tôi... Tôi thở phào nhẹ nhõm.

- Anh Hảo!

Người mất tích mấy hôm liền nay đã trở về, nhìn đống áo quần dưới đất, Hảo hỏi tôi:

- Chuyện gì thế?

- Anh không hay chuyện gì đã xảy ra ử

Hảo đưa mắt nhìn tôi nghi ngờ:

- Đọc báo tôi hay tin mẹ tôi bỏ đị Thế còn cha tôi đâủ

- Tôi mới đưa người vào nhà thương sáng naỵ

Đôi mắt Hảo chau lạị Đôi mày sậm của giòng họ Lục.

- Bệnh gì thế?

- Bác sĩ bảo bệnh tim mà áp huyết lại caọ

- Có nặng lắm không?

- Có thể.

Mắt Hảo chớp mấy cái rồi ngẩng lên:

- Còn những người khác, Như Bình, cô Lan đâủ

Tôi ngập ngừng một chút, mới nói tránh:

- Cô Lan nghỉ việc rồi!

- Còn Như Bình.

Tôi đánh ực nước bọt trong miệng:

- Như Bình.. chết rồi!

Hảo mở to mắt:

- Cái gì?

Tôi máy móc lập lại:

- Như Bình chết rồi, nó lấy súng của cha tự sát. Tôi với anh Hoàn đem mai táng tại thửa đất Lục Trương Lệ


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 9733
Points : 13100
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao   Sun Sep 02, 2018 7:10 pm

QUỲNH DAO
Giòng sông ly biệt
Chương 28

Hảo chết điếng, đôi môi run rẩy, ánh mắt sáng quắt:

- Cô nói láọ

Tôi lắc đầu, sóng lưng tôi lạnh cứng:

- Không, đó là sự thật, Như Bình đã lấy súng của cha tự sát chết rồị

Mắt Hảo trừng tôi, đôi mắt của những người mọi ăn thịt người trong phim chiếc bóng. Bất giác tôi ôm chặt áo cha vào ngực, cái lạnh chạy từ sóng lưng lên óc. Hảo đứng bất động trong tư thế đó một lúc thật lâu, rồi anh chàng hiểu ra rằng điều tôi nói là sự thật, đôi tay Hảo buông thõng xuống, nét mặt đau đớn pha lẫn căm hờn đâm mạnh tim tôị

- Y Bình, cô đã giết chết Như Bình! tôi biết em tôi, nó yếu đuối lắm, một con kiến nó còn không dám giết thì làm gì có chuyện tự sát. Y Bình, cô đã làm gì? Tại sao cô hại em tôi như vậỷ

Hảo bước tới trước hai bước, tôi hoảng hốt lùi ra saụ Bàn tay Hảo vung lên đe dọa:

- Y Bình! Tại sao cô tàn nhẫn như vậỷ Nếu Như Bình linh thiêng nó phải giúp tôi giết cô! Tôi phải giết cô để em gái tôi hả dạ.

Tôi đứng bất động. Nếu Hảo thực tâm muốn giết tôi tôi sẽ đứng yên để hắn giết vì phản kháng cũng không ích lợi gì. Ngôi nhà này ngoài tôi và hắn không còn ai nữa cả. Có la có hét chắc cũng chẳng ai nghe thấỵ Hảo tiến tới, tay chụp vào ngực áo tôi (Sự thật áo hắn nắm là phần áo của cha mà tôi đã ôm vào lồng ngực ban nãy) một tay hắn nắm lấy cổ tôi có lẽ định bóp chết tôị Tôi nhắm mắt lại đợi chờ. Môi tôi bắt đầu khô, cổ họng tôi rát bỏng. Sự ham sống làm cho trái tim tôi đập mạnh. Nhưng đợi mãi mà tôi chẳng thấy Hảo phản ứng gì cả. Tôi hồi hộp từ từ hé mắt. Hảo đứng chết sững, tuy đôi mắt tóe lửa của anh ta vẫn còn, nhưng nét cương quyết trên gương mặt đã biến thành đau khổ. Tôi có thể nhìn thấy trong mắt Hảo sự căm hờn đã dịu xuống, bàn tay trên cổ tôi lơi dần. Sau cùng Hảo buông thõng tay xuống.

Chiếc áo trên ngực tôi là chiếc áo lụa của cha hằng mặc, Hảo nắm lấy ngắm nghía, vẻ khổ sở vẫn lãng đãng trên mặt, sau cùng hắn thở dài nói:

- Có lẽ... có lẽ cha không còn sống bao lâu nữa, phải không?

Cổ họng tôi hơi nghẹn lại, tôi không biết nói gì. Hình như Hảo cũng không cần nghe câu trả lời của tôi, hắn nhìn chiếc rương, hỏi:

- Cô làm gì đấỷ

- Tôi định bán ngôi nhà này anh ạ.

- Bán nhà? tại sao phải bán?

- Bán để trả tiền phòng, tiền thuốc cho chạ

Không khí căng thẳng giữa chúng tôi ban nãy đã biến mất, nhường lại là một sự cảm thông. Tôi bắt đầu thấy xúc động. Hảo người anh em cùng cha khác mẹ của tôi, bây giờ không còn là kẻ thù của tôi nữạ

- Bán đi cũng được! Bán để khỏi thấy ngôi nhà lúc nào cũng ngập đầy thù hận, ích kỷ, xấu xa, tôi cũng không muốn trở về đây nữa!

Tôi yên lặng. Hảo nói xong, quay lưng lại định bỏ đi, tôi gọi giật lại:

- Anh Hảo, anh không đến bệnh viện thăm cha saỏ

Hảo quay đầu lại nhìn tôi, anh chàng bị ray rứt bởi chữ hiếu và lòng sợ sệt:

- Tôi không thể đến đấy được. Y Bình cũng biết là hôm đó tôi không cố tình chống cha, tôi chỉ muốn ngăn cha và cứu mẹ tôi, chính vì thế mà tự ái của cha bị thương tổn. Y Bình, chắc Y Bình cũng hiểu tính cha chứ.... Khi đã làm cha giận thì khó mà làm cho người quên được, tôi làm sao dám vào đấy thăm chả

Vâng, đấy là sự thật. Hảo nhìn ra ngoài thở dài:

- Mới nửa năm mà gia đình đã tan nát.. Y Bình có quyền làm những gì Y Bình thích. Định mệnh cay nghiệt thật! Như Bình là đứa con gái yếu đuối, không ngờ lại chết thê thảm thế này, tội quá!

Một câu nói mà Thư Hoàn đã lập đi lập lại nhiều lần, tim tôi chợt nhói đaụ Không khí yên lặng vây trùm chung quanh. Một lúc, Hảo lại thở dài:

- Cuộc đời đối với những anh hùng mạt vận bao giờ cũng thật khắc khẹ

Câu nói của Hảo khiến tôi hiểu rõ Hảo hơn.

Hảo là con của cha chứ không phải con của dì Tuyết, hắn yêu và hiểu cha hơn! Hắn cũng biết suy tưởng thế mà lúc xưa tôi lại xem thường hắn.

- Bây giờ anh ở đâủ

- Ở trọ nhà của một người bạn. Tôi đã tìm được việc làm rồị Mỗi mùa hè tôi có thể kiếm đủ tiền cho niên học mớị

Tôi do dự một chút, nói:

- Tốt nhất anh cho tôi biết địa chỉ của anh, để khi bán được nhà rồi sẽ mang đến cho anh một nửạ Anh có đến thăm Mộng Bình thường xuyên không? tiền thuốc tiền phòng ở đấy cũng không phải nhỏ, tôi cũng không còn bao nhiêu tiền, vì vậy chỉ còn cách cuối cùng là bán nhà.

Hảo gật đầu, viết địa chỉ trao cho tôi, tôi tiếp tục công việc và soạn một va li áo quần của Mộng Bình đưa cho Hảo:

- Bao giờ Mộng Bình ra bệnh viện anh nên mang cô ấy theo anh thì hơn.

Hảo tay xách va li, tay mang sách vở, bước ra cửa, anh nói vọng lại:

- Cô thu dọn đồ đạc xong nhớ khóa cổng lạị Lúc nãy tôi vào cổng không khóạ

Tôi gật đầu, Hảo đi mấy bước lại hỏi:

- Thư Hoàn lúc này thế nàỏ

- Chúng tôi đã chia tay!

- Tại saỏ

- Vì Như Bình!

Tôi đáp thật nhỏ, Hảo nhìn tôi không nói thêm, ngước mắt lên nhìn trời, xong bước nhanh ra cửạ Tôi nhìn theo đến khi bóng Hảo khuất ngoài cửa mới ra đóng cửa lạị Hương thơm của hoa thoảng nhẹ trong vườn, mắt tôi chợt cay với bao nhiêu giọt lệ.

Công việc thu xếp đồ đạc trong nhà kéo dài đến ba ngày mới xong, một phần vật dụng như máy hát, máy thu thanh.... được bán rẻ cho tiệm điện, còn những vật nào có thể lưu lại được thì giữ nguyên. Va li áo quần được mang về nhà tôị công việc đã hoàn tất. Tôi khép kín đôi cổng lại, dán mảnh giấy hồng với hai chữ “Nhà bán” thật to lên đó.

Tôi đứng lặng nơi cánh cổng. Một gia đình êm ấm chỉ trong vòng không đầy một năm là tan nát, một chuyện khó tin đến độ bàng hoàng. Nguyên nhân nào đã đưa đến thảm trạng nàỷ Có phải chăng tại vì tôị

Bệnh của cha càng ngày càng nặng hơn, tôi hiểu rõ ngày cha bỏ đi sẽ không còn xa nữạ Trong bệnh viện, bản tính nóng nảy của cha làm mọi người khó chịu, y tá cũng như bệnh nhân cùng phòng đều có vẻ không ưạ Chứng bệnh tê liệt lan bất trị. Người nằm yên như trở thành gỗ đá, chỉ có miệng là nhai nhóp nhép được.

Nhà đã ngã giá 1000. Thực ra thì giá có thể cao hơn 200, nhưng vì cần tiền, vả lại người mua cũng biết việc tự sát của Như Bình nên khó bán được giá caọ Giữ đúng lời hứa, tôi mang 50 ngàn đến cho Hảọ Gian nhà của anh chàng ở là một ngôi nhà lụp xụp cất bất hợp pháp. Khi tôi đến thì hắn lui cui nấu cơm. Tôi bước vào, trao tiền cho Hảọ Hảo cho tôi biết hắn đang cần tiền lắm. Mộng Bình đúng ra đã được xuất viện nhưng vì chưa có tiền để thanh toán nên phải nằm lại trong ấỵ Tôi đưa mắt ngắm ngôi nhà lụp xụp ẩm thấp, đột nhiên nghĩ tới Mộng Bình, từ đây nàng sẽ sinh sống ra saỏ

Hôm nay, khi đem súp mẹ nấu vào bệnh viện cho cha, tôi mới thấy người tiều tụy nhiều lắm. Người yên lặng nhìn tôị Hôm nay không ai còn nghe thấy cha la hét ầm ĩ nữạ Điều này khiến tôi không vui và linh cảm thấy có điều gì buồn đang đến.

- Y Bình!

- Dạ.

- Con ngồi lại gần đâỵ

Tôi ngồi xuống cạnh giường, mắt cha không rời khuôn mặt tôị

- Y Bình, cha không có gì để lại cho con ngoài căn nhà ở đường Tân Sanh Nam, thôi thì coi như của hồi môn của con với thằng Hoàn vậỵ

Tôi quay mặt đi để dấu hai hàng nước mắt. Thư Hoàn? Căn nhà ở đường Tân Sanh Nam? Của hồi môn? Tất cả chỉ là những chuyện xa vờị Bây giờ Hoàn ở đâủ Người con gái từng âu yếm cùng Hoàn nắm tay nhau trên đường dài, Bây giờ ở đâụ Cha làm sao biết được chuyện chia tay giữa tôi với Hoàn, cha cũng làm sao biết được ngôi nhà kia đã phát mại rồị Tôi nhìn cha ái ngại:

- Thôi đừng nói đến chuyện đó bây giờ, đợi bao giờ cha lành rồi sẽ tính saụ

Cha có vẻ buồn:

- Y Bình, con cũng bắt chước họ dối cả cha nữa saỏ Cha hiểu mình mà, cha đâu còn sống bao lâu nữạ

Sự thú nhận về sức khoẻ của cha khiến tôi xúc động. Tôi chỉ biết yên lặng vì có nói gì thì cũng vô ích. Cha nói:

- Chết thì đâu có nghĩa lý gì, ai lại chẳng một lần phải chết, có điều như cha đây mà phải chết trên giường bệnh thì quả đáng buồn.

Nước mắt tôi bắt đầu ứa ra, tôi cúi đầu xuống yên lặng. Cha thở dài tiếp:

- Có điều cha buồn là mình không thể chính tay giết mụ Tuyết khốn nạn!.. Bằng khoán nhà cửa cha để ở trong hộc tủ giữa, con đến lấy đi, còn một chiếc hộp bọc gấm nữa, bên trong có....

Cha đột nhiên ngưng nói, đưa mắt nhìn ra khung cửa như chết lặng đi với hình ảnh xa vời nào bên ngoàị Một khoảng thời gian dài trống vắng... Tôi tằng hắng để mang cha trở lại thực tại

-.. Trong chiếc hộp đó có chuỗi ngọc màu lục, cha cho con đấy, nhưng con phải hứa với cha là dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù có túng quẫn đến đâu, cũng không bán đi, con hứa nhé!

- Vâng.

- Ngoài xâu chuỗi ngọc ra, bên trong còn có tấm hình, bao giờ chạ. “đi” rồi, con nhớ bỏ vào túi áo cho cha, để tấm hình đó đi theo cha, con nhé!

Tôi yên lặng, tôi sợ nhất là phải nghe những lời trăn trối đó. Cha quay mặt về phía khung cửa, người như có tâm sự gì. người nhắm mắt lại, có lẽ cha lại ngủ. tôi phủ chăn lên mình người, đột nhiên tôi nghe rõ hai câu thơ “buồn đến bao giờ hết, sầu như lá mùa thu” Tôi ngỡ ngàng, câu đó quá quen thuộc, tôi không nhớ ở đâủ Đúng rồi, ở mặt sau tấm ảnh hoen màụ....

- Cha, cha đọc cái gì thế? bức ảnh đó là của aỉ

Cha mở to mắt nhìn tôi:

- Bức ảnh của một người con gáị Mấy mươi năm về trước khi cha còn là một cậu thiếu niên chăn ngựa cho cha nàng... Nàng thích cưỡi ngựa lắm, và cha là người đỡ chân nàng lên ngựạ Chính nhờ nàng mà cha biết chữ, hai người cùng tuổi nên dễ thân nhau, có lúc cha đã hôn trộm nàng khiến một hôm cha nàng trông thấy... Sau một trận đòn, cha bị đuổi đị Đến khi vang danh thiên hạ mới về. Phải, mãi mười lăm năm sau, mười lăm năm sau khi cha mang quân trở về, thì nàng đã lấy chồng!

Câu chuyện cảm động và lãng mạn đến như vậy saỏ Sao lại có một mối tình lãng mạn như tiểu thuyết đối với một người ương ngạnh như chả cha vẫn tiếp tục kể:

- Chuỗi ngọc màu lục kia là của nàng tặng cho cha, còn bức ảnh thì gửi lại sau đó khi nàng không đợi chạ Khi cha đưa quân trở lại, cha đã tìm kiếm khắp nơi, đến khi gặp thì nàng chỉ rưng rưng nước mắt nói rằng lệnh cha nàng nàng không dám cãi nên đành lỗi hẹn. Rồi ngay đêm ấy nàng nhảy xuống giếng tự tử. Khi hay tin, giận quá, cha đã nổ súng giết hết cả nhà nàng. Bắt đầu từ đó cha xử dụng súng ống một cách bừa bãị Đi đến đâu, cha gây chết chóc đến đấỵ Thế lực của cha càng ngày càng mạnh và cha bắt đầu hồi tưởng đến người yêu ban đầu của mình. Chỉ cần người con gái nào có đôi mày, có cặp mắt, có đôi môi hay sống mũi giống nàng là cha bắt về làm thiếp ngaỵ Đám thê thiếp của cha thì rất nhiều, nhưng không có một người nào giống nàng một cách trọn vẹn.

Tôi bị lôi cuốn vào câu chuyện. Hèn gì đôi mắt trong ảnh giống hệt đôi mắt của mẹ, có lẽ vì đôi mắt đó mà mẹ đã được cha yêu quý một thời gian. còn dì Tuyết? Dì Tuyết giống ở khuôn mặt và đôi mị Cha tôi, một người từng có hàng tá thê thiếp, một người mà bấy lâu nay tôi vẫn nghĩ là trái tim cứng như gỗ đá không ngờ lại là người có một tâm hồn dễ xúc động như vậy!

Nhìn khuôn mặt nhăn nheo mệt mỏi của cha tôi nghĩ nếu không phải chính miệng cha thốt ra có lẽ suốt đời tôi, tôi không bao giờ có thể ngờ rằng có chuyện đó.

- Thôi cha nghỉ đi!

Tôi nói, nhưng cha vẫn mở mắt nhìn tôị

- Y Bình con đừng tưởng chỉ có mình con mới có tình cảm, cha cũng có vậỵ Có điều, cha khuyên con, bây giờ có tình yêu phải ráng giữ lấy, đừng để nó bay mất, đến khi tiếc nuối thì chuyện đã lỡ làng.

Nước mắt tràn ra mi, tim tôi nhói đau - Cha! Tôi chỉ kêu lên được một tiếng, rồi tắt nghẹn. Tình đã mất, ngày vàng son đã trôi qua, tôi chỉ còn lại những hối tiếc dở dang.

”Đàn kia đã đứt dây rồi

Làm sao nối lại hỡi người tình chung?

Những câu thơi tan vỡ... tôi gạt nước mắt quay đầu lại, mắt cha đã khép, người có vẻ mệt mỏi sau câu chuyện vừa kể. Một lúc người mở mắt ra nhìn tôi, tiếp:

- Nàng họ Đặng, tên là Bình Bình. Tâm Bình rất giống nàng!

Cha bắt đầu thiêm thiếp ngủ, tôi đứng dậy kéo chăn đắp lên ngực cho người, xong ngồi bên cạnh suy tưởng. Hèn gì, lâu nay cha tôi đã chọn cho chị em tôi những cái tên có chữ Bình. Cha cũng là người chung thủy lắm đấy chứ.

Bệnh cha tôi kéo dài, càng lúc càng nguy kịch. Đến trung tuần tháng mười thì tôi phải ở suốt ngày bên chạ Sự bận rộn làm tôi quên hẳn Thư Hoàn. Tuy thế sự mất ngủ cũng làm tôi ốm gầy đị Thấy mẹ lo lắng cho tôi, lòng tôi thật xót xa... chuyện cũ như giấc mơ không còn trở lạị Bao nhiêu đêm dài, bao nhiêu giọt nước mắt gọi tên người yêu dấụ Tiếng động ở cửa phòng làm tim tôi đập mạnh, nhưng đó chỉ là mộng ảọ Cha rất chú ý đến vẻ phiền muộn của tôị Một hôm hỏi:

- Tại sao lâu quá không thấy Thư Hoàn đến thăm chả

- Anh ấy... Anh ấy... Tôi lúng túng không tìm ra được lý do che đậy - - Anh ấy có chuyện xuôi về miền Nam nên không hay tin!

Mắt cha nhìn thẳng vào mặt tôi, tôi hiểu người đã đoán biết được phần nào câu chuyện. Sự nhắc nhở của cha mang tôi về với buồn tủị Thư Hoàn, bây giờ có lẽ anh đã xuất ngoạị Khoảng cách giữa chúng ta xa quá, một mối tình đã chết như mơ!

Một hôm đến bệnh viện như thường lệ, khi vừa bước vào phòng là tôi đã thấy mấy ông cảnh sát vây quanh nơi giường chạ Tôi bước tới, và được nghe những lời mừng vui của cha:

- Mấy ông.... Mấy ông đã bắt được nó rồi à... Cứ bắn chết nó đi... Mấy ông có hiểu tôi nói gì không?

Tôi ngạc nhiên không hiểu chuyện gì, hỏi:

- Có chuyện gì thế hở ông?

Viên cảnh sát quay sang nhìn tôi:

- Cô là aỉ

Chỉ vào cha, tôi nói:

- Tôi là con ông nàỵ

- Bà Tuyết là gì của cổ

- Không là gì của tôi cả, bà ấy là vợ lẽ của cha tôị Nhưng có chuyện gì thế?

Cha có vẻ sung sướng chen vào:

- Nó đã bị bắt rồi con ạ.

Tôi chợt hiểu:

- Mấy ông bắt được bà ấy rồi à?

- Vậy chớ cô không có xem báo saỏ Chúng tôi khám phá được một ổ buôn lậụ Bà Tuyết là một trong những người có liên quan đến tổ chức đó, chúng tôi đang điều tra đâỵ Bên cạnh bà Tuyết có một cậu bé, cô làm ơn cho biết đó có phải là em trai cô không?

- Không. Cậu bé đó không phải là em trai tôi, nó là con riêng của bà Tuyết.

- Nghĩa là saỏ

- Nó là con riêng của dì Tuyết và gã họ Ngụỵ Mấy ông có bắt được gã không?

Viên cảnh sát có vẻ bực mình:

- Cô mua báo đọc sẽ rõ tất cả.

Mấy ông cảnh sát đi rồi, tôi mới lật chồng báo cũ rạ Mấy hôm liền vì quá bận rộn công việc đến tôi không có theo dõi báo chí. Lật tờ báo hôm trước ra, tôi thấy nơi trang ba có in:

”Khám phá một ổ buôn lậu tại thương cảng Cơ Long. Tất cả hàng lậu gồm vải vóc, xa xỉ phẩm và độc chất đều bị tịch thu”.

Tôi đọc phớt qua và thấy hàng tít nhỏ hơn.

”Kết quả số hàng lậu bị tịch thu lên đến hơn triệu bạc. Chính phạm Ngụy Quang Hùng, Lý Thiên Minh và cả tổ chức đều bị bắt trọn”

Sau khi đọc mấy cái tít trên, tôi mới bắt đầu đọc kỹ tin chi tiết. Không có gì rõ ràng cả, vì hình như họ còn đang phối kiểm. Trong bản tin không thấy nhắc tới tên dì Tuyết, chỉ biết sơ lược là sáng hôm trước nữa, cảnh sát mai phục trên đường tải hàng lậu đã tóm được trọn ổ với những tang vật trị giá cả bạc triệụ Tin tức cũng không nhắc đến cảnh sát đã dựa theo tin tình báo của ai cung cấp. Tôi an tâm, bỏ tờ báo hôm qua xuống, lấy tờ nhật báo hôm nay đọc tiếp. Quả nhiên nơi trang ba có tin tiếp theo:

”Vụ buôn lậu to tát bị khám phá hôm trước đã đưa đến một khám phá mới: số tiền xử dụng trong cuộc là do bà vợ của ông LCH lấy của nhà trốn mang đi”.

Tôi đặt tờ báo xuống, lòng bàng hoàng. Dì Tuyết đã bị bắt! Pháp luật trừng trị Như Bình chết, gia đình tan nát. Đến bây giờ, bao nhiêu lời thề của tôi trong đêm mưa gió đã thành sự thật. Nhìn gương mặt tiều tụy của cha, đột nhiên tôi muốn khóc.

- Y Bình!

Cha lên tiếng gọi, tôi quay sang. Mắt cha đăm đăm nhìn lên trần nhà, người nói:

- Dì Tuyết con bị bắt rồi, cha dù có chết cũng yên tâm.

Tôi bàng hoàng khi mắt cha nhắm lạị Thân thể người bất động như một xác chết. Tôi quay mặt đi như sợ phải nhìn thấy cảnh đau lòng...


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 9733
Points : 13100
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao   Sun Sep 02, 2018 7:10 pm

QUỲNH DAO
Giòng sông ly biệt
Chương 29

Vụ án buôn lậu đã kết thúc, phiên tòa trung tuần tháng mười một đã tuyên án Ngụy Quang Hùng mười lăm năm khổ sai, dì Tuyết bẩy năm tù ở. Báo chí chỉ tường thuật bấy nhiêu nên tôi không rõ thằng Kiệt ra saỏ Riêng về số tiền dì Tuyết đoạt của cha dĩ nhiên là không làm sao thu hồi lại được. Tôi cũng không lấy thế làm buồn. Tất cả công việc chăm sóc cho cha chiếm trọn ngày dài của tôi, tôi không rảnh rỗi nhiều để nghĩ ngợi về chuyện đó.

Công việc của tôi càng ngày càng mệt nhọc, từ đầu tháng mười một, bệnh cha trở nặng đến độ cứng lưỡi, người không nói được nữạ Mỗi lần tức bực chuyện gì, hay định tâm sự điều chi với tôi không được, người chỉ uất ức tròn xoe mắt giận nhìn tôi trông thấy tộị

Mỗi ngày cận kề bên giường bệnh, nhìn sự sống tàn tạ theo thời gian, tôi bắt đầu cảm nhận sự khốn khổ của đờị Tôi không nhẫn tâm nhìn cha uất hận. Đời sống kéo dài mãi trong trạng thái này thì thật là tàn nhẫn.

Cuối tháng mười một, cha ôm chỉ còn da bọc xương, đôi mắt thật sâu, cả thân hình chỉ còn là một xác thân của người đói lâu ngàỵ Hắc báo Lục Chấn Hoa, người đã từng làm nổi phong ba trên chiến trường, người đã từng uy danh lừng lẫy, bây giờ lại bất động nằm chờ chết!

Nếu đường cùng của đời sống mà phải trải qua giai đoạn này thì thật tàn nhẫn. ý thức và tư tưởng trở thành một kẻ thù cay nghiệt, chính nó đã hành hạ cha nhiều quá. Suốt ngày tôi chỉ nhìn thấy cha hết xoe tròn mắt là lại thở dàị Phải chăng người đang hồi tưởng về chuỗi ngày thơ ấy mộng mở hồi tưởng về thời thanh niên vùng vẫỷ Hoặc những khốn khổ của tuổi già? đời sống quả thật chỉ là một cái nợ khốn nạn....

Một hôm, tôi ngồi cạnh giường cha đọc quyển “Cướp bể” khi tôi đọc hết cốt truyện đột nhiên từ nhân vật trong truyện tôi liên tưởng đến hình ảnh của cha, một con người từng vang danh một cõi, cứng đầu chống trả với bao nhiêu trở ngại trên đời, nhưng vẫn chịu thua trước định mệnh.

Có lần mắt cha xoe tròn, tôi tưởng người cần nước nên mang ly nước lọc đến, nhưng mắt cha lộ vẻ giận dữ, tôi biết mình đã lầm cúi xuống hỏi cha:

- Cha cần gì?

Cặp mắt cha chớp nhanh, cha định nói gì với tôi, tôi cố gắng tìm hiểụ Nhưng khoảng cách giữa một người nói được và một người không nói được là giòng sông rộng. Tư tưởng không thể bắc cầu cảm thông.

- Cha có điều gì buồn hay khó chịủ

Mắt cha trợn trừng lên, sự á khẩu làm cho người bực tức, tôi chau mày, hỏi tiếp:

- Cha muốn biết tình hình bên ngoài à? để con kể cho cha nghe nhé!

Thế là tôi đem tất cả những chuyện mình biết, từ chuyện dì Tuyết bị kêu án bẩy năm, chuyện Mộng Bình đã khỏi bệnh, Hảo vừa học vừa làm... Ngọai trừ những chuyện buồn, như nhà đã bán, Thư Hoàn đã xa xôi... còn tôi kể hết cho cha nghe, nhưng không hiểu sao khi tôi ngừng kể, mắt cha vẫn xoe tròn, người có vẻ chưa hài lòng.

Dừng bên cạnh giường, yên lặng nhìn chạ Người định nói gì với tôỉ một giọt nước mắt ở ven mị Tôi bàng hoàng. Không, tôi đã lầm, làm gì có chuyện đó. Hắc Báo Lục Chấn Hoa không bao giờ khóc được! Tôi xúc động gọi:

- Cha!

Cha mở mắt, đôi mắt lấp lánh qua màn lệ, đôi mắt vẫn đẹp! đôi mắt của Hảo cho biết mắt cha buổi thiếu thờị Bức tường thành ngăn cách không còn tôi bắt đầu thấy mình gần gũi cha hơn.

Buổi tối, mang thân xác mệt mỏi trở về nhà vừa bước cổng, tôi đã nghe tiếng đàn vọng rạ Tiếng đàn piano! Nhưng những âm thanh rời rạc không phải của mẹ. Tôi gõ mạnh cửa, người ra mở là Phương Dụ Một sự ngạc nhiên lạ.

- Lâu quá không thấy mày đến chơi!

Phương Du cười, chúng tôi bước lên thềm, Phương Du tựa lưng vào thành đàn, nói:

- Y Bình, chắc mày ngạc nhiên lắm khi biết tao đã trở thành nữ tu!

Tôi ngạc nhiên:

- Thật à?

- Vâng, chúa nhật sau, tại nhà thờ ở đường Tân Sanh Nam, tao sẽ được phép rửa tội, mày đến với tao nhé!

- Mày điên rồi, Phương Du ạ!

- Không chắc!

- Còn vấn đề học.

- Tại sao vậỷ

- Sống trên đời ta phải chọn cho mình một con đường, đúng không? Tao đã chọn và cảm thấy rất hài lòng về con đường mình chọn. Từ đây sẽ được bình yên không còn phải buồn rầu, ghen tức, đau khổ vì tham vọng nữạ

Tôi hét lớn:

- Mày đi tu chẳng phải vì tin đạo, mà là vì muốn trốn thoát muốn che đậy một quả tim đang nổi loạn của màỵ

- Có lẽ thế!

Tôi nắm lấy tay bạn, xúc động:

- Phương Du, tao nghĩ đó đâu phải là một giải pháp tốt đâủ

- Theo mày thì thế nào mới là giải pháp tốt?

Tôi cứng mồm. Đời sống trống rỗng con người sinh ra là cô đơn, tôi làm sao có thể giải quyết được vấn đề quan trọng thế chứ?

- Tao cũng không biết!

Tôi đau đớn thú nhận, Phương Du hỏi tiếp:

- Mày lúc này cũng nghĩ rằng mày chín chắn hơn người, thế tao hỏi mày, việc của mày, mày đã giải quyết xong chưả

Tôi lắc đầu, Phương Du nói:

- Mày chỉ giỏi làm cho việc trở nên rối rắm thêm thôi

- Biết đâu mày chẳng như taỏ

Phương Du cười, tôi tiếp:

- Phương Du, tao nghĩ mày không nên hành động như vậy, hãy tiếp tục hết bậc đại học!..

- Ở đại học, tao sẽ được thêm cái gì?

Tôi nóng mũi:

- Thế còn ở tu viện, mày sẽ có thêm gì chứ? Trong khi mày chỉ là một đứa thất tình...

- Đó là vấn đề xa xưa rồị. Bây giờ tao đã hiểu được chân lý của đờị

- Tao dám chắc ở tu viện chỉ tổ....

Tôi chưa kịp nói hết câu, Phương Du đã kêu lên:

- Y Bình!

Tôi nhìn nó, tôi chợt hiểụ Không còn cách nào để thay đổi ý chí của Phương Du, một chút yên lặng, tôi nắm lấy tay bạn, nói:

- Tao mong mày sẽ sung sướng...

- Tao cũng cầu mong mày được như vậỵ

Phương Du nói, chúng tôi nhìn nhau cườị Và tôi cũng hiểu thêm là kể từ giờ phút này, không bao giờ chúng tôi tìm được nguồn vui nữạ Chiếc lưới đã tung ra, đã vây chặt và không bao giờ chúng tôi quên lãng được buồn phiền.

Sáng hôm sau đến bệnh viện, trên đường đi tôi cứ mãi nghĩ đến Phương Dụ Tại sao lại bỏ dở chương trình đại học để đi làm nữ tủ Rồi lại nghĩ đến mình, nghĩ đến cha, lòng bàng hoàng với bao nhiêu sầu khổ. Bước vào phòng, tôi vẫn nghĩ miên man, khi đến trước giường cha nằm, không khí xa lạ làm tôi ngơ ngác. Chiếc giường cha nằm hơn bốn tháng, hôm nay sao lại trống vắng thế nàỵ

- Chào cô!

Một cô y tá trẻ bước đến, đặt tay lên vai tôi như một an ủị Tôi vẫn đứng bất động, đầu óc trống rỗng lạ thường

- Cô Bình, cô đừng buồn, dù thế nào đi nữa thì chuyện cũng đã qua!

Lời của cô y tá như gió thoảng bên tai, dù thế nào đi nữa, chuyện gì đến thì cũng phải đến. Cha đâủ Chiếc giường trống trơn thế nàỷ Tôi đã hiểụ Nó đã đến, và chả Cha đã đi hết quãng đường đời, cha phải ra đi!

Tôi đứng yên, cô y tá vẫn vỗ về.

- Cô Bình à!

Tôi lắc đầu, tôi đã ý thức được sự thật, cắn môi, tôi nghe giọng nói mình trở nên xa lạ.

- Cha tôi đi lúc nào vậy cổ

- Ba giờ khuya hôm rồi, người đi thật yên.

Có thật như vậy không? Làm sao biết được cha ra đi rất bình thản. Trong lúc người sắp lâm chung, làm gì có người hiểu được người đã đi không đau đớn chứ? Nước mắt lăn chảy qua mi, làm mờ cả mắt, tôi yên lặng bước tớị Bây giờ, giường đã thay nệm thay chăn mới, nhưng tôi vẫn có cảm giác như cha vẫn còn nằm trên ấỵ Ngồi xuống cạnh giường, đưa tay sờ nhẹ lên gốị Gối chăn lạnh lùng, tôi khẽ gọi:

- Cha ơi, cha!

Ba tiếng cha ơi, cha, vừa thoát ra khỏi miệng là tôi không ngăn được sự xúc động nữa, tôi khóc to lên, bao nhiêu ẩn ức từ lâu trong người khoát ra mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi mới cảm thấy mến cha, mời cảm thấy mất cha là cả một sự mất mát to lớn. Không phải chỉ khóc cho cha thôi mà còn khóc cho nỗi buồn của mình, cha bỏ tôi ra đi, Thư Hoàn với mối tình đổ vỡ, cái chết của Như Bình... Tất cả như một bản án trên vai:

Tôi khóc mãi, tôi muốn khóc mãi, hình như tiếng khóc của tôi sẽ không bao giờ dứt. Bây giờ thì... không hiểu sao tôi lại muốn cha lên tiếng, chỉ cần một, hai câu thôi là tôi mãn nguyện rồi... Tôi muốn có cơ hội, không phải cần đến cơ hội nữạ mà ngay bây giờ nếu cha sống lại tôi sẽ ôm chầm lấy người tuyên bố là tôi yêu người, tôi không còn hận người nữạ

- Cô Bình, dù sao người đã chết rồi, khóc cũng không làm sao sống lại được, cô đừng buồn quá rồi sinh bệnh nữa thì khổ.

Khóc không ích lợi gì, tôi biết.. Bây giờ dù có hối hận thế nào đi nữa cũng vô ích. Khóc tuy chẳng ích lợi gì, nhưng nó có thể làm cho tôi vơi bớt bao nhiêu sầu khổ, bao nhiêu âu lọ Nhờ đến ngày qua, nhớ đến hình ảnh cha muốn nói với tôi mà thốt chẳng nên lời, tim tôi đau nhóị Cha định nói gì với tôỉ Tại sao suốt khoảng thời gian dài mà tôi vẫn chẳng hiểu được ngườỉ Quẹt ngang nước mắt, tôi hỏi cô y tá:

- Tôi có thể nhìn mặt cha tôi lần cuối không?

Khi cô y tá đưa tôi đến khu nhà trệt, tôi nghe tiếng thở dài của bệnh nhân cùng phòng cha:

- Tội nghiệp, con bé có hiếu thật!

Một con bé có hiếủ Đúng thế không? Quả thật là chuyện hoang đường nhục nhã.

Cha nằm yên trong nhà xác, gương mặt lạnh, bình thản của người chẳng bận tâm với đờị Ngày hôm qua, đôi mắt còn xoe tròn nhìn tôị Nhưng hôm nay, tất cả chẳng còn gì nữạ Chết là hết, một lần tàn lụi khổ đau, không còn biết buồn vui sầu khổ, nằm trơ như đá, mặc ai muốn làm gì thì làm. Dục vọng danh tiếng lẫy lừng rồi cũng tan theo tro, theo đất.

Tôi đứng bất động, vị y tá lật tấm vải, đậy xác cha lại, rồi dìu tôi ra khỏi phòng. Nước mắt đã cạn, tôi xuống lầu đến phòng quản lý thanh toán tiền phòng và tiền thuốc còn lại của chạ

Trả tiền xong, túi tôi chỉ còn vỏn vẹn hơn mười ngàn. Không hiểu có đủ để làm đám táng không. Mẹ sau khi hay tin cha mất, vẫn giữ được yên lặng. Suốt một đời sầu khổ vì chồng, sự ra đi kia chắc chắn phải khiến người buồn phiền.

Buổi tối, tôi ngồi trong bóng đêm thổn thức:

- Cha ơi! cha!

Suốt đêm dài không ngủ tôi buồn thật nhiều trong nỗi ăn năn. Sau nhiều giờ suy tính, tôi quyết định sẽ chôn cha bên cạnh mộ Như Bình.

Hôm cử hành lễ mai táng, tôi đăng một cáo phó nhỏ trên báọ Suốt một đời vùng vẫy, tôi nghĩ là người thù của cha sẽ nhiều hơn là bạn, chắc chắn không ai chia buồn với người, ngoài những người trong gia đình. Vì vậy, tôi định sẽ không làm lễ theo nghi thức cũ, chỉ cho đăng một cáo phó nhỏ thông báo ngày giờ và địa điểm hành lễ, đồng thời viết một lá thư vắn tắt cho Hảo là được.

Đó là những ngày cuối của tháng mười một, gió lạnh như cắt dạ Đứng trước mộ nhìn quanh quả nhiên chỉ có mẹ con tôi bên mộ, người sống là cả một thời vàng son, nhưng chết đi rồi chỉ còn một nấm mồ vàng đất vụn.

Đứng một lúc Hảo và Mộng Bình đến, lâu lắm rồi không gặp cô bé, bây giờ gặp lại, cô ta có vẻ trưởng thành hơn, trầm lặng hơn. Hảo và Mộng Bình đều không mặc áo tang, đến bên tôi, Hảo nói:

- Được tin trễ quá không may áo tang kịp.

Mắt tôi ướt đi:

- Thôi cần gì, miễn có lòng là được cần gì cái hình thức. Chỉ tội một điều là cha chết buồn quá, không một ai đến đưa tiễn.

Mộng Bình đứng đấy, mắt thâm quầng, nét mặt xanh xaọ Tôi muốn nói chuyện với cô bé, nhưng nó đã quay về phía khác. Nấm mồ của Như Bình bên cạnh, giờ đã xanh cỏ. Mộng Bình đang hận tôi, tôi biết! nhưng.. Tôi chỉ yên lặng.

Mẹ là người đầu tiên ném hòn đất xuống mộ. Bốn tháng trước chúng tôi đã mai táng Như Bình bây giờ đến phiên chạ Đất vô tình vùi chôn cuộc đời tài hoạ Chúng tôi đứng đấy yên lặng. Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống mộ, không hiểu đó là của tôi hay của mẹ. Có điều tôi hiểu là mẹ đang thổn thức.

Mộ đã đắp xong, một đời người đã trôi quạ Kề vai mẹ định bước về nhà, nhưng mới đi được mấy bước, là tôi chùn chân lạị Trước mắt tôi dưới gốc cây đa, một bóng người trong bộ y phục đen đang đứng yên như tượng đồng. Đôi chân tôi đột nhiên như rã rời, cánh tay trên vai mẹ nhẹ buông thõng xuống như chiếc máy tôi bước về phía chàng.

- Anh Hoàn, không ngờ anh cũng đến.

Tôi run giọng nói, chàng nhìn tôi:

- Đọc báo hay tin...

- Thế mà tôi cứ tưởng anh đã xuất ngoại rồi!

- Thủ tục bị chậm trễ nên tôi chưa đi được.

Giọng chàng nhạt nhẽo như người xa lạ.

- Thế bao giờ mới đị

- Mười lăm tháng saụ

- Bằng phi cơ à?

- Vâng.

Tôi cắn nhẹ môi, không còn gì để nói thêm một phút yên lặng.

- Như thế có kịp niên học không?

- Không kịp, nhưng tôi định đi làm nửa năm để kiếm thêm sở phí đến đầu niên học sau vào học cũng không trễ gì.

Tôi gật gù không hỏi thêm. Mẹ đến bên cạnh lúc nào không hay, người nhìn Hoàn, run giọng.

- Thư Hoàn trước khi đi nhớ đến nhà tôi chơi, để chúng tôi làm bữa tiệc nhỏ tiễn chân.

Hoàn khách sáo:

- Cám ơn bác, tôi nghĩ là khỏi cần phải nhọc lòng bác như vậỵ

Mẹ nài ép:

- Chìu tôi một lần cuối đi mà.

- Thật tiếc... Hoàn nói, nhưng mắt chàng đăm đăm nhìn về phía mộ của Như Bình.

Tôi hiểu mẹ đang cố gắng giúp tôi nối lại cuộc tình, nhưng chuyện đã qua rồị. Bây giờ giữa tôi với Thư Hoàn không còn một liên hệ tình cảm nào nữạ Chuyện cũ như khói mây đã tan rồị Bóng hình của Như Bình là cả một giòng sông ngăn cách, tôi buồn buồn nhìn Hoàn. Dáng dấp tiều tụy của chàng như nhắc nhở tôi những ngày vui đã qua, những nụ hôn nồng cháy đã hết. Mẹ vẫn còn đứng đấy, tôi hiểu người sắp làm một thí nghiệm cuối cùng, tôi không muốn để cảnh ngỡ ngàng tái diễn, nên vội nói:

- Thôi chào anh, có lẽ ngày anh lên đường, tôi không thể tiễn được, vậy sẵn đây xin có lời cầu chúc cho anh gặp nhiều may mắn.

- Cám ơn Y Bình

- Mong rằng sau này... Tôi nghẹn lời - chúng ta còn gặp lại nhaụ

Đôi môi Hoàn run run:

- Tôi nghĩ rằng, chắc chắn sẽ có ngày đó.

Thế à? ngày dó sẽ ra saỏ Thư Hoàn từ ngoài nước trở về đùm đề vợ con. Còn tôỉ tôi có được một mái ấm gia đình chăng? Mắt tôi mờ lệ, tôi không dám nhìn thẳng vào mặt chàng nữạ

- Thôi chào anh.

- Chào bác, chào Y Bình.

Giọng nói chàng thật nhẹ, tôi tưởng chừng như gió thoảng bên taị Kề vai mẹ tôi bước nhanh như trốn chạỵ Hình như Hảo đang bắt tay Thư Hoàn. đôi bạn lâu ngày xa nhau, sau bao nhiêu phiền muộn, tình bằng hữu rồi sẽ nối lại như xưa chăng? Mặc, tôi không cần biết, tôi cần phải trốn lánh mọi sự Gió thu lạnh cóng, những chiếc lá vàng rơi lững lờ. Rồi đây cha tôi sẽ cô độc nơi hiu quạnh nàỵ

Xe vẫn còn đợi dưới chân đồị Mẹ bước vào trước, tôi vẫn còn ngoái cổ lại nhìn lên đồi, Hảo và Mộng Bình đi xuống theọ Hoàn đâu chẳng thấỵ Khi đến gần tôi, Hảo nói:

- Rất tiếc là tôi không giúp gì được cho chị.

Tôi hiểu hắn muốn ám chỉ về việc chuẩn bị đám táng, nên vội nói:

- Không có chi cả! Hảo ạ, tôi cũng không làm gì cho rườm rà. Người chết đi rồi là kể như không còn gì nữa, có làm rầm rộ cũng thế thôị

- Vâng.

Hảo đáp, tôi hỏị

- Dì Tuyết bây giờ ra saỏ

- Vẫn còn kẹt trong tù, thằng Kiệt thì vẫn còn nằm ở cô nhi viện, tôi không biết làm sao hơn được.

Tôi gật đầu:

- Thôi chào anh.

Hảo vừa quay đi thì Mộng Bình bước tới, cô bé nói với tôi với tất cả sự hằn học.

- Y Bình, cô vừa ý chưả Cô sung sướng lắm thì phảỉ Nhà chúng tôi tan nát, mẹ tôi bị đuổi đi, cha tôi chết, tôi nghĩ là cô đã thành công. Cô đừng tưởng rằng tôi không biết ai là người đã cung cấp tài liệu cho cảnh sát để đưa mẹ tôi vào tù, cho em tôi phải vô cô nhi viện... Cô độc lắm, tôi biết! Cô tàn nhẫn lắm chỉ trong vòng một năm mà cô đã khiến cho gia đình chúng tôi bị tan nát, chúng tôi phải bơ vơ không nơi nương tựạ Tôi khác với anh tôi, tôi không bao giờ cúi đầu chấp nhận định mệnh, cô nên nhớ là ân trả ân và oán bao giờ cũng trả oán. Cho cô biết tôi không dễ dàng bỏ qua đâu, tôi sẽ trả thù... Cô phải đề phòng, trước khi chết tôi phải trả mối thù này, bây giờ chưa được, nhưng sẽ có ngày đó.

Hảo kéo Mộng Bình lên xe:

- Thôi đi em!

Mộng Bình vừa đi vừa quay đầu lại nguyền rủa thậm tệ.

- Y Bình! cô là con quỷ, là rắn độc! tôi sẽ không bao giờ tha thứ cô, nếu có chết đi hồn tôi cũng sẽ mãi theo báo thù cô... cô đừng tưởng rằng dễ hiếp đáp con này, cô ráng chống mắt mà xem.

Họ đã bước vào xe, những bánh xe lăn dài, nhưng khuôn mặt thù hằn của Mộng Bình vẫn còn ngoái lại nhìn tôị Những lớp bụi mù cuốn lên, những lời nguyền rủa vẫn chưa tan.

- Y Bình, cô nên nhớ là món nợ giữa chúng ta chưa thanh toán đâu, bàn tay vấy máu của cô rồi sẽ có ngày đền tội!

Xe họ đã khuất xa, tôi mới lên xe, trên đường sự yên lặng vây phủ nặng nề. Những lời nguyền của Mộng Bình mẹ đã nghe rõ cả.

Tôi bàng hoàng nhìn qua khung kính, lớp bụi mù che khuất mọi vật “Món nợ giữa chúng ta chưa thanh toán” Mối thù sẽ kéo dài đến bao giờ? một ngàỷ một tháng hay một năm? “Bàn tay vấy máu của cô” Tay tôi vấy máu thật saỏ Tôi đã làm gì mà đến nỗi ghê gớm thế?

Mẹ đặt tay lên tay tôi, người quay lại chăm chú nhìn vào mắt tôị Khuôn mặt mẹ trông thật hòa nhã. Trái tim của mẹ với lòng khoan dung như thế thì làm gì có thù hận? Tôi quay mặt đi, đột nhiên tôi thấy mình yếu đuối như trẻ thợ

- Mẹ, con mong mình sẽ dược bình yên như Như Bình.

Mẹ xiết chặt tay tôi, người không nói gì cả.

Về đến nhà, bước vào phòng tôi thấy chú Bi Bi đang nằm trước đàn đưa đôi mắt biếc nhìn tôi, con chó gợi nhớ Như Bình! Tôi ngồi xuống... Như Bình, Mộng Bình, Y Bình... Tên chúng tôi liên hệ nhau như một định mệnh, giòng máu chảy đều trong châu thân.. “Món nợ chúng ta chưa thanh toán xong”... Tôi rùng mình... Giữa tôi và Mộng Bình dù sao cũng còn nửa giòng máu giống nhau!

Hàng chữ trên nắp đàn đập mạnh vào mắt:

”Cho con gái yêu thương của tôi

LỤC CHẤN HOA”

Tôi đưa tay sờ nhẹ hàng chữ nổi “con gái yêu quí” tựa đầu lên nắp đàn. Nắp đàn cứng lạnh. Nhắm mắt lại, tôi khẽ gọi:

- Cha ơi! cha ơi!

Nhưng bây giờ cha có nghe được con gọi không?


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 9733
Points : 13100
Reputation : 0
Join date : 16/10/2016

Bài gửiTiêu đề: Re: Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao   Sun Sep 02, 2018 7:11 pm

QUỲNH DAO
Giòng sông ly biệt
Chương 30

Ngồi trong giáo đường trang nghiêm, tôi theo dõi phép rửa tội của Phương Dụ Chiếc áo tu màu trắng choàng lên người nàng trong thật thánh thiện. Dưới giọng kinh buồn của cha chủ lễ, bản thánh ca êm đềm của đám chủng sinh, buổi lễ đã diễn ra một cách trang nghiêm, bình lặng. Gương mặt Phương Du không hằn lên nét buồn nàọ Buổi lễ chấm dứt, Phương Du và hai cô gái cùng chí hướng yên lặng nối đuôi nhau bước vào bên trong giáo đường. Tôi nhìn theo với đôi mắt mờ lệ.

Mẹ Phương Du đang ngồi đằng kia thút thít khóc, cha Phương Du thì yên lặng như pho tượng. Còn Phương Dủ Một người con gái có một khoảng thời gian dài sầu khổ, buồn bã, tư lự với mối tình đã chết, mệt mỏi với bao nhiêu vật vã của đời... nay đã chọn được con đường... Nhưng liệu là con đường đó có đúng không? Tôi không biết, có điều từ đây... Phương Du sẽ không buồn bã như tôị

Tôi cũng hiểu mình sẽ không bao giờ chọn con đường Phương Du đã đi, vì tôi không đồng ý với sự lựa chọn đó. Nhưng tôi cũng hiểu cho bạn. Nếu từ đây, Phương Du tìm được bình thản cho tâm hồn mình thì đó cũng là một cách chọn đúng, nói theo ngôn ngữ tôn giáo, thì Phương Du đã được cứu rỗị

Đám người dự lễ đã tan, tôi bước ra khỏi giáo đường, lòng bàng hoàng như vừa mất mát một cái gì. Con đường trước mặt vẫn tấp nập với bao nhiêu người qua lại, nhưng hồn tôi sao nặng trĩụ Đời sống tại sao lắm buồn rầu và mâu thuẫn thế nàỷ Bao nhiêu cạn bẫy, boa nhiêu oan trái, tôi phải chọn một hướng đi nào đâỷ

Hình như có người nào kéo lấy áo tôi, tôi quay lại thì ra là mẹ của Phương Du, đôi mắ già đau khổ, miệng mếu máo:

- Y Bình, cháu là bạn của Phương Du, cháu làm ơn cho bác biết tại sao Phương Du nó phải đến thế nàỷ Bác tuy là mẹ nó, nhưng vẫn không làm sao hiểu nó được.

Tôi không biết nên trả lời thế nào, ngập ngừng một lúc, tôi nói:

- Có lẽ Phương Du muốn chọn một đời sống bình thản.

- Không lẽ không làm nữ u là không bình thản được à? Bình thản là do tâm sinh ra chứ đâu phải cần hình thức bề ngoàỉ Chiếc áo đâu làm nên nhà tủ

Đột nhiên, tôi như bừng tỉnh, lời của bác đầy ý nghĩa, tôi yên lặng bước với bao ý nghĩ trong đầụ Bé Kỳ nắm lấy tay tôi nói:

- Chị Bình, bao giờ chị với cái anh hôm trước đến nhà em chơỉ

Bao giờ à? ngày ấy chắc không bao giờ đến... Nghĩ lại hình ảnh ngày nào tôi, Phương Du, Thư Hoàn cùng bé Kỳ đến Viên Thông Tư... Nghe tiếng chuông chiều, ngắm trăng khuya với bảnđồng dao vui vẻ... “Hết hát ngược ta lại hát xuôi, đá dưới lòng sông trèo lên dốc...” Ai làm sao biết được... Một ngày nào đó đá sẽ lăn lên bờ dốc. Trên đời này không có chuyện gì là không có thể xảy ra được.

Mẹ của Phương Du và bé Kỳ đã bỏ đi lúc nào không biết, tôi đứng bất động bên lề đường... Gió lạnh thổi đến, kéo cao cổ áo, tôi chợt nhớ đến Hoàn. “Chẳng bao giờ thấy em nhớ mang theo khăn quàng...” Sờ nhẹ lên cổ áo, hình như hơi ấm của chiếc khăn quàng ngày nào vẫn còn vương vấn...

Mùa mưa đã bắt đầụ Trờii tháng mười hai ở Đài Bắc thường hay có mưa phùn. Đường phố ngột ngạt, người đi đường không thể rời chiếc dù và áo tơị Mưa... mưa mãi không dứt. Những đêm dài buồn tênh, tôi thường cảm thấy lạc lõng trong những con ngõ hẹp... Trời hôm nay lại mưa... Tôi tựa người bên đàn, ánh đèn tỏa nhẹ khắp phòng. Buổi chiều thật buồn... Bên góc nhà, chiếc va li cũ của cha mang từ đằng ấy đến với tấm thẻ bài hai nhạt “Hành lý của ông Hoa” có lẽ nó đã được cột dính vào va li từ ngày rời Hoa lục sang Đài Loan. Đăm đăm nhìn chiếc rương cũ, mùi mốc tỏa nhẹ ra, đột nhiên tôi cảm thấy... hình như cha đang phảng phất có mặt trong phòng.

- Y Bình!

Có tiếng gọi làm tôi giật mình. Quay đầu lại, tôi điếng người, cha đang đứng cạnh cửa, đăm đăm nhìn tôị Đột nhiên đầu óc tôi rối loạn hẳn. Cha chưa chết ử Tại sao lại đứng đâỷ Tôi nhìn người, ánh mắt kia như ngập đầy bao nhiêu câu nói cần tâm sự.

- Cha... cha... đến đây có việc chỉ

Cha không trả lời, vẫn đưa mắt nhìn, tôi lấy hết can đảm bước tớị

- Cha... cha về đây rồi... sao cha không ngồi xuống ghế đỉ

Đột nhiên, tôi cảm thấy mình muốn nói rất nhiều với chạ Đúng rồi, cha đã đến đây... có nghĩa là người có rất nhiều điều cần tâm sự... Tôi bước thêm một bước, tay vịn chặt vào thành đàn để giữ cho đôi chân khỏi quỵ xuống... Con có rất nhiều chuyện muốn nói với cha... Nhiều u ẩn cần tỏ bày... Tôi mở miệng, nhưng đã một lúc thật lâu tôi vẫn không nói được, ngoài hai tiếng gọi:

- Cha ơi!

Nhưng... không hiểu sao cha không thèm nhìn tôi nữa... Người chậm rãi đi về phía cửa - Cha định đi đâủ Con có nhiều chuyện muốn nói lắm, cha đừng đi! đừng đi cha! tôi gọi theọ

Hình như cha không hề nghe tiếng gọi, người tiếp tục bước tới trước, tôi hớt hải:

- Cha... cha... cha đừng đi, hãy đợi con... Con, có nhiều điều cần tâm sự với cha lắm.

Nhưng... không còn nữa, bóng cha đã biến mất bên ngoài trờị Tôi hét to:

- Cha... cha... cha đừng bỏ con... Cha, con nói cha nghe này...

Trong lúc hốt hoảng, tôi nhảy tới trước, định chụp lấy vạt áo của cha... Tôi nắm được áo người, hét to:

- Cha... cha... cha

Nhưng người được tôi giữ chặt vạt áo lại là một khuôn mặt xanh xao với đôi mắt buồn bã. Tôi giật mình, thụt lùi ra saụ Không phải cha, mà là Như Bình, Như Bình! tôi lùi đần về phía bàn, lắp bắp:

- Như Bình... Như Bình...

Đột nhiên, Như Bình bước tới, đôi mắt buồn vẫn nhìn tôị Như Bình! Như Bình định làm gì thế? Tôi đã mất Thư Hoàn rồi, Như Bình còn đến đây đòi lại nữa sao, tôi cắn môi, run rẩy... Như Bình đột nhiên bước tới gần tôi hơn:

- Y Bình! Y Bình cứng cỏi hơn tôi, Y Bình hơn tôi quá nhiều... Tôi không trách Y Bình, có điều tôi... khổ quá.

- Như Bình!

- Y Bình! tôi không trách Y Bình đâu, Y Bình coi tôi như chị em ruột, Y Bình tốt với tôi quá. Chúng ta lúc nào cũng vẫn là chị em nhé!

Tôi cắn môi, cắn thật chặt, thật đau:

- Như Bình!

- Có điều tôi khổ quá, tôi chịu không được... tại sao mấy người đem tôi ra làm trò đùả Tại saỏ

Như Bình từ từ tiến tới tôi, khuôn mặt xanh xao với dòng máu đỏ chảy dài từ thái dương xuống mặt. Những giọt máu đỏ càng lúc càng kề gần. Tôi hét to lên. Tất cả biến mất. Trước mặt tôi không có cha, cũng không có Như Bình, mà chỉ có một người không ngờ đến... là Thư Hoàn.

Tôi thở phào toàn thân mêm nhũn, những giọi mồ hôi lấm tấm trên trán, đẫm ướt trên lưng. Thư Hoàn bằng xương thịt đang đứng trước mặt tôi

- Anh... anh... anh cũng đến nữa à?

Đột nhiên, Thư Hoàn nhìn tôi với nụ cười khinh bỉ.

- Phải, tôi đến đây tôi đến để xem dưới khuôn mặt đẹp đẽ của cô còn chất chứa bao nhiêu mưu mô thâm độc, trái tim cô tàn nhẫn đến độ nào... Bây giờ tôi đã hiểu rõ cộ Cô độc thật, cô đã đánh mất tình người, cô tàn nhẫn như loài thú dữ... Tôi đã hiểu rõ cô, cô đừng hòng gạt tôi nữạ

Tôi run rẩy:

- Anh Hoàn... anh Hoàn em! Không bao giờ như thế, anh đừng hiểu lầm...

Thư Hoàn ngước mặt lên cười to:

- Ha! ha! ha! không ngờ Thư Hoàn này lại bị sắc đẹp làm mù cả mắt!

- Đừng! đừng nghĩ vậy anh Hoàn!

- Y Bình! cô đừng tưởng, cô đã làm nhục tôi, tôi sẽ trả lại các nhục đó cho cô!

- Anh Hoàn! Anh Hoàn!

Tôi chỉ biết kêu lên, tim tôi tan nát, tuyệt vọng, nước mắt chảy như mưa, tôi lắc đầu vật vã:

- Anh Hoàn! anh Hoàn! anh Hoàn!

Có người lay mạnh vai tôi, rồi tiếng gọi:

- Y Bình! tỉnh dậy đi Y Bình! con làm sao thế nàỷ

Tôi giật mình, mở mắt ra, đèn trong phòng vẫn sáng tỏ. Mẹ đang đứng trước mặt. Còn tôi không hiểu mình đã tỉnh rồi hay vẫn còn nằm mợ Tay mẹ thật ấm, còn tay tôi đang lạnh.

- Y Bình, tại sao con ngủ ở đâỷ Trời lạnh quá, về giường ngủ con nhé?

Đầu tôi vẫn còn nặng trĩụ Nhìn mẹ, tôi nói:

- Thư Hoàn đâu mẹ?

- Y Bình!

Mẹ gọi tên tôi, rồi úp đầu tôi vào ngực ngườị Lòng mẹ thật, nhưng... tôi chợt đứng dậy lắng tai nghẹ Mẹ hỏi:

- Con làm gì thế, Y Bình?

- Có người đang gọi tên con.

- Aỉ

- Thư Hoàn.

Mẹ nắm lấy tay tôi:

- Y Bình, con mệt quá rồi phải không? Bây giờ là một giờ khuya rồi, vào giường ngủ đi chứ.

Nhưng tôi không vào giường, ngược lại, tôi chạy về phía cửa sổ. Bên ngoài, những giọt mưa rơi trên tài lá chuối, tạo nên một bản hợp tấu trầm buồn. Trụ cột đèn xa xa đứng bất động trong mưa trông thật cô độc. Mưa gió làm cả khoảng trời cô liêụ Tựa người vào cửa sổ tôi nhìn ra đường... Một chiếc xe nhà chạy vụt qua, đồng thời tiếng còn xe hỏa vọng lại như tiếng thét dài trong đêm.

Mẹ bước tới lo lắng nhìn tôi:

- Y Bình, con làm gì thế?

Tôi không trả lời, đêm buồn làm tôi cảm động, lắng tai nghe, ngoài tiếng mưa rơi ra, tôi nghe hình như còn có tiếng gì khác. Nhè nhẹ đẩy mẹ qua một bên, tôi bước về phía cửa, mẹ đuổi theo hỏi:

- Con định đi đâu thế hở Bình?

- Anh Hoàn đang đứng đợi con ngoài cửạ

Một sức mạnh vô hình đẩy tôi về phía cửạ Bước đến thềm, tôi máy móc mang giày vào, tôi như kẻ mộng dụ Mẹ bước theo, người có vẻ xúc động:

- Khuya lắm rồi, bên ngoài mưa, trời lạnh lắm, con đi ra ngoài ấy làm chi thế?

Vâng, ngoài trời mưa đang rơi, gió rất lạnh. Băng người qua sân nhỏ, mưa phủ vây quanh. Mở rộng cổng, gió lạnh cắt da, tôi co ro trong chiếc áo ngủ không đủ ấm, đứng yên nhìn ra ngoàị

Dưới ngọn đèn đường, cũng như ngày nàọ Thư Hoàn như tượng đá đứng đấy, chàng không có áo mưa, một chiếc áo blouson khoác trên vai, một tay thọc sâu trong túị Dưới ánh đèn, hình như những giọt mưa đang lấp lánh trên đầu chàng. Tôi không biết nên khóc hay nên cườị

Khoảng cách giữa tôi và chàng chỉ hơn năm bước. Sương khuya và mưa tạo nên một màn khói cách ngăn tôi và Thư Hoàn. Tôi bước tới đứng cạnh Hoàn. Một giọt mưa lăn nhẹ từ trán chàng rơi xuống ngưng lại trên cằm... Và bàn tay chàng... Bàn tay chàng đưa ra vòng ngang người tôi, tôi không còn giữ vững mình được nữa, tôi ngã vào lòng chàng. Đôi mắt chàng ngập đầy đau khổ và xót xa... hình như đang tìm kiếm cái gì trên khuôn mặt tôị Chàng cúi xuống hôn lên mắt lên má tôi... Nụ hôn trơn nhẹ trên da và ngừng lại bên taị

- Y Bình!

Tôi run lên cổ họng nghẹn lại không biết phải nói gì. Hoàn không hôn lên môi tôi, đôi tay chàng nâng cằm tôi lên:

- Y Bình! em ra đây làm chi vậỷ

- Em nghe tiếng anh gọi em.

- Thế à? Vâng, anh có gọi, nhưng làm sao em nghe được?

Tôi không đáp. Không hiểu tại sao tôi nghe được tiếng gọi thầm của chàng, có điều... Hoàn có ở đây, thật sự hiện diện nơi đâỵ Vâng tôi nghe, nghe thật mà! Anh Hoàn, em yêu anh biết chừng nào, không lẽ yêu anh thế mà vẫn phải xa anh saỏ Ngẩng mặt lên nhìn chàng, tôi không thốt lên được những lời đang thổn thức trong tim. Chúng tôi cứ thế yên lặng nhìn nhau, mặc cho gió mưa tầm tã, mặc cho bao chuyện đổi dờị Một lúc, đột nhiên chàng đẩy mạnh tôi ra, buồn bã nói:

- Tại sao ta không thể quên được hình bóng đó vậỷ Sao nó cứ mãi ám ảnh anh thế?

Tôi hiểu chàng dùng chữ hình bóng đó để chỉ aị Đúng rồi lúc nào chiếc bóng kia cũng ám ảnh bên chúng tôi và làm cho chúng tôi bị chia lìa đau khổ. Những giọt mưa rơi trên mặt, thấm vào cổ áọ Lạnh thật. Bàn tay Thư Hoàn đã rời khỏi thân tôi, chàng buông thõng một câu với lời chúc tụng khách sáo:

- Y Bình, mong rằng em sẽ được sung sướng.

Chàng xoay lưng lại, bước nhanh ra khỏi hẻm, tôi nhìn theo, bóng chàng xa dần. Cắn chặt môi, tôi thu hết can đảm để khỏi phát ra tiếng hét:

- Anh Hoàn! Anh Hoàn! đừng bỏ em!

Nhưng, chàng đã đi mất.

Mái tóc của mẹ đọng những hạt mưa lóng lánh, người chạy ra chậm rãi dìu tôi vào nhà. Tôi ngồi xuống thềm, hai tay ôm lấy mặt mệt mỏị Hôm nay là ngày mười bốn tháng mười haị Phải rồi, chàng đến để chào giã từ... Phi cơ sẽ mang chàng vượt Thái Bình Dương đến vùng trời xa tít. ngày mai... mười lăm tháng mười hai!

Tôi khoác áo đi mưa, đội thêm chiếc nón, ra khỏi nhà. Bầu trời xám xịt, những hạt mưa phùn lất phất bay, tôi leo lên xe buýt để đến Tòng Sơn. Phòng khách phi trường, chật ních người đưa tiễn. Những chiếc áo đi mưa đủ màu, những cánh dù khoe sắc, đi đến đâu cũng chỉ thấy toàn là hạt lệ trời... Thư Hoàn đang đứng đấy, yên lặng giữa đám người vây quanh. Chàng mặc bộ âu phục màu xám nhạt, thắt cà vạt xanh sọc trắng. Dù người có ồn ào, dù cảnh có huyên náo như hội chợ, Thư Hoàn vẫn đứng cô độc như một cánh chim lạc đàn. Tôi đứng yên nhìn chàng, khoảng cách tuy ngắn nhưng thật xa vờị Chung quanh Hoàn, anh chàng, mẹ chàng cùng những người thân đang... Hình như có cả người con gái có khuôn mặt tròn... Một vòng hoa màu đỏ choàng lên vai chàng, những tiếng cười, những lời chúc tụng của bạn bè... Hình như Thư Hoàn cười, tôi thấy nơi môi chàng nụ cười ẩn hiện. Mắt chàng... vì đứng hơi xa nên tôi không thấy rõ được, dù tôi rất muốn nhìn xem bây giờ mắt chàng có còn xanh như ngày nào nữa không?

Chiếc loa trên trần nhà thông báo cho hành khách chuẩn bị đến phòng quan thuế để kiểm soát hành lý. Thư Hoàn chạy theo đám đông về phía phòng kiểm soát, bây giờ bóng chàng đã vuột khỏi tầm mắt tôị

Bước đến khung cửa kính, nhìn cánh chim sắt phơi mình trong mưa, chỉ còn nửa tiếng đồng hồ nữa thôi nó sẽ mang Hoàn vượt đại dương đi về phương trời lạ, khoảng cách giữa tôi và chàng sẽ trở nên ngàn trùng.

Hoàn đã ra khỏi phòng quan thuế. Đám đông tràn ra khỏi hàng lan can sắt, họ vẫy tay chào kẻ ra đị Tôi vẫn đứng bất động bên trong khung cửa kính. Chắc không ai nhìn thấy tôi đâụ Hành khách đã trèo lên phi cơ, hình như Hoàn chỉ quay mặt lại có một lần rồi thôị Tôi không nhìn thấy rõ nữa, mắt tôi thấy cảnh trước mặt lờ mờ.

Máy bay cất cánh. Trong cơn mưa, bóng con tàu càng lúc càng nhỏ dần rồi mất hút. Lòng tôi man mác với bao nỗi xót xạ Đám người đưa tiễn tan dần, để lại trên sân bay một khoảng trống buồn hiu với bầu trời đen kịt.

”Ngày mai xa cách nhau rồi

Cuộc đời hai ngả cho người nhớ nhung”

Thật ra thì từ lúc Hoàn chưa đi, giữa chúng tôi cũng đã có một bức tường ngăn cách rồị Phòng khách bây giờ vắng lạnh, chỉ còn một mình tôi trong phòng.

- Anh Hoàn, em đến tiễn anh đây này!

Tôi thì thầm, cổ tôi tắt nghẹn, những giọt nước mắt tràn ra khỏi mị Tôi chậm rãi quay đi bước ra khỏi phi trường. Nơi bến xe không còn bóng một chiếc taxi nào cả. Tôi là kẻ ra trễ nên không còn xe đợị Cho hai tay vào túi áo tôi lầm lũi đi trong mưạ Gió lạnh lất phất bay, nón đi mưa không buồn đội, cứ thế tôi bước trên đại lộ dàị Hình như tôi đã có lần bắt gặp hình ảnh này... Lúc ấy... đúng rồi, Hoàn đã bỏ tôi để trở về với Như Bình... cũng một lần tôi đã đi trong mưa về phía hồ Bích Đầm... Bây giờ Hoàn sẽ không con trở lại với tôi nữa, chàng không còn diù tôi về nhà... Ngày gặp nhau, chắc còn xa lắm

- “Nếu cuộc đời không thù hận, không có dì Tuyết, không có Như Bình, thì có lẽ tình yêu chúng ta sẽ không bao giờ tan vỡ”

Lời nói của chàng, như cơn lốc xoáy trong tim

Lê thân xác mệt mỏi trở về nhà, vừa đến cổng tôi nghe tiếng đàn vọng ra thật quen thuộc. Tiếng đàn của mẹ. Tựa lưng vào cửa tôi thẫn thờ. Lại bản “Long long ago” (ngày nào năm xưa)... Phải rồi, đã lâu rồi... lâu lắm rồi... không biết ở thời xa xưa kia, mẹ cũng có những ưu tư cho một cuộc tình đã vỡ chăng?...

”Nói chi nhiều, nhắc chi nhiều đến lời thề xưa cho lòng tan nát

Chuyện đã qua rồi... bao giờ tìm lại được người ơị..”

Vâng chuyện đã qua rồi làm sao tìm được. Chiếc thuyền con trên hồ Bính Đầm, ánh đèn màu trong vũ trường, bài hát ngày nào của Hoàn... “Sợ rồi ngày xuân chóng qua, mưa gió u sầu hoa sẽ tàn... Em ơi hãy nhớ, ngày dài rồi cũng qua, tình người rồi cũng trôi theo ngàn mây”

Buổi tối tôi ngồi dưới ánh đèn tư lự. Mưa vẫn rơi, nước vẫn đọng trên giây điện, đèn vẫn sáng... Cảnh cũ của một ngày nào... Nhưng bây giờ không còn, “đằng kia” nữa rồi, vì tôi đã phá nát, đã xóa nhòa hết với lòng thù hận. Đầu tôi trống rỗng, tim tôi rối bời... Tôi không còn là tôi của năm xưạ

- Y Bình, đi ngủ đi con!

Nghe tiếng mẹ gọi, tôi đáp nhanh.

- Vâng, con sẽ đi ngay!

Bốn bề yên lặng, yên lặng một cách lạ lùng. Hình như mẹ đang trở mình trên giường với tiếng thở dàị Tôi tắt đèn, leo lên giường. Hai tay gối đầu nghe mưa rơi trên lá, tiếng mưa đơn điệu, bản nhạc trầm buồn như kéo dài từ ngày này qua ngày khác. Trong tiếng mưa tôi trở về với dĩ vãng với cảnh lẻ loi trên sân baỵ Tương lai tôi sẽ mịt mù như đêm mưa này chăng? tim tôi rã rời theo giòng nước cuốn.

”Người ngồi bên cửa buâng khuâng

Mưa rơi trên lá hay trong lòng mình”

Mưa vẫn rơi, làm sao không tỉnh lại đi hở Y Bình? Ngày tháng rồi sẽ trôi đi bao nhiêu tình sầu... Hối tiếc gì, chuyện sẽ vào dĩ vãng.

Chiều lại đến, buổi chiều có mưa thật buồn, tôi nhớ đến một câu nói trong một quyển sách nào đó “Mưa khóa chặt cửa, ta sợ hoàng hôn, sao hoàng hôn lại dài mãi thế này”

Tôi cũng ở trong trạng thái đó. Buồn mà ở mãi trong nhà thì chỉ tổ buồn thêm. Bây giờ thật rỗi rảnh, không còn những buổi hẹn hò với Thư Hoàn, không còn phải hận thù khi nghĩ đến “đằng kia” cũng không còn phải đến bệnh viện để chăm sóc cha, những tháng ngày của tôi là những khoảng thời gian trống vắng.

Mẹ lại đàn, cũng bản nhạc cũ, ngày nào năm xưa... Tiếng nhạc thánh thót cô đơn như khơi động đám tro tàn. Chuyện cũ đã qua rồi, sao mãi nhớ thế nàỷ Tôi bước đến cạnh đàn, ngồi xuống yên lặng nhìn mẹ Lúc này mẹ có vẻ gầy và xanh xaọ Những ngón tay nhăn nheo lướt nhanh trên phím ngà. Mái tóc bạc trắng nhưng mắt vẫn còn sáng long lanh. Đôi mắt đẹp, đẹp như mắt của người trong ảnh. Phải rồi! Người con gái mà cha đã mang theo xuống tuyền đàị Lúc mẹ còn trẻ, chắc mẹ đẹp lắm. Chuyện đã rồi... Mẹ ơi! mẹ cũng có dĩ vãng đau buồn lắm phải không mẹ?

Đột nhiên, mẹ quay sang nhìn tôi:

- Nghĩ gì thế, Y Bình!

Tôi ngập ngừng một chút, nói:

- Con nghĩ đến mẹ, con không hiểu tại sao mẹ lại chỉ đàn có một bản này thôi vậỷ

Mẹ yên lặng bàn tay người lướt nhẹ trên phím, một thoáng ưu sầu hiện lên mắt

- Không vì sao cả, mẹ thích là đàn thế thôị

- Thế thuở xưa mẹ đã yêu ai chưả Hình như có một lần, mẹ đã nói với con việc đó...

Mẹ mỉm cười trốn lánh:

- Thế à? mẹ quên mất rồị

- Con còn nhớ hình như mẹ có bảo là mẹ yêu một ngườị Ai đấy mẹ? Mối tình đó chắc cũng bi đát lắm hở mẹ?

- Con đọc tiểu thuyết nhiều nên lắm tưởng tượng

Mẹ cúi đầu xuống, một khúc nhạc khác lướt nhanh, bản “Khúc nhạc hái hoa” của Debussỵ

- Mẹ, mẹ kể cho con nghe đi!

- Kể gì chứ?

- Kể lại câu chuyện tình của mẹ.

Mẹ ngưng đàn, đóng nắp lại, người yên lặng nhìn tôị Thái độ người thật lạ lùng, mắt tràn ngập khổ đaụ

- Mẹ không có chuyện gì để kể. Y Bình, đời của mẹ bình thản lắm, bình thản đến độ không thể kết thành chuyện. Ừ, mẹ cũng có yêu một người, chỉ một người duy nhất mà con đã biết.

Tôi kinh ngạc kêu lên:

- Mẹ không lẽ...

- Ừ! đấy là cha con. Mẹ bình thản đáp, người thở dài, nhắm mắt lại - trước khi gặp cha con, chưa hề có một người đàn ông nào đi qua đời mẹ Mẹ còn nhớ lúc ở Cáp Nhĩ Tân, ngay trước cửa giáo đường, cha con trên lưng ngựa cúi xuống nhìn mẹ, lúc ấy vóc dáng người thật oai nghi... Thuở xưa cha con đẹp lắm, đôi mắt bén đã thu hồn mẹ từ đấy... Sau đó, cha con cho người đến bắt mẹ về làm thiếp, mẹ sợ và khóc suốt ngày, nhưng cha con vẫn nhẫn nại vỗ về. Thái độ đó khiến mẹ cảm động... đó chính là những chuỗi ngày đẹp nhất, hạnh phúc nhất... Cha con đã cưng chiều mẹ như cưng chiều một đứa trẻ. Cha con hào phóng vui vẻ và đa tình, lúc ấy mẹ nghĩ rằng mẹ đang thật sự ôm hạnh phúc trong vòng tay... Chỉ có sau này cha con bỗng đổi tính, người trở nên nóng nảy khó chịụ Mẹ biết cha con đang rối lòng. Nhưng dù sao, đối với mẹ, cha con vẫn là một người chồng tốt!

Tôi ngơ ngác. Sự thật chỉ có thế thôi à? Mẹ yêu chả khó tin thật. Tôi lắc đầu:

- Thế đến bây giờ... Mẹ vẫn còn yêu cha ử

- Ừm!

- Nhưng mà... Con không hiểu gì cả.

- Đó là sự thật, cha con là người đàn ông duy nhất trong đời mẹ.

Mẹ lập lại như để xác định lời nói của mình, tôi vẫn ngạc nhiên.

- Thế mà con tưởng mẹ thù cha lắm, vì cha đã tìm hết cách để cưỡng đoạt rồi bỏ rơi mẹ.

- Chuyện tình cảm làm sao nói được hở con, mẹ lúc nào cũng mong mỏi một ngày nào đó cha con sẽ hiểu được nỗi oan ức và rước mẹ con ta về, để gia đình đoàn tụ vui vẻ, nhưng không ngờ... Mẹ thở dài, lắc đầu nói tiếp - Không ngờ cha con lại quá cố chấp, hoặc cũng có thể là cha con đã quên mẹ, quên đi chuỗi ngày vui đã qua... Sự thật thì mẹ cũng không mong mỏi gì hơn, mẹ chỉ ao ước được như vậy...

Lời của mẹ đều đều bên taị Tôi chết lặng, tôi muốn ngất xỉu ngay tại chỗ. Mẹ mong ước đoàn viên cùng cha ử Mẹ yêu cha đến thế à? Sự thật như vậy saỏ Thế mà tôi nghĩ rằng mẹ phải căm thù cha lắm. Tôi quả thật hồ đồ! Nhớ lại lúc cha đề nghị mẹ con tôi trở về chung sống, tôi đã khẳng khái cự tuyệt, thật là ngu! Thật là hồ đồ! Tại sao tôi trả lời như vậỷ Tôi quả thật là dại! thế mà cứ tưởng mình thông minh, cái gì cũng biết.

Mẹ tiếp tục thở dàị

- Nếu có mẹ chăm sóc, chắc cha con không đến nỗi mất sớm như vậy đâu...

Tôi đứng thẳng lên, bước đi lảo đảo như người say rượu, rồi ngồi xuống giường yên lặng. Mẹ bước tới đặt tay lên vai tôi hỏi:

- Con làm sao thế hở Y Bình?

Tôi cố gắng chấn tĩnh lạị

- Mẹ, bây giờ con mới thấy con hư đốn hơn con tưởng, làm việc gì cũng không suy nghĩ trước sau...

Đầu óc tôi vẫn rối loạn, không hiểu mẹ có hiểu được ý câu nói của tôi không? Cha đã nằm yên trong lòng đất lạnh, không thể sống lại được xum họp với mẹ. Niềm mong mỏi duy nhất của mẹ cũng bị chôn theọ Ngẩng đầu lên, nhìn đôi bàn tay lạnh, tôi chợt nhớ đến lời nguyền rủa của Mộng Bình:

”Y Bình, bàn tay vấy máu của cô rồi sẽ có ngày đền tội”.

Tôi nhắm mắt lại không dám nhìn thêm, cái lạnh len vào xương sống tôi rùng mình.

- Y Bình, con không khỏe phải không?

- Dạ không có chi cả mẹ.

Tôi đáp rồi đứng dậy, buộc lại mái tóc, tôi định ra cửa thì mẹ bước theọ

- Y Bình con đi đâu đấỷ

Bước tới thềm nhà, mang giày vô chân tôi đáp.

- Con muốn đi ra ngoài một chút.

Khoác áo mưa bước ra ngõ. Mưa bay lất phất trên lộ Tân Sanh Nam. Bước ngay qua cổng trường đại học sư phạm, tôi đi về phía đồi Lục Trương Lê, những cành cây cô độc rời rạc nằm trên đồi, phơi mình trong gió mưạ Trời lạnh thật. Đưa tay sờ lên mộ bia của cha, tôi nhắm mắt lại với bao nhiêu thổn thức. Tiếng hát của mẹ ngày nào vang trong tim tôị

Nước mắt tràn ra má, hòa lẫn với mưa làm buốt lạnh khuôn mặt. Màn đêm càng lúc càng bao trùm quanh mộ. Gió thổi tốc áo mưa lên, chiếc áo ấm màu đen bên trong đẫm nước. Bốn bề yên lặng như chết, tôi đứng yên quên cả không gian lẫn thời gian. Tôi thấy mình thật lạc lõng trong vũ trụ nàỵ Mưa càng lúc càng tọ Những núi đồi lân cận bắt đầu khuất mờ trong đêm tốị Mưa đẫm ướt cả mái tóc, nước chảy dài xuống cổ.

- Bao giờ em cũng quên mang khăn quàng...

Ai vừa thốt lên tiếng nóỉ tôi quay mặt nhìn quanh, nhưng chỉ đối diện với đêm tốị Trời đã khuya rồi, tôi không thể đứng đây mãi được, tôi phải xuống đồị Bùn lầy trơn trượt làm tôi muốn vấp ngã. Phải cố gắng đứng vững, đừng để vấp nữạ

Xa xa hình như có ánh đèn, tôi đi về phía đó. Đến gần mới biết là chiếc quán quen thuộc trong nghĩa địạ Đi khỏi đoạn đường này sẽ đến khu phố bên cạnh. Tôi là người từ cõi chết trở về. Địa phận của người sống trước mặt. Chen chân giữa đám người ồn ào, tôi nghĩ đến ngày maị Ngày mai sẽ ra saỏ Tôi phải cố sống, cố gắng đối diện với thực tạị Nếu ngày mai này vẫn chưa tìm ra việc làm thì phải cố mà hạ mình xuống... cha không còn nữa, ai sẽ cung cấp chi phí cho đời sống, cho mẹ con tôỉ Ngày mai... rồi ngày mai sẽ đến.

Tôi trở về trong cơn mưa đêm. Một lá thư màu xanh nằm trên bàn viết. Trời! Anh Hoàn! tôi không ngờ lại nhận được thư anh. Bây giờ phải ngấu nghiến từng chữ cho quên nỗi buồn. Trong thư Hoàn chỉ nói đến đời sống ở nước ngoài ra sao, vật giá mắc mỏ thế nào... Chỉ có đoạn cuối thư mới là những giòng chữ quen thuộc ngày nàọ

”... đến Nữu Ước đã hơn tháng, sống ở thành phố to nhất thế giới, nhìn nhà cửa cao ngất, xe cộ dập dìu như mắc cửi nhưng lòng anh vẫn cô đơn. Y Bình! chúng ta là những con người khốn nạn nhất trên đời phải không em? Nhiều lúc anh nghĩ là định mệnh an bài như vậỵ Lời nói của em cũng đúng phần nàọ Thời gian biết đâu lại chẳng chưa lành vết thương? Mong rằng, vài năm sau, khi ta quên được hết phiền muộn biết đâu... trời lại chẳng giúp ta hạnh phúc...”

Lá thư rời khỏi tay tôị Tôi ngước đôi mắt nhòa lệ nhìn ra ngoài trờị Ngày ấy sẽ đến hay không? làm sao biết được.

Bên ngoài trời vẫn mưa như trút...

Hết


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nhanbkvn-2017.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao   

Về Đầu Trang Go down
 
Giòng sông ly biệt - Quỳnh Dao
Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Nhanbkvn 2017 :: THƯ VIỆN SÁCH TRUYỆN :: Truyện Quỳnh Dao-
Chuyển đến